i hại hay nó vẫn lợi hại. Hai, ngoan ngoãn theo ta trở về quân doanh, ngươi chọn cái nào?”
Long Phù Nguyệt nhìn nhìn cái tên cục cưng thật ra là một con chó khổng lồ kia, vẻ mặt chân chó cười cười, hầu như không chút do dự trả lời: “Đương nhiên chọn cái thứ hai. Cục cưng nhà ngươi dễ thương vậy ta không nhẫn tâm đả thương nó…”
Phượng Thiên Vũ hài lòng gật đầu: “Tốt, xem như ngươi thức thời. Nhưng mà lần này ngươi đêm khuya trốn đi, có biết sau khi trở về là một kẻ đào binh sẽ bị trừng phạt như thế nào không?”
“Trừng phạt?” Thân mình Long Phù Nguyệt khẽ run, nàng nhớ lại lần xem trên TV cách trừng phạt đào binh…Không khỏi đánh cái rùng mình: “Trừng phạt cái gì? Ta… Ta cũng không phải chạy trốn, ta, ta chỉ thấy núi này rất đẹp, muốn nhìn một chút sơn cảnh mà thôi………”
Phượng Thiên Vũ híp mắt nhìn nàng: “Hơn nữa đêm đi xem sơn cảnh, là sở thích của ngươi?”
Long Phù Nguyệt ha hả gượng cười hai tiếng: “Vâng, nửa đêm không ai quấy nhiễu, núi lớn cũng có một loại thần bí khác, ha ha, cho nên ta mới muốn xem, ta cũng không phải nửa đêm bỏ trốn, ngươi nhất định phải tin tưởng ta…..”
“Nếu như vậy ngươi đến chỗ Bách phu trưởng nói đi” Phượng Thiên Vũ thản nhiên nói một câu.
Long Phù Nguyệt nhìn hắn vẻ mặt không giống như đang nói đùa, không khỏi hoảng hốt đứng lên "Ngươi là lão nhân gia chỉ cần tin tưởng ta là xong mà."
Phượng Thiên Vũ nhướn nhướn mi mắt: “Ta là lão nhân gia? Bổn Vương già như vậy sao?” Bỗng nhiên bước về phía trước từng bước, môt bàn tay trắng nõn như bạch ngọc nâng cằm nàng lên, hướng nàng nhìn thẳng vào hắn, tà mị cười, từ từ nói: “Ngươi đừng quên, nều không có cuộc chiến năm nay, thì bây giờ ngươi đã là Vương phi của ta.”
Long Phù Nguyệt sửng sốt: “Ta mười lăm tuổi? Không thể nào, nhìn thế nào cũng chỉ là một tiểu hài tử mười ba mười bốn tuổi thôi.”
Ánh mắt Phượng Thiên Vũ chợt lóe: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, ngươi không phải không nhớ chuyện của mình chứ?”
Long Phù Nguyệt đỏ mặt, cười khan vài tiếng: “Ha ha…cái này…ta nhất thời quên mất.”
Phượng Thiên Vũ không thể tin nổi nhìn nàng một cái: “Ngươi thật sự là một tiểu nha đầu trì độn, chẳng những si ngốc, còn mơ hồ như vậy, ngay cả tuổi của mình cũng không nhớ, thật không hiểu Thiên Cơ quốc sao lại cho ngươi là Thánh nữ.”
Long Phù Nguyệt thấy hắn vẻ mặt khinh thường mình, trong lòng liền có khí nóng bốc lên. Nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, nàng vẫn là quyết định van cầu hắn.
Nam nhân không phải đều sợ nước mắt nữ nhân sao? Nếu vậy nàng dùng nước mắt tấn công, làm cho hắn khuất phục.”
Nàng trừng lớn con mắt, làm cho mắt to tràn ngập sương mù trong suốt, như là lúc nào cũng có thể khóc ra. Long Phù Nguyệt luôn luôn có thể diễn trò, cho tới bây giờ muốn khóc liền khóc, nước mắt so với hệ thống cung cấp nước uống còn nhanh hơn.
Nàng ai oán nhìn hắn, mảnh mai giống như hoa chi trong mưa: “Cửu Vương gia, người là đại nhân không chấp tiểu nhân, buông tha ta lần này đi. Kiếp sau ta làm thân trâu ngựa cũng bảo đáp ngươi ân đức này…”
Nàng liều mạng giả bộ nhu nhược, một phen nói cho hết lời, suýt tí nữa bị chính mình làm cho ghê tởm nổi đầy da gà.
Phượng Thiên Vũ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cố ý chần chừ một chút, mày hơi nhíu một chút rồi mới nói: “Ngươi muốn bổn Vương làm việc công tư không phân?”
Long Phù Nguyệt cười quyến rũ nói: “Đây không phải làm việc không công tư, mà là Vương gia vốn là người rộng lượng trong bụng có thể chống thuyền…”
“Ồ, phải không? Thì ra làm việc công tư không phân chính là tể tướng trong bụng có thể chống thuyền……..”
Ngón tay Phượng Thiên Vũ phất qua cái miệng nhỏ nhắn trắng bệch của nàng, tiếp tục nói: “Đáng tiếc, bổn Vương xưa giờ làm việc luôn công tư phân minh. Đặc biệt là đối với nữ nhân.”
Câu nói đó hoàn toàn đánh gãy Long Phù Nguyệt, nàng không khỏi nháy dựng lên, kêu lớn: “Ngươi là cái tên chết bầm, đối với đào binh không phải là mất đầu thôi sao, đến đây! Đến đây! Đến đây! Đầu của ta ngay tại chỗ này, ngươi cầm đi. Cùng lắm là hai mươi năm sau lại là một trang hảo hán!”
Nàng sốt ruột, liền đem những lời của thổ phỉ trong TV nói ra. Rất có phong thái hào hùng khí thế, tư thế tráng sĩ thà chết cũng không chịu khuất nhục.
Phượng Thiên Vũ cười ha hả, đứng lên, sờ sờ đầu nàng: “Cái đầu này, bổn Vương tạm thời không muốn, trước gởi lại cho ngươi giữ đi, nhưng mà bổn Vương luôn công tư rõ ràng, phạt lần này đương nhiên phải làm.”
Hắn ôm nàng giống như ôm con gà, đi về hướng trạm gác: “Cục cưng, đi thôi!”
Phi thân bay lên, Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy gió thổi phù phù bên tai, thân mình theo hắn lúc cao lúc thấp. Sợ tới mức nàng không để ý hình tượng, ôm chặt cổ hắn, nhắm chặt hai mắt, chỉ sợ buông lỏng tay liền ngã xuống tan xương nát thịt…
Đến khi bên tai không còn tiếng gió gào thét, nàng mới chậm rãi mở to hai mắt.
Chính là đại doanh cùng lều trại quen thuộc.
Chỉ một tí công phu hắn liền đem nàng trở lại! Trời ạ, nàng mệt mỏi chạy mất nửa đêm, thì ra đều là đi vòng vèo trong núi!
Khác hẳn với lúc nàng chạy trốn, giờ tất cả các lều đều là đèn đuốc sáng trưng.
Phượng Thiên Vũ ném Lon