Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327060

Bình chọn: 9.5.00/10/706 lượt.

dã man hơn!

Thối diêm Vương, thối phán quan, các ngươi cho ta xuyên tới triều đại chó má nào đây?

Nàng ngẩng đầu nhìn Phượng Thiên Vũ, người này sẽ không đem nàng đi nhét vào lồng heo chứ.

Phượng Thiên Vũ rốt cuộc vừa lòng thấy biểu hiện sợ hãi của nàng, ngón tay lướt qua cái miệng nhỏ nhắn của nàng: “Thế nào? Ngươi muốn làm đào binh hay là trốn nô?”

Hảo nữ không so đo trước mắt! Đây là câu nói đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng.

Nàng lập tức liền nở nụ cười, bộ dáng cười lấy lòng so với Diêm Vương còn cao siêu hơn: “Vẫn là đào binh đi, hắc hắc, trốn nô nghe kinh quá.”

Khóe môi Phượng Thiên Vũ nhếch lên, lộ ra nụ cười xấu xa: “Chính là ngươi nói đó nha, xem như nha đầu ngươi thức thời…..”

Hắn còn chưa nói xong, quần của nàng đã bị hắn mở ra.

Long Phù Nguyệt nhất thời kinh ngạc, suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Ngươi…ngươi làm cái gì?”

Ông trời ơi, không phải hắn có tính cuồng ngược đãi đi? Hắn đem nàng đánh thành cái dạng này lại muốn bá Vương thượng cung. Thượng đế ơi, nàng bây giờ chỉ mới mười lăm tuổi, hắn sẽ không cưỡng gian ấu nữ đi chứ.....

Nàng còn chưa nhảy dựng lên, đã đau đến nhe răng hé lợi.

Chợt thấy trên người tê rần, động cũng không dám động. Tiếp theo liền cảm thấy mông lạnh lạnh, tựa hồ như được bôi cái gì lên vậy, toàn thân đau đớn giảm đi không ít.

Long Phù Nguyệt mặt đỏ tai hồng xấu hổ không chịu được, kêu lên: “Này, ta là nữ hài tử nha, sao ngươi có thế………….”

Nàng còn chưa nói xong cái gáy đã tê rần, hu hu hu hu, nàng bị điểm á huyệt, ngay cả nói cũng không nói ra được.

“Nhóc con, ngươi làm loạn cái gì! Bổn Vương cho ngươi kim sang dược, bằng không mông ngươi có vết sẹo làm sao đi ra ngoài? ^o^ Nữ hài tử? Thân thể ngươi trong mắt bổn Vương cũng giống như thịt ba chỉ mà thôi………….”

Tay hắn làm rất nhanh, một lúc sau, liền giúp nàng bôi thuốc xong, còn lấy cho nàng bộ quần áo. Cởi bỏ huyệt đạo của nàng: “Tốt lắm Nhóc con, ngươi có thể mặc quần áo.”

Hắn không biết đã cho nàng loại linh đan kì diệu gì, đã không còn đau nữa.

Hôn mê, nàng rôt cuộc bị tên yêu tinh này xem hết trơn, có nên bắt hắn phụ trách hay không đây?

Long Phù Nguyệt trong lòng rối rắm, cắn răng đứng lên.

Hừm, mặc kệ, nàng coi như đi bệnh viện khám bệnh, coi như tên chết bầm này là bác sĩ giỏi đi.

Nàng vừa tự an ủi, vừa nhanh nhẹn mặc quần áo vào…..

Phượng Thiên Vũ híp mắt xem biểu hiện phi thường phong phú trên mặt nàng, cười thầm trong lòng, trong cảm nhận của hắn, nàng chỉ là một đứa nhỏ, một đứa nhỏ tinh quái……

Hắn ngồi xuống trước án: “Nhóc con, ngươi đi mang nước tắm lại đây.”

“Hả?” Long Phù Nguyệt trợn to mắt. Không thể nào? Nàng hiện tại chính là bệnh nhân, đi đứng khó khăn, làm sao múc nước?

“Hả cái gì? Ngươi là nô tỳ của bồn Vương, ngươi không đi ai đi? Như thế nào? Ngươi dám cãi quân lệnh?” Ngón tay Phượng Thiên Vũ nắm chặt, tiếng nói vang lên.

“Vâng, nô tỳ đi!” Long Phù Nguyệt lúc này đầy đau khổ, đương nhiên sẽ không ngốc lúc này cũng hắn phân cao thấp, vội đáp ứng một tiếng khập khiễng đi ra ngoài.

Người này tuyệt đối là đang chỉnh nàng, nàng đã nói đấy thôi, hắn làm sao có thể tốt như vậy, tự nhiên xoa thuốc cho nàng, chiếm tiện nghi là một chuyện, hắn đây nhất định là có tính toán, làm cho vết thương của nàng mau tốt lên, sau đó dùng phương tiện độc ác chỉnh nàng…………

Nàng nhớ kỹ trong lòng, lảo đảo bưng nước vào, vừa mới vén màn lên nghe thấy một tiếng hô, như là âm thanh của nữ tử……..

Nàng hơi có chút kì quái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

Vị nữ tử xinh đẹp kia giờ phút này ngồi trong lòng Phượng Thiên Vũ, quần áo của nàng xộc xệch, trước ngực lộ ra một mảng lớn cảnh xuân, mà Phượng Thiên Vũ, bàn tay to lớn đang ở trên thân thể của nàng ta đang thám hiểm………..

Choáng váng! Mặt Long Phù Nguyệt đỏ lên, không nên xem cũng đã xem rồi, có thể có cái lỗ nào để chui xuống hay không?

Ôi, sao nàng lại không may lại nhìn thấy một màn kia. Ở hiện đại, nàng làm quản lý văn phòng, kết quả nhìn thấy tên quản lý mập mạp trong lòng ôm lấy một cái thư kí nhỏ mà vận động.

Nang lúc này lui cũng không được, tiến cũng không xong. Hay nói một tiếng “quấy rầy”, sau đó liền trốn thoát?

Không nghĩ tới hôm sau tên quản lý mập mạp cho nàng một tuyệt bút hàn khí, sau đó khiến nàng cuốn gói cút đi.

Ôi, nhớ tới chuyện này, Long Phù Nguyệt liền vô cùng oán niệm. Không nghĩ rằng đã tới cổ đại cũng gặp tình huống này!

Nàng nên làm cái gì bây giờ? Sẽ không lại bị biến thái Vương gia này đuổi đi?

Không đúng, hắn bây giờ đuổi nàng cũng tốt, nàng đang lo chạy không được đây.

Chỉ là, nếu chảng may bị giết diệt khẩu thì làm sao bây giờ?

Từ từ, sao phải lo lắng lung tung thế! Nữ tử này hẳn là thị thiếp của hắn, cũng không phải cùng nữ tử của phụ hoàng hắn yêu thương vụng trộm, có cái gì sợ hãi?

Long Phù Nguyệt suy nghĩ vòng vo, cuối cùng suy nghĩ thông suốt.

Được rồi, nếu đương sự còn không thẹn thùng, kia nàng có cái gì phải xấu hổ?

Được xem phim A phiến (phim người lớn) cũng tốt!

Long Phù Nguyệt mở mắt to tròn đi đến, còn thêm bộ dáng cực kỳ tò mò, thập phần ra sức giống như lần đầu n