vì từ lần đó, ta coi người là mục đích
sống. Người phong ấn ký ức của ta thì sao? Ba ngàn năm nay ta quên người thì sao? Ta vẫn ghi nhớ ta phải thành thần, vẫn kiên trì muốn lại gần
người, nhưng khi ở phàm trần, ta không yêu Chu Thế Hiển mà yêu người. Bồ Tát, tình yêu của ta dành cho người chính là vĩnh hằng”.
Cuối cùng chàng ngước mắt, chăm chú nhìn về phía ta. Đôi mắt đen như nhung ấy, nhìn không rõ, hiểu không thấu.
Nhưng, như thế đã đủ rồi.
Ta nhẹ nhàng đứng dậy, tươi cười nói: “Năm đó ta đã nói với mình,
nhất định để người nhìn thấy ta khi nở hoa. Bây giờ, xin người hãy nhìn
ta, đừng nhắm mắt, cũng đừng rời mắt. Xin người hãy nhìn ta”.
Khép hai chân lại, ta rút cây trâm cài trên tóc, tóc xõa buông lơi
phủ lên toàn thân. Đây là dáng người sau khi ta tu luyện thành linh,
nhưng nàng không phải ta. Ta là một cây hoa quỳnh, lá xanh thân đỏ, hoa
trắng nhụy vàng, vẩy bạc tôn vẻ quốc sắc, long lanh tô điểm sự phong
hoa, dưới tầng tầng cánh mỏng, mềm mại là tâm, bền vững là tình, cánh
hoa hé mở khiến vạn vật say đắm, xuất hiện trong khoảnh khắc, rực rỡ hơn muôn hoa.
Vi Đà Bồ Tát, xin hãy nhìn ta. Ta muốn chàng nhìn thấy…
Thứ gọi là Vĩnh Hằng.
Trong cơn mơ hồ, ta nhìn thấy chàng lao tới ôm ta, cuối cùng ta đã nhìn thấu thần sắc trong mắt chàng, đó là đau.
Đó là đau, giống nỗi đau của ta, tại sao trước đây ta nhìn không hiểu?
“Ưu Đàm…”. Chàng khẽ gọi, thanh âm run rẩy, đó là khổ.
Đó là khổ, giống nỗi khổ của ta, tại sao trước đây ta không nghe ra?
“Bồ Tát, hoa quỳnh không thể nở hoa. Nếu nó không nở, sẽ mãi mãi
không tàn, một khi nó nở hoa, tức là đã đến tận cùng”. Linh nguyên của
ta đã tận, hình thể dần dần tiêu tan, cảm giác này rất giống khi đầu
thai. Nhưng ta biết, khi đó một cuộc sống mới sẽ bắt đầu, còn bây giờ,
ta sẽ tan biến, tan biến thực sự, sẽ trở thành hư vô trên thế giới này.
Chàng run rẩy, một vật trong lòng rơi ra, ta đã nhìn thấy rõ…
Đỏ cam vàng lục xanh lam tím, những sợi dây bảy sắc màu kết lại với nhau, từng vòng nối lại, gọi là đồng tâm kết.
Chàng…
Chàng luôn mang nó theo bên mình sao?
Hóa ra chàng luôn mang theo nó…
“Không biết vì sao, từ nhỏ ta đã thích ngắm nhìn màu sắc của cầu
vồng, khi mua đồng tâm kết, cũng chọn đồng tâm bảy màu mà không cần suy
nghĩ… Bây giờ, cuối cùng ta đã hiểu, đây là màu của chàng”. Ta cười với
chàng, cười cho hết nỗi tương tư ngàn năm nay, gánh nặng ngàn năm nay,
nỗi tủi thân ngàn năm nay, sự kiên trì ngàn năm nay; cười hết chua cay
oán giận đau khổ đời đời kiếp kiếp; cười hết sự dối lừa, bất công của
tam giới, bị trời xanh trêu đùa số mệnh; cười cho hết sự si tình của ta; cũng cười cho hết sự bất lực của chàng.
Chàng đưa tay ra trước mặt ta, trên tay là dải cầu vồng cong cong.
Cầu vồng là tượng trưng của Vi Đà tôn giả, mỗi lần xuất du, luôn có cầu
vồng làm bạn. Khi là Trường Bình, ta đã từng nói ước nguyện lớn nhất
chính là được chạm vào cầu vồng. Và bây giờ chàng đưa nó tới trước mặt
ta, nhưng ta không có tay để chạm vào nó.
Giống như số trời đã định, ta và chàng, hữu duyên vô phận.
Quả là, quả là, đáng thương.
“Bồ Tát, khi nở hoa ta rất đẹp phải không? Ta chỉ nở hoa vì chàng, chỉ vì chàng, chỉ vì mình chàng…”.
Cái nhìn cuối cùng, khi ta nhìn vào mắt chàng, ta thấy một đóa hoa, đang dần héo rũ.
Năm 2004, trong đêm, một đôi tình nhân ngồi bên nhau.
Cô gái đột nhiên vui mừng reo lên: “Anh nhìn xem, hoa quỳnh nở rồi này”.
Chàng trai nhìn theo hướng tay cô gái chỉ, quả nhiên, chậu hoa quỳnh
trên bậu cửa sổ đang bung nở, từng lớp, từng lớp cánh xòe ra mềm mại vô
cùng, cánh hoa như tỏa ra thứ ánh sáng bạc dưới khúc xạ của ánh đèn điện rất đỗi xinh đẹp.
Chàng trai khẽ thở dài: “Hoa quỳnh nở rồi, vậy Vi Đà Bồ Tát chắc chắn ở quanh đây…”.
Cô gái tò mò hỏi: “Tại sao lại thế?”.
“Em chưa từng nghe câu nói này à?”. Chàng trai chậm rãi đọc: “Hoa quỳnh xuất hiện, chỉ vì Vi Đà”.
Cô gái cảm thấy thích thú: “Nói như thế nghĩa là có điển cố?”.
“Hoa quỳnh có tên khác là hoa Vi Đà. Có người nói rất nhiều, rất nhiều năm trước…”.
Năm ngàn năm đã trôi qua.
Hoa quỳnh tàn lụi, chỉ vì Vi Đà.
HẾT
Lời dẫn
Ta theo ngọn đèn lồng ấy suốt một thời gian dài.
Một người xách đèn lồng trên tay, y mặc áo bào trắng, tóc dài chấm
eo, trên ngón trỏ thon dài có đeo một chiếc nhẫn vàng. Ta không hiểu tại sao mình lại đi theo y, hoặc là, không hiểu tại sao lần đầu tiên thấy
ngọn đèn lồng ấy, giống như bị thứ gì đó dính chặt, cứ bất giác bay về
phía nó.
Trên bình nguyên vắng vẻ, một màu xanh xám đập vào mắt, bao gồm cả
dòng sông phía trước, dưới sắc trời xẩm tối đang ánh lên vệt xám mờ mờ.
Tiếng vi vu vọng lại từ nơi rất xa, như tiếng ma khóc quỷ hờn. Có một chiếc thuyền nhỏ đang từ đầu kia của dòng sông chậm rãi chèo tới, có
một nữ nhân áo đen đang thổi tiêu ở mũi thuyền. Nữ nhân đứng thẳng; mái
tóc dài màu trắng buông xõa giống như chùm ánh sáng chiếu thẳng xuống,
không có gió nên mái tóc không lay động; dung nhan nhìn không rõ, dường
như là một thiếu nữ thanh xuân, nhưng cũng giống như một phụ nữ trung
niên.
Người áo trắng dừ