bước. Chợt nghe thấy tiếng Thái tử cười nói: “Bổn vương thấy công chúa Long Phù Yên vũ kĩ là tuyệt nhất, đúng rồi, Lục đệ, nghe nói công chúa Long Phù Vận giọng hát rất hay, sao không mời nàng lên sân khấu biểu diễn một chút? Cho tất cả mọi người cùng vui?”
Lục Vương gia hơi nhíu mày một chút, quay đầu nhìn Long Phù Vận nhẹ nhàng hỏi: “Phù Vận, đại ca rất ít khi cao hứng, ngươi có thể lên biểu diễn một chút không?”
Long Phù Vận nhẹ nhàng gật đầu: “Tuân mệnh.”
Long Phù Yên kia cũng không nói gì, tự nhiên đi theo sau lên sân khấu.
Thủy Diệu Âm con mắt sáng ngời, nhẹ nhàng cười nói: “Ta sẽ vì hai vị công chúa mà đánh đàn đệm nhạc.”
Phượng Thiên Vũ thản nhiên nói: “Các nàng là công chúa, vậy còn ngươi?”
Thanh âm của hắn không lớn, nhưng đánh trúng vào tâm của Thủy Diệu Âm, khuôn mặt thất sắc, cúi đầu, không dám nói nữa.
Thái tử cười ha ha một tiếng nói: “Các nàng nay đã không còn là công chúa nữa rồi, chỉ là công cụ làm ấm giường của bổn vương mà thôi, sao có thể so với Thủy cô nương cao quý được. Thủy cô nương cầm kĩ tuyệt nhất thiên hạ, ngươi vì các nàng đệm nhạc, đó là phúc phận của các nàng.” Liếc mắt nhìn Long Phù Yên một cái: “Phù Yên, ngươi nói có phải không?”
Long Phù Yên bày ra bộ dạng phục tùng, đáp ứng: “Phải.”
Thái tử cười ha ha: “Tốt, tốt, chính là như vậy ba người các ngươi mau mau lên sân khấu, bổn vương muốn thưởng thức không chờ được nữa rồi.”
Hai vị công chúa miễn cưỡng cười vui cùng Thủy Diệu Âm bước lên sân khấu.
Tiếng đàn từ từ vang lên, như thấy cảnh mây bay nước chảy, thật sống động.
Long Phù Yên kéo nhẹ váy dài, nhảy múa, còn Long Phù Vận cất cao giọng hát lên.
"Phong mặt nhăn Bích Thủy mộ vân thấp, về thuyền lay động|rong chơi'> gợn sóng. Dựa vào lan can nửa ngày tự mình đọng lại sầu, như trước xuân hoa thu nguyệt như nước lưu.
Tiêu sái sơ cuồng ảnh vẫn còn ở, ảm đạm tình nan giải. Rặng mây đỏ ngâm thiên bán tịch chìm, đúng như Phượng Hoàng dục hỏa rơi ngũ luân." ( Mộc Mộc nguyên sang nga )
Hai nàng khi trước còn ở đát nước có giọng hát cùng vũ kĩ nổi tiếng, đều là biểu diễn ở những nơi cực kì cao quý, nhưng bây giờ lại cùng nghệ kỹ biểu diễn trên sân khấu, trở thành công cụ mua vui, vận mệnh con người biến ảo vô cùng! Trong lòng buồn khổ cùng ưu thương nên giọng hát trở nên đặc biệt cực kì, thê lương bi ai mà buồn bã uyển chuyển khiến người nghe lã chã rơi lệ.
Thỏ chết nhưng cáo buồn, Long Phù Nguyệt mặc dù không phải là công chúa nhưng có phần thương cảm, thấy hai vị tỷ tỷ chịu ủy khuất như vậy, cơ hồ tưc đến tâm can. Dừng bước, trừng mắt nhìn Thái tử, hận không thể đánh hắn thành đầu heo.
Điềm nhi chợt thấy nàng dừng bước, lắp bắp kinh hãi, cuống quýt túm lấy ống tay áo của nàng: “Đi thôi, Phù Nguyệt, không đi nữa sẽ không kịp.”
Long Phù Nguyệt dường như không nghe thấy, căn bản là không để ý đến nàng. Trong lòng suy nghĩ vô số biện pháp, nhưng không biện pháp nào có thể thực hiện được cả.
Tiếng nhạc vẫn vang lên, Long Phù Yên bước đi khiêu vũ rất nhẹ nhàng, cuối cùng làm một động tác quay về, ống tay áo nàng bay bay, chân vừa mới chạm đất, không biết trên võ đài bỗng nhiên có một mảnh vỏ dưa, không đề phòng nên đã dẫm lên.
Nàng không dừng lại được, kêu lên một tiếng ngã sấp ở trên sàn. Ngả chó cắn .
Mọi người vỗ bị tiếng ca vũ đạo mê hoặc còn chưa kịp kêu lên một tiếng hay, thì đã xảy ra một màn như vậy, không khỏi đều ngây người.
“ Ha ha ha ha ha” Thái tử chợt cười, chỉ tay vào Long Phù Yên cười đến nói không nên lời. (QH tỷ đừng cản muội, muội muốn sát sanh @@) (QH: ném dao, đừng giết, để lát xem trò hay muội ạ.). Người khác thấy Thái Tử cười To cũng cười theo ha hả, nhưng Phượng Thiên Vũ chi hơi nhíu mày, liếc Thái tử một cái, muốn nói gì rồi lại thôi. Sau một khoảng thời gian ngắn, trong đại sảnh tràn ngập tiếng cười hi hi ha ha không dứt.
Long Phù Nguyệt xem liền hiểu được, miếng vỏ dưa kia chính là Thái tử vứt lên, hắn tuyệt đối là cố ý!
Lửa giận trong nàng nhất thời dâng cao, đã sớm quên phải che dấu thân phận, phi thân lên, khinh công nàng lúc này đã có tương đương tiến bộ, trong nháy mắt đã ở trên sân. Một tay đỡ lấy Long Phù Yên đứng dậy.
Long Phù Yên bị ngã thật sự là rất nặng, cằm bị thương, máu chảy đầy mặt, nhìn trông thật thê thảm. (thương nàng quá hic hic T.T)
Thái tử không thể nhận ra nhíu mày, phất ống tay áo: “Đi xuống rửa mặt đi, máu me đầy mặt, đừng làm khách sợ hãi.”
Chợt thấy Long Phù Nguyệt, lông mày giật một cái, giận tím mặt: “Tiểu tư