Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327434

Bình chọn: 10.00/10/743 lượt.

tính mạng hay sao?

Cô sờ soạng, nhặt đèn pin lên, soi vào thân thể hắn, vừa khóc vừa nói: “Tôi muốn xem, anh đừng cử động.”

Cho dù lúc này hắn muốn động đậy cũng khó lòng. Hắn dần suy yếu, nằm ngửa, để yên cho Tạ Kiều cẩn thận xem xét. Cô kéo khóa chiếc áo lông màu đen của hắn ra, phía trước vẫn ổn, không thể tìm ra chỗ nào bất bình thường. Cô run tay sờ lên ngực hắn, vừa nhẹ nhàng ấn vừa hỏi: “Chỗ này thì sao? Có đau không? Có khó chịu không?”

“…Không đau.”

Tạ Kiều sờ sang ngực trái của hắn, vừa định hỏi hắn có đau không thì bỗng nhiên sờ phải gì đó. Cô chậm rãi ngẩng mặt lên nhìn hắn. Phan Đông Minh đang nhìn cô, trên trán đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, bên môi vẫn giữ một nụ cười. Trong xe bỗng tỏa ra một mùi vị khác lạ, mùi máu. Cô rút bàn tay ra khỏi người hắn, cả bàn tay là một màu đỏ.

Tạ Kiều càng nghẹn ngào hơn, cẩn thận vén vạt áo lông của hắn ra. Một mảnh vỡ to bằng bàn tay của kính xe khiến ánh mắt cô nhức nhối.

Miếng kính kia xuyên qua áo khoác của hắn, đâm rất sâu vào mạn sườn trái của Phan Đông Minh. Nương theo từng đợt hít thở yếu ớt của hắn, chút máu tươi rỉ ra, chảy xuống viền miếng kính.

Ở phía thắt lưng bên trái của hắn, chiếc quần bò màu đậm đã bị máu nhuộm thành một màu đen.

Nhưng hắn vẫn đang cười, còn nói, anh không sao.

***

*Chú thích: Hiện tượng “sương chắn” mình để theo convert, tìm tiếng Việt không ra. Baike giải thích đây là hiện tượng sương mù dày đặc như một tấm chắn che khuất tầm mắt. Ai biết gì về hiện tượng này bảo tớ nhé! Từ ngày đầu tiên đã khó chịu, không cam lòng, đến cuối cùng vẫn không thể không thừa nhận, đúng là mình chưa gặp được người đó mà thôi.

Tạ Kiều vẫn chưa định thần được, nhìn chằm chằm vào miếng kính kia. Cô đưa tay che miệng, giống như một con thú nhỏ lạc mất mẹ, nức nở, nghẹn ngào, cũng không thể thốt ra lời hoàn chỉnh.

Cô cố khống chế để tay mình không run, cẩn thận vén áo ở chỗ miếng kính kia, để lộ ra một vết thương cực kỳ đáng sợ.

Lúc còn ở trường cô đã từng được học cách sơ cứu trong trường hợp khẩn cấp. Cô cố gắng nhớ lại. Bây giờ, bước đầu tiên là gì? Cầm máu trước? Hay là rút miếng kính ra trước? Nếu rút ra mà không cầm được máu thì phải làm sao? Có lẽ nào hắn sẽ…Không dám nghĩ nữa, cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng vẫn run run, nhìn vào sắc mặt tái nhợt của Phan Đông Minh, cô hỏi: “Tôi nên làm gì bây giờ?”

Phan Đông Minh run rẩy chỉ về phía sau xe, “Balo…”

Cô lấy chiếc balo lại, lôi hết tất cả mọi thứ có bên trong, rồi nhấc hộp cứu thương nhỏ ra. Bên trong đó có băng vải cầm máu, còn có một cái lọ nhỏ, trên lọ đó có khi mấy chữ cho thấy đây là bột cầm máu. Cô mở nắp, rắc bột lên miệng vết thương. Miệng vết thương chảy rất nhiều máu, chỗ bột vừa được cô rắc lên đã bị máu dội trôi. Cô liền đổ cả lọ bột lên, ngay lập tức, chỗ bột màu trắng đã bị máu nhuộm đỏ, kết lại thành một cục. Cô gỡ băng gạc ra, cẩn thận tránh chỗ miếng kính, quấn quanh sườn hắn. Cả quá trình băng bó, đầu Phan Đông Minh đổ đầy mồ hôi, nhưng hắn cắn chặt răng, ngay cả một tiếng rên cũng không kêu. Tuy rằng nhìn hắn rất suy yếu, nằm yên một chỗ, khó nhọc thở dốc, nhưng Tạ Kiều biết người đàn ông này vẫn giống như trước nay, đau nhưng vẫn kiên cường.

Tạ Kiều thấy thế thì lại mềm lòng. Người đàn ông này không quản xa xôi ngàn dặm mà đến đây, lại vì mình nên mới bị thương như thế này. Trước mắt, họ có được an toàn không còn chưa biết, màn sương đen quá đáng sợ, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tựa như một cơn ác mộng vậy. Vết thương của Phan Đông Minh có vẻ rất nghiêm trọng, hắn cần đến bệnh viện, nhưng hiện tại Tạ Kiều còn không biết họ đang ở đâu, chỉ biết là họ đã đi rất lâu rồi mới đến được đây. Hẳn là cô phải đi tìm người đến giúp, nhưng, dọc đường đi gần như không thấy một bóng người, đi đâu cầu cứu đây? Càng nghĩ cô lại càng thấy áy náy, đưa tay lau bỏ vết máu bên môi hắn, vừa khóc vừa nhỏ giọng nói: “Xin lỗi…”

Hắn nhíu mày, cố nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Đừng khờ thế chứ, chẳng ai hy vọng loại kết quả này cả.”

Phan Đông Minh vừa nói, khóe môi lại rỉ máu. Bỗng nhiên, Tạ Kiều cảm thấy vô cùng chua xót, sốt ruột. Chỉ trong một thời gian ngắn mà cuộc sống của cô đã đảo lộn, xảy ra quá nhiều chuyện. Quãng thời gian tươi đẹp, vui vẻ như ánh sáng từ viên ngọc lưu ly đã chấm dứt ngay khi bố mẹ cô ly hôn, rốt cục, cô cũng không thể quay về trước đây nữa, nay lại cùng người mình hận nhất chịu cảnh số mệnh mong manh. Cô lại khóc, tiếp tục lau máu bên miệng hắn nhưng không dám mạnh tay, lắc đầu và nói: “Đừng nói gì nữa.”

“Không sao, có khả năng là, bị gãy xương sườn.” Hắn vẫn vô cùng đau đớn, lại nâng tay phải lên, đầu ngón tay lạnh toát chạm vào má cô, “Có đau không?”

Cô hiểu hắn đang hỏi gì, chỉ khẽ lắc đầu.

“Anh không hối hận, nếu được quay lại một lần, anh vẫn sẽ làm như vậy.”

Lúc chiếc xe bị lật thì hệ thống sưởi cũng hỏng theo, lúc này, trong xe dần lạnh buốt. Tạ Kiều cởi chiếc áo khoác ra đắp lên người Phan Đông Minh. Nghe hắn nói như vậy, cô không muốn chống đối hắn nữa, hắn muốn nói gì thì cứ tùy hắn. Cô đưa tay lên, lau nước mắt bằng cổ tay áo, nhẹ nhàn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t