ng này, biểu đạt cách quan tâm dường như chính là dùng nghiêm khắc hơn bình thường dạy dỗ cô, thật sự là rất đáng yêu, An Dĩ Nhược liền thích nhìn bộ dáng mặt lạnh của anh, quả thực là mê chết người.
Té ngã làm cho ảo não tan thành mây khói, cô cười đến mức rạng rỡ, "Bố mẹ nuôi lớn chứ sao." Đưa tay vuốt lên hàng lông mày rậm xoắn xuýt của anh, nghịch ngợm nói: "Dạy dỗ xong rồi chưa, đại đội trưởng Mục? Nếu như dạy dỗ xong rồi thì ôm em đi ra ngoài ngồi một lát đi, em muốn xem tivi."
Khoanh hai tay trước ngực, anh nói: "Không phải là rất có khả năng nhảy sao? Vừa khéo trình diễn nhảy một chân đi, cần đến anh ôm?"
"Ôm em——" Hơi chu môi hồng vươn tay về phía của anh, An Dĩ Nhược kéo dài giọng làm nũng.
Từ trước đến nay đối với sự làm nũng của cô không có lực chống đỡ, trên khuôn mặt điển trai của Mục Nham hiện lên nụ cười dịu dàng, bất đắc dĩ nói: "Lớn như vậy còn nhõng nhẻo, không sợ sẽ bị người cười..." Trong lúc nói cũng đã cúi người ôm lấy thắt lưng của cô, xoay người đi ra ngoài đặt ở trên sofa thoải mái, lại quan tâm mà đưa đến điều khiển từ xa. Động tác thuần thục, làm liền một mạch, lại giống như là làm quen rồi.
"Mục Nham à, sau này cũng không thể nuông chiều con bé như vậy." Nhìn con gái xưa nay độc lập ở trước mặt Mục Nham giống như một đứa trẻ, khóe miệng ông An chứa ý cười.
"Bố, con không phải con đẻ của bố sao?" An Dĩ Nhược oán trách ngắt lời bố, hành vi huých vào khuỷu tay của anh tỏ vẻ bất mãn.
Thấy hai bố con vì anh mà "Bất hòa", Mục Nham cưng chiều xoa xoa tóc của cô, "Vốn là ngây ngốc, lần này té càng ngốc hơn, lại bắt đầu học thói nói hưu nói vượn."
Thấy An Dĩ Nhược trừng mắt với Mục Nham, mà người nào đó lại dịu dàng trừng trở lại, ông An cười ha ha, tiếng cười sang sảng và vui vẻ. Ông cảm thấy Mục Nham lúc thì nghiêm khắc lúc thì dí dỏm thế này, mới là người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc cho con gái.
Mấy ngày kế tiếp Mục Nham tự nhiên mà trở thành lái xe riêng của An Dĩ Nhược, phụ trách đưa đón cô đi làm, từng có hai lần tình cờ gặp phải Hàn Vũ Đình, vẻ mặt của anh đều là thản nhiên, hơi gật đầu xem như là chào hỏi.
Nỗi băn khoăn trong lòng Mục Nham càng tăng thêm một chút, nhưng không có biểu hiện ở trên mặt.
Khi chân của An Dĩ Nhược lành thì đúng lúc Phong Hành tổ chức buổi trình diễn thời trang quý mới. Cô dùng đồng thời hai thân phận là nhà thiết kế và người trình diễn chính biểu diễn, tuyệt đẹp chấn động cả sàn diễn. Búi tóc cao ngất bù lại chiều cao tiếc nuối của người mẫu không chuyên nghiệp của cô, tính mềm mại của lễ phục tơ lụa càng làm nổi bật lên sự xinh đẹp quyến rũ của cô, đường cong linh lung, nhịp bước ung dung, ngôn ngữ hình thể đúng mức, đem đặc điểm trang phục bày ra đến vô cùng tinh tế.
Buổi họp báo thành công hơn bao giờ hết, hiện trường đặt hàng lập mức kỷ lục. Hàn Vũ Đình đứng ở dưới sân khấu, nhìn cô ngạo nghễ đứng ở giữa sàn diễn T lớn như vậy, nụ cười tự tin và tươi sáng, ánh mắt bất giác chuyển thành thâm trầm và phức tạp.
Hết thảy tựa hồ đều ở trong lòng bàn tay của anh, chỉ riêng trái tim của mình, bất kể thế nào cũng không thể kiểm soát.
Cảm nhận được ánh mắt của cả sân khấu nhìn tới, Hàn Vũ Đình thu lại ánh mắt, nhận lấy bó hoa trong tay thư ký, sải bước đi lên sân khấu, đem bó hoa hồng xanh được trang trí với hoa baby đưa tới trong tay của An Dĩ Nhược, tuyên bố trước mọi người: "Xét thấy hàng loạt "ý" đạt được thành tích, công ty quyết định xin đăng ký nhãn hiệu cho tiểu thư An Dĩ Nhược."
Lời nói đơn giản, nâng An Dĩ Nhược từ ở hàng ngũ người mới đến vị trí hàng đầu của giới thời trang. Biết bao nhiêu người vì tâm nguyện này phấn đấu cả đời cũng không thể được toại nguyện, dường như cô có được tất cả chỉ trong vòng một đêm.
Toàn sân khấu ồ lên, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
An Dĩ Nhược nghiêng người nhìn bóng dáng cao ngất của Hàn Vũ Đình, trong lòng ngoại trừ cảm giác trống rỗng, không còn cái khác.
Có được nhãn hiệu của chính mình là ước mơ của tất cả các nhà thiết kế, song ở lúc có thể chạm tay đến sự thành công, cô lại cảm thấy không chân thực, làm như ngay sau đó sẽ rơi xuống đáy cốc, tan xương nát thịt.
Tiếp theo là lễ chúc mừng An Dĩ Nhược thoái thác chỉ uống vào chút rượu, cảm giác được bước chân có chút phù phiếm, cô viện cớ đi toilet, giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng gọi điện cho Mục Nham, lại đụng phải Hàn Vũ Đình ở hành lang.
"Có sao không?" Giọng nói trầm thấp cực kỳ dịu dàng, Hàn Vũ Đình thấy cô loạng choạng đưa tay muốn đỡ, lại bị cô nhẹ nhàng tránh đi.
"Cám ơn Hàn tổng quan tâm, không sao." An Dĩ Nhược lịch sự cười cười, lờ mờ mang theo cảm giác xa cách, rất hiểu mà giữ một khoảng cách.
Giấu đi cảm xúc thất vọng ở đáy mắt, Hàn Vũ Đình hơi có chút lúng túng mà thu tay về, trong lòng đột nhiên có quyết định, mở miệng thì giọng nói lạnh nhạt khiến người ta không đoán được cảm xúc, "Tháng sau Paris có một show biểu diễn thời trang của Trung Quốc, tôi có ý cho cô và Thịnh Hạ đi qua."
Đối với thực lực hùng hậu của công ty thời trang mà nói, đây xem như là kỳ đào tạo đối với nhà thiết kế, hơn nữa lại cùng đi với Thịnh
