Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326030

Bình chọn: 10.00/10/603 lượt.

cầu thang lên tầng trên, để chờ đợi điều gì đó.

-Đứng đây làm gì, mau về vị trí làm việc đi.

Bà Khaly xuất hiện trước mặt, làm cô ta giật mình. Uyển Thanh luống cuống rời khỏi phía chân cầu thang, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng. Nhưng lúc này, cô ta không thể nói gì. Chỉ dám lầm bầm:

-Không biết con bé tắm xong chưa, cầu mong là kịp lúc!

Thiên Tứ đẩy vali sang một bên và thả mình trên giường. Quãng đường dài đầy mệt mỏi, nhưng việc làm cho Thiên Tứ cảm thấy buồn phiền lúc này chính là những chuyện vừa xảy ra. Trong đầu cậu ta đang nhớ lại thái độ của Thiên Tư lúc quyết liệt đòi về nước, cảm giác nôn nóng y hệt cậu ta. Thiên Tứ ngồi dậy, và thở dài:

-Có lẽ do mình suy nghĩ nhiều, đi tắm một cái cho người thoải mái hơn…

Thiên Tứ rời khỏi giường, cậu ta từ từ lấy cho mình chiếc khăn, đi về phía phòng tắm. Tay nắm cánh cửa được xoay nhẹ nhàng, Thiên Tứ bước vào và đóng cửa lại. Trong không gian mờ mờ ảo ảo của hơi nước nóng, cậu ta bắt đầu thấy là lạ, và chậm rãi tiến gần về phía tiếng động. Bất chợt trong khoảnh khắc ấy, không gian ấy, Du Du đang thả mình trong bồn tắm, và thích thú với bong bóng xà phòng…

Bốn mắt đang nhìn nhau sững sờ, khuôn mặt Du Du như vừa bị rút hết máu. Nó bất ngờ vì sự xuất hiện đột ngột của Thiên Tứ, có lẽ hơi vui vui khi gặp lại, nhưng rồi nó chợt nhớ tình trạng của bản thân bây giờ. Nó há hốc mồm khi nhìn xuống mình, đang nằm trong bồn tắm của THiên Tứ. Nó hốt hoảng, hơi thở như bị nghẽn lại…

Thiên Tứ cũng vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt cậu ta bây giờ không biết phải nhắm lại hay là cử động như thế nào nữa. Nhưng trong tình huống lúc này, phải làm như thế nào để cả 2 không thể khó xử, cậu ta đã vội vàng quay người lại, và nói một cách tự nhiên:

-Hơi nước nhiều quá, có lẽ do nước quá nóng!

Nói rồi THiên Tứ bước ra khỏi cánh cửa. Để lại khuôn mặt đang đỏ ửng của Du Du, cái miệng vẫn há hốc, và đôi mắt đờ đẫn.

-Trời ơi, tại sao lại quên đóng cửa như vậy? Cậu ta đã thấy hết rồi sao? Không, cũng có thể hơi nước nhiều, bong bóng nhiều nên chưa kịp thấy gì. Trời ơi, làm sao bây giờ, còn mặt mũi nào bước ra ngoài đây?

DU Du mếu máo, nó vừa nghĩ ra tình huống xấu nhất rồi lại cố gắng nghĩ ra tình huống “an ủi” lại. Nhưng thật ra giả thiết ngược lại rất khó có thể xảy ra. Nó muốn khóc òa lên, nhưng chỉ dám cắn vào môi mình để đừng phát ra tiếng động nào vào lúc này, vì Thiên Tứ vẫn còn đang ở ngoài. Nó úp mặt vào hai tay, mong sao mình biến khỏi trái đất này cho rồi.

Thiên Tứ vừa bước ra khỏi phòng tắm, cậu ta vội vàng đứng nép vào một bên tường, hơi thở dồn dập. Mặc dù lúc nãy xử lý rất bình tĩnh, nhưng đây cũng là lần đầu tiên khó xử như vậy. Thiên Tứ thấy hồi hộp vô cùng, Cậu ta đưa tay lên tim mình, nó đang đập rất nhanh và mạnh…

Du Du quấn cái khăn chùm kín cái đầu, chỉ để lộ 2 con mắt. Nó không muốn ai thấy khuôn mặt đang lo lắng và xấu hổ của mình lúc này, nhất là Thiên Tứ. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng ghê gớm, tự trấn an mình, nó lấy hết can đảm bước ra khỏi nhà tắm. Thiên Tứ đang ngồi ở bàn học. Du Du chậm rãi đến gần, trong đầu đang quay cuồng những lời giải thích hợp lý cho vụ việc vừa rồi.

-Mình xin lỗi, mình chỉ muốn dùng thử bồn tắm một lần cho biết!

-Khi nào cô bé muốn dùng đều có thể được!

-Lúc nãy…

-À, lúc nãy tôi vào mà không gõ cửa, hơi nước nhiều quá nên tôi không nhìn thấy gì, chỉ biết là có người trong đó, thành thật xin lỗi!

âu nói đó làm cho nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. CHo dù lời nói đó có thật hay không, nó cũng cảm thấy tự nhiên hơn, chứ không lo sợ như lúc nãy nữa. Trong đầu nó bây giờ chợt nghĩ đến Thiên Tư, nếu trong trường hợp vừa rồi, cậu ta thể nào cũng hét toáng lên, hoặc nói xiên nói xẹo, hoặc chê bai về “những gì nhìn thấy”, cho đến khi nó đào được cái lỗ mà chui xuống thì mới thôi. CŨng may mà lần này là Thiên Tứ, tự dưng nó cảm kích vô cùng, THiên Tứ vẫn đang cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng trong đầu và tim cậu ta cũng đang loạn nhịp

-À, đây là quà từ nước ngoài!

-Mình cũng có quà nữa sao?

Du Du ngại ngùng, nhận lấy từ trên tay Thiên Tứ một cái túi đầy hoa bên trong, là túi thơm. Hương của nó rất nhẹ nhàng, thoang thoảng, một mùi thơm rất bình dị. Nó cảm thấy rất thích. Không ngờ Thiên Tứ lại có quà cho nó như vậy.

-Cám ơn cậu nhiều lắm!

Du Du vừa nói vừa ngước mặt lên, thì chạm ngay phải ánh mắt THiên Tứ nhìn nó. Bối rối và ngượng ngùng, nó chợt nhớ đến cảm giác lúc nãy, và chạy vội ra khỏi phòng, nghe tim mình còn đập rất mạnh. THiên Tứ nhoẻn miệng cười và thì thầm “Đáng yêu thật!”. Thiên Tứ thở dài một cái, mong rằng cô bé ấy đừng nghĩ quá nhiều. Còn có nhìn thấy gì hay không, thì chỉ có trời biết, đất biết và cậu ta biết mà thôi!

Du Du đứng dựa vào cửa, tay chân nó vẫn còn rất run. Nhưng dù gì mọi chuyện có vẻ êm xuôi và tự nhiên hơn nó tưởng tượng. Thiên Tứ tỏ ra bình thường và không đả động đến chuyện đó, còn cho nó quà nữa, nên nó cũng sẽ cố gắng như không có chuyện gì xảy ra. Nó vừa đi vừa nghĩ đến chuyện trong phòng tắm, bất chợt giật mình thấy Thiên Tư đang đứng đợi trước cửa phòng. Theo quán tính, nó đưa 2 tay ôm lấy vai


XtGem Forum catalog