ấy móng vuốt của Tần Tống đang vắt lên vai
cô, anh cúi đầu khẽ cười rồi nhanh chóng đứng dậy bỏ đi.
Dịch
Phong vừa đi khỏi, Tần Tống lập tức thu tay về, trên mặt anh hiện lên
một dòng chữ: “Anh đang không vui, em mau dỗ dành anh đi!”
“Em
lại muốn đi đâu đó?” Thấy Hàn Đình Đình không những chẳng thèm đếm xỉa
đến mình mà còn định đứng lên bỏ di, Tần Tống tức giận kéo cô lại, Đình
Đình lảo đảo ngã ngồi lên đầu gối của anh. Cơ hội đến, Tần Tống vội vàng vòng tay khóa chặt cô lại.
“Á…” Hàn Đình Đình vội đẩy Tần Tống ra: “Đừng vậy mà, ở đây bao nhiêu là người…”
“Mọi người ở đây đều biết em là vợ anh!” Vòng tay Tần Tống càng siết chặt.
“Nhưng em muốn đi lấy nước uống.” Tần Tống luôn là tâm điểm của mọi ánh mắt,
đôi vợ chồng trẻ lúc này đang ngọt ngào thân mật như ở chốn không người, cả nhà đều nhìn sang cười cười. Hàn Đình Đình cảm thấy trước mặt người
lớn mà thân mật thế này thì không phải phép nên cuống cuồng tìm cớ để
chuồn.
Tần Tống chẳng thèm để ý, đưa cốc nước táo của anh cho Đình Đình: “Đây!”
“Anh uống rồi mà…”
“Em có uống không?” Tần Tống xấu xa nhéo vào eo Đình Đình, thấp giọng khẽ quát bên tai cô.
Hàn Đình Đình chậm chạp nhận lấy nhấp một ngụm nhỏ, bỗng lực nhéo ở eo đột
nhiên tăng mạnh, cô lập tức uống “ực” một ngụm hết luôn nửa cốc.
Trong lòng Tần Tống đang thầm nở hoa. Không biết Trần Dịch Phong đã quay lại
từ bao giờ, từ đằng sau ghế sô-pha vươn tay về phía “bánh bao nhỏ quê
mùa” nhà anh lúc này còn đang chăm chú uống nước táo: “Đình Đình, điện
thoại của Tiểu Đổng, nó muốn nói với em vài câu.”
Hàn Đình Đình
vội vàng đặt cốc nước xuống rồi nhận lấy điện thoại, sau đó không chút
kiêng dè gì, táo tợn chui ra khỏi vòng tay của Tần Tống, chạy tới chỗ
yên tĩnh để nói chuyện.
Chỉ là hành động đưa điện thoại hết sức
đơn giản, động tác của Trần Dịch Phong cực kỳ thong dong, không nhanh
cũng chẳng chậm, đủ để Tần Tống nhìn thấy rõ ràng cái hình nền long lanh trên đó: Trần Dịch Phong ôm một bé gái xinh xắn tầm bảy – tám tuổi, bên cạnh hai bố con là một cô ngốc cười tít cả mắt đang nghiêng đầu vào bé
gái, gương mặt bánh bao trắng hồng dường như sắp lên men, ba người họ cứ như một gia đình hạnh phúc vậy, muốn bao nhiêu mỹ mãn thì có bấy nhiêu
mỹ mãn… Tần Tống ngồi chỏng chơ một mình trên ghế sô – pha, dòng chữ
trên mặt anh bây giờ đã đổi thành: “Tôi muốn ăn thịt người!”
Nghe điện thoại xong, Hàn Đình Đình quay lại tìm Tần Tống khắp nơi mà vẫn
chẳng thấy đâu, hỏi thì mọi người bảo là mới thấy anh đi lên tầng, sắc
mặt không được tốt cho lắm.
Đình Đình vội vã chạy lên tầng, nhưng Tần Tống không chịu mở cửa cho cô. Đình Đình gõ cửa suốt năm phút mà
Tần vẫn không chịu mở, trong lòng cô cảm thấy không vui: “Vậy em đi
đây!”
Nói xong Đình Đình liền quay người đi thật, nhưng côvừa mới quay người thì cánh cửa đã bật ra, Tần Tống hết sức giận dữ đùng đùng
nhào ra, nhanh chóng thò tay kéo cô vào phòng.
“Chẳng phải là anh không thèm quan tâm em nữa rồi sao?” Vừa vào phòng Hàn Đình Đình đã giơ tay nhéo mặt Tần Tống, cười nói: “Coi anh kìa! Quỷ nhỏ mọn!”
Tần Tống cắn vào cổ tay cô, anh vẫn còn đang thở phì phì. Đình Đình vuốt ve khuôn mặt anh: “Ngoan nào… Đừng giận nữa!”
“Em nói chuyện với Trần Dịch Phong vui vẻ lắm cơ mà! Còn lo anh giận hay
không để làm gì?” Tần Tống lại nắm cổ tay Đình Đình, cắn một miếng không mạnh cũng chẳng nhẹ cho hả giận, cắn xong lại thấy xót xa, vội vàng
liếm láp vết răng của mình trên tay cô. Hàn Đình Đình thấy nhột nên rụt
tay lại, cười “hi hi”: “Lúc anh và Tần Tang nói chuyện em cũng có giận
đâu nào?”
Ý của cô là chuyện dĩ vãng đã qua rồi, tuy cô vẫn còn
tình cảm với Trần Dịch Phong, dù sao thì từ bé anh đã luôn đối xử tốt
với cô như thế, cô lại thầm thích anh trong một khoảng thời gian dài;
nhưng cũng giống như Tần Tang và Tần Tống, cho dù giữa họ là tình thân
hay thi thoảng là những hồi ức đẹp thì sớm đã chẳng còn liên quan gì tới tình yêu nữa rồi. Trái tim phụ nữ rất nhỏ bé, chỉ đủ chỗ chứa những
buồn – vui – giận – hờn của một người đàn ông mà thôi.
Tần Tống
nghe xong lại hoàn toàn không nghĩ vậy, anh thả tay ra, gương mặt lạnh
lùng: “Hàn Đình Đình!” Anh còn gọi cả họ và tên của cô ra, rất không
khách khí quát lớn: “Lúc trước tôi tâm sự thật lòng với cô không phải để đến bây giờ cô đem ra bắt thóp tôi!”
Hàn Đình Đình nghệt mặt, sao những lời cô nói lại biến thành bắt thóp rồi?
“Em cũng chỉ kể chuyện của Trần Dịch Phong với mình anh, tại sao anh lại
đem mấy thứ đó ra làm căn cứ cơ chứ?” Cô không cam tâm đáp lại.
“Tôi cần căn cứ sao? Cô với hắn ta ở trước mặt tôi ngọt ngào phát ngấy lên
được, tôi đâu có bị đui!” Tần Tống xù lông: “Cô muốn về làm mẹ kế người
ta thì đi đi! Tôi không thèm! Đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa!”
“Anh…” Mắt Hàn Đình Đình đã ngập nước, chỉ nói dăm ba câu thôi mà, ngọt ngào
phát ngấy ở đâu ra vậy? Rõ ràng chính anh lúc nào cũng đem những tâm sự
tự đáy lòng của cô ra để làm trò cười, cứ một tiếng “mẹ kế” hai tiếng
“mẹ kế” khó nghe biết mấy!
Hàn Đình Đình quay đi quệt nước mắt, Tần Tống vẫn chưa nguôi giậ
