em kết thúc, em lập tức đi ngay."
"Lập tức?!" Cát Liệt cười. "Không có bất kỳ lưu luyến gì sao?"
"Phải lưu luyến cái gì?"
"Ở đây không có người trong lòng của em sao?"
Cô lập tức nghĩ đến Chương Câu, nhưng mới một giây, cô liền kêu mình chớ
ngu ngốc. Có lẽ tên kia đối với cô còn không bằng người giúp việc nhà
anh, chưa từng nói chuyện đàng hoàng với cô, cũng chưa từng chủ động
cười với cô, có chính là lời nói lạnh nhạt.
"Cát Liệt, chúng ta không cần nói mấy chuyện mất hứng này." Một hơi lại cạn sạch một ly, cô uống một cách rất hào hùng.
"Em uống ít chút."
"Em sẽ không say!"
"Mỗi lần em đều nói như vậy, anh là sợ cậu của em sẽ bị dọa, sau khi say em
sẽ không ngừng nói chuyện, ca hát, nhảy múa điên cuồng, cũng giống như
là yêu tinh gì đó." Anh cười trêu nói.
"May mà anh không nói quỷ
nhập vào người," Bành Tiểu Mạn tự mình đánh trống lảng. "Bầu không khí
đêm nay thật là tốt, em muốn uống vài ly."
"Có lẽ sau này cậu của em sẽ không cho phép em đi ra ngoài cùng anh."
"Nếu như biết rõ tình bạn của hai chúng ta, tuyệt đối sẽ không ngăn cản."
"Vậy em cũng phải ngẫm lại ngày mai còn phải đi làm."
"Đi làm? Lấy ít tiền kia làm những việc vớ vẫn......" Bành Tiểu Mạn biểu
hiện bộ dáng bất cần. "Hôm này em liền uống thật say một lần, sau đó
ngày mai tự động nghĩ phép, xem ông chủ có thể gây khó dễ em thế nào?
Anh ta cũng không thể đến nhà cậu của em kéo em đi làm?"
"Nghe qua......" Cát Liệt hiểu ý mỉm cười một cái. "Dường như rất thú vị nha!"
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Chương Câu cũng không có thông báo cho anh họ của anh, đã đi đến khách sạn
PianoBar, một mình buồn bực bắt đầu uống rượu, vừa nghĩ tới lúc này Bành Tiểu Mạn cũng là đang uống rượu, hơn nữa trong lòng tuyệt đối là hoàn
toàn khác với anh, thì tâm tình của anh càng thêm buồn bực.
Chương Tử Cường nhận được thông báo của người phục vụ ở quán rượu liền chạy
tới, mặc dù thời gian này em họ của anh thỉnh thoảng nửa đêm sẽ tới uống vài ly, nhưng chuyện anh không có thông báo trước đã xuất hiện thì là
lần đầu tiên gặp.
"Làm sao vậy?" Từ sao lưng vỗ xuống bã vai Chương Câu, anh đến ngồi xuống chiếc ghế cao để trống bên cạnh anh.
"Chỉ là muốn đến uống một ly."
"Tình hình khá hơn chút chưa?" Chương Tử Cường hỏi là về tình trạng hao tổn
của tập đoàn Chương Thị. "Gần đây thị trường chứng khoáng cũng không
tệ."
"Có lẽ sắp tới tôi phải thu lại một số ngành."
"Nghĩ rõ ràng rồi?"
"Đau dài không bằng đau ngắn."
"Vậy thì làm đi!" Trước sau anh đều cổ vũ em họ mình, "tình hình sẽ không tệ mãi như vậy, cuộc sống cũng có lên có xuống, không có công ty nào là
vĩnh viễn kiếm tiền hoặc là vĩnh viễn thua lỗ."
"Anh họ, xem ra
đêm nay anh đặc biệt thông minh, đặc biệt khác?" Chương Câu nửa thật nửa giả trêu chọc. "Đáng lẽ tâm tình của tôi vốn là rong chơi đến đáy cốc,
nhưng là bắt đầu vào giờ khắc này, cả người tôi lại sáng tỏ thông suốt,
trời cao biển rộng."
"Tâm tình của chú vì sao lại rong chơi đến đáy cốc?"
Anh không trả lời, chỉ buồn bực châu đầu uống rượu. Anh có thể nói cái gì
với anh họ? Nói đêm nay Bành Tiểu Mạn cùng với một người đàn ông nào đấy đi ra ngoài uống rượu chè chén say sưa, mà anh lại chỉ có thể một mình
uống rượu giải sầu, giống như là một người đàn ông khốn khổ, đây không
phải là đang tự trước lấy nhục sao?
"Cùng...... Tiểu Mạn có liên quan sao?" Chương Tử Cường can đảm phỏng đoán, tin tưởng tám chín phần mười là đúng.
"Anh họ, anh nhất định phải nhắc đến cô ấy sao?" Chương Câu lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta một cái.
"Chẳng lẽ không có liên quan với cô ấy?"
"Hừm!" Anh trả lời như vậy.
"Em họ à, thật ra thì nếu chú có tình ý với cô ấy, thì chú cứ bày tỏ thái
độ đi! Anh rất là tự mình biết mình— biết mình không chút phần thắng
nào, cho nên sẽ không bước xuống dòng nước đục." Đây chính là ưu điểm
của anh, chưa bao giờ miễn cưỡng người khác hoặc là hành hạ mình.
"Theo đuổi! Lấy cái gì theo đuổi? Hiện tại tập đoàn Chương Thị——"
"Em họ, sớm muộn gì tập đoàn Chương Thị cũng sẽ trở mình, chú khổ cực như
vậy, nỗ lực như vậy để ngăn cơn cơn sóng dữ......" Chương Tử Cường
nghiêm mặt nói: "Không phải Tiểu Mạn là cô gái hám giàu chứ?"
"Không phải." Anh nhún nhún vai.
"Vậy chú còn chần chờ cái gì?"
"Cô ấy...... Sớm muộn gì cũng sẽ trở về New York."
"Nhưng bây giờ cô ấy còn chưa có trở về!" Anh bắt đầu hoài nghi trong đầu của
em họ đã chứa đựng những thứ gì? Dường như bình thường bị ý nghĩ rác
rưởi gì đó làm cho tắc lại.
Chương Câu chỉ nghiêng đầu liếc mắt nhìn anh họ của mình.
"Anh đây đổi lại cách nói khác......" Chương Tử Cường hắng giọng. "Nếu như
vì do dự của chú, mà để Tiểu Mạn bị người đàn ông khác theo đuổi, chú có thể giã tâm can hay không?"
Anh không có bất kỳ biểu hiện thái độ gì, hoặc là có bất kỳ phản ứng gì.
"Muốn khóc cũng không có lợi ích gì."
"Anh họ, anh cho rằng...... Tôi cùng Tiểu Mạn thích hợp sao?" Rốt cuộc anh cũng dỡ xuống tâm phòng bị mà hỏi.
"Cô ấy có thể làm cho chú cười." Anh cho anh ta một vẻ mặt chắc chắn.
"Là những truyện cười trên mạng kia làm tôi cười."
"Nhưng là ai nói cho chú ng
