ôi vẫn thấy ngượng, cuối cùng mặt đỏ bừng cả
lên.
Anh ấy… hôn mình rồi.
Giọng tôi như run lên, cảm giác hay không?
Dù sao thì mình vẫn cảm thấy hay, Chương Tiểu Bồ ngọt ngào nói, hơn nữa gia đình anh ấy cũng rất khá, rất có thế lực ở Nam Kinh.
Khi Chương Tiểu Bồ nói như thế tôi cảm thấy rất phản cảm, như thế đâu có
giống đang yêu? Tình yêu là gì? Tình yêu là một loại cảm giác, có liên
quan gì đến tiền tài và địa vị đâu? Yêu một người chính là dốc hết mình. Tình yêu là thứ cảm giác không thể thay thế, chỉ khi ở cùng với anh ấy, bạn mới có cảm giác tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, hốt hoảng, tưởng như
chết được, nếu không, bạn sẽ không thể cảm nhận được sự rung động nguyên thủy nhất xuất phát từ nơi sâu thẳm của trái tim! Đấy mới là tình yêu.
I love you not because of who you are, but because of who I am when I am
with you. Đúng thế, em yêu anh không vì anh là ai, mà là khi ở bên anh
em mới được là chính mình. Tôi nghĩ, câu nói này nếu nói cho Thẩm Gia
Bạch nghe thì sẽ rất phù hợp, sẽ có một ngày, tôi sẽ nói với anh ấy như
thế.
Giờ là Chương Tiểu Bồ bước vào lưới tình, hai mắt cô ấy sáng rực, mặc dù tôi biết cô ấy thực sự là một cô gái kiêu ngạo và ham hư
vinh, nhưng giờ này phút này, cô ấy thành tâm thành ý.
Mỗi khi nhắc đến Lê Minh Lạc, sắc mặt cô ấy trở nên tươi tắn, tỏa sáng.
Đúng thế, nụ hôn đầu của một cô gái, luôn là nụ hôn khó quên, tôi nghĩ, Nam
Kinh trong lòng Chương Tiểu Bồ là Nam Kinh vĩnh viễn rồi.
Buổi
tối ngày hôm đó chúng tôi nói chuyện suốt đêm, nói rất nhiều, nói về
tình yêu, nói về tương lai. Với thành tích của chúng tôi, vào đại học
không phải là vấn đề khó khăn, chúng tôi đã tưởng tượng rất nhiều về
cuộc sống sinh viên, Chương Tiểu Bồ hỏi tôi sẽ chọn một người bạn trai
như thế nào, tôi trầm ngâm một lúc rồi nói: Tìm một người mà mình yêu.
Không, Chương Tiểu Bồ phản đối, nên tìm một người mà người đó yêu cậu, như thế, cậu mới có thể hạnh phúc.
Không, tôi sửa lại, nên tìm một người yêu mình mà mình cũng yêu, ví dụ như cậu và Lê Minh Lạc. Vì vậy, nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ đi tìm Thẩm Gia Bạch để hỏi, Thẩm Gia Bạch, anh có yêu em không?
Nhưng tôi biết, một cơ hội như thế dường như là số không.
Người mà anh yêu là Chương Tiểu Bồ trong thư, là Chương Tiểu Bồ trong tưởng
tượng, hoàn toàn không liên quan gì đến tôi, cô gái tên Âu Dương Tịch
Hạ.
Trời sáng, chúng tôi vẫn còn đang ngủ, tôi thấy Chương Tiểu
Bồ gọi tên Lê Minh Lạc trong mơ, tôi biết, cô gái hoa khôi của trường
Nhất Trung này, bông hoa mẫu đơn đang nở rộ này, cô ấy đã yêu thật rồi.
Sáng sớm, chúng tôi đến ga tàu, Lê Minh Lạc tiễn chúng tôi lên tàu, tôi lên
trước, họ đứng lại trên sân ga tay nắm tay, khi tàu sắp chạy, Lê Minh
Lạc đột nhiên ôm chặt Chương Tiểu Bồ vào lòng, sau đó hôn cô ấy thật
sâu!
Lúc đó, rất nhiều người đang nhìn, cảm giác của tôi rất lạ,
vừa vui mừng cho họ, lại cảm thấy có chút ngại ngùng, dù sao cũng đang ở nơi công cộng.
Đến giờ tàu chạy, Chương Tiểu Bồ ngẩn ngẩn ngơ
ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, Nam Kinh lùi dần về phía sau, tiếng máy ầm ầm, tàu bắt đầu lăn bánh, nước mắt Chương Tiểu Bồ cũng rơi.
Tạm biệt Nam Kinh, tạm biệt nụ hôn đầu của Chương Tiểu Bồ.
Về đến nhà, tin đầu tiên mà chúng tôi nhận được chính là thành tích của mình!
Anh trai tôi nói: Được đấy, Âu Dương Tịch Hạ, đứng thứ hai toàn trường, thế này thì có thể tùy ý chọn trường rồi.
Chương Tiểu Bồ thi cũng không tồi, xếp thứ mười bảy, cô ấy không thể lựa chọn
đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa, nhưng những trường trọng điểm khác thì
không vấn đề gì, sau khi biết được kết quả thi, Chương Tiểu Bồ rất vui,
cô ấy nói: Mình sẽ vào đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh học tiếng Nhật.
Giờ lựa chọn của tôi lại trở thành vấn đề.
Anh trai nhất định muốn tôi vào đại học Bắc Kinh, hoặc đại học Phúc Đán
điểm số của tôi cũng vẫn đáp ứng được. Nếu không có Thẩm Gia Bạch, nếu
không có những lá thư, tôi nghĩ, chắc tôi một giây cũng không cần phải
do dự mà đăng kí ngay vào trường đại học hàng đầu này.
Đến tôi
cũng không ngờ là mình lại thi tốt như thế. Xem ra, thi thôi cũng giống
như đánh bạc, bình thường thành tích học tập của tôi ở trường xếp thứ
mười mấy, không ngờ, thi đại học lại có được thành tích vượt trội như
thế.
Thực ra, việc đầu tiên khi tôi về đến nhà là chạy ra xem hòm thư, bên trong vẫn trống rỗng. Sự thất vọng lúc đó lớn hơn tất cả mọi
niềm vui khiến tôi trở nên khó chịu.
Thẩm Gia Bạch, tại sao anh lại không có tin tức gì?
Tôi có cảm giác anh đã biết tôi là kẻ giả mạo, anh rất giận, đương nhiên sẽ không thèm để ý tới tôi nữa.
Tôi không biết anh thi được bao nhiêu điểm, chắc thành tích cũng sẽ rất
tốt, một học sinh xuất sắc như thế, cả thế giới đều biết anh học hành
giỏi giang, làm sao điểm thi có thể kém được chứ?
Buổi chiều, tôi đến trường đăng kí nguyện vọng, trước khi đăng kí nguyện vọng, tôi đạp xe đến trường Nhị Trung.
Cổng trường Nhị Trung cũng đã dán bảng điểm, thậm chí có rất nhiều học sinh
đang chen nhau đứng xem, tôi chen vào tìm tên của Thẩm Gia Bạch, tôi cho rằng, anh ít nhất cũng đứng trong
