nh ngan tai, trời ơi, thật là...lần này nhất định sẻ có đại chiến, ý định ngăn cản cái đại chiến đó đi đi theo làn gió vô tình mà ko nuối tiết, chì còn cách phó mặt cho số phận.
-Hong, cậu theo tớ, cậu ko đi học hã?. Quay sang cô bạn của mình, nó nói.
-Đi!, đi chứ, nhưng mà Tara à, thật sự là mình ko học ở đây được mà!. -Cho dù học được , nhưng cũng ko thể lâu dài đâu, mình sẻ bị bọn họ đè bẹp mất!.
-Yên tâm đi, ko sao đâu!. Hai tay vịnh hai vai Hong nó ôm nhung nói.
-Nhưng...nhưng.....
-Ko nhưng nhị gì hết, đi mau!. Hai tay nó nắm chặt lấy tay Hong ko buôn, lôi cô vào lớp. Tea Hin cũng lò mò đi theo.
Chưa bước vào được cửa lớp thì ba người đã nghe thấy tiếng khóc tức tử của cái Ha Rum, hắn ngồi cạnh vẻ mặt bóc lữa phừng phực làm nóng cả căng phòng, ko ai dám lại gần.
(Chị Ha Rum bị gì vậy nhĩ?, mà cũng lạ, sao hôm nay mình gặp nhiều học sinh cứ ôm nhau mà khóc thế?.) Một tràn suy nghĩ hiện ra trong đầu Tea Hin, Hong cũng ko khác, hiện tượng này là có một ko hai từ trước đến giờ. Chỉ có nó, hình như là nó biết nguyên nhân của sự việc thì phải, ko quan tâm, nó bươc tiếp....
Hong và Tea Hin đi theo vào, thấy nó thì cái tiếng khóc trong căn phòng dừng ngay tức khắc, bay giờ căn phòng chỉ có vài người, giờ học vẫn chưa bắt đâu nên khán giả xem kịch hôm nay chắc rất ít.
-Cô!, cô vào đây làm gì?, muốn gây sự nữa hã?. Cái Ha Rum đang bực trong người thì thấy nó như bình ga thấy lữa, bùng nỗ ngay lập tức, và sức công phá cũng rất lớn. Bỏ ngoài tai lời nói của Ha Rum, nó đi thẳng về hướng cái bàn màu trắng ở đầu dẫy tay vẫn nắm chặt tay Hong ko buôn, nó biết nếu buôn ra là cô nàng này sẻ chạy mất đất.
-Cô!...híc quá đáng mà....híc...híc....!. Thấy mình bị phớt lờ một cách ko thương tiếc thì cô tỏ vẻ uất ức tiếp tục màn khóc của mình.
Thấy Ha Rum ngồi khóc tự nhiên hắn thấy khó chịu và muốn nổi giận vs cái người vận y phục màu trắng mới vào lớp kia, nhiều lần hắn bị nó châm chọc nhưng hắn ko thấy tức giận nhưng lần này vì cái Ha Rum, người hắn thích nhưng ko được đáp trả đang ấm ức, hắn lại nỏi giận vs nó mà ko quan tâm rằng từ khi nó bước vào lớp cho đến bây giờ thì nó vẫn chưa đụng đến Ha Rum gì cả.
Lê bước tới chỗ nó, đứng ngay hướng mà nó đi, nhìn nó vs ánh mắt phẫn nộ, khiến Tea Hin, Hong đi sau củng phải phát sợ.
-Nời này là chỗ nào mà cô muốn vào thì vào hả?.
Vẫn ko quan tâm đến, nó chuyển qua hướng khác mà đi, thấy mình cũng bị phớt lờ giống Ha Rum thì nổi tức giận trong người hắn càng dân cao.
Nó thì ko hề quan tâm tới hắn dù biết là hắn ko mấy vui nhưng vẫn muốn chọc cho hắn càng ko thấy vui hơn nữa, nó muốn hắn phát điên lên, muốn thấy vẻ mặt của hắn khi đó, muốn xem coi hắn có khả năng gì mà làm cho nhiều người sợ hắn đến vậy.
Đi tiếp khi hướng đi mới của mình trống ko (ko có hắn), khi khoảng cách của hắn và nó ngan nhau, khi mà đôi mắt rực đỏ của hắn nhìn nó ko chớp, thì đôi môi của nó lại chuyển động, một đường cong tuyệt mĩ hiện lên làm cho bao người trong căn phòng ko thể ko đứng tim vs nụ cười ko thật của nó.
Hắn cũng ko khác, một hồi mơ mẫn vs nụ cười chết người này thì hắn lại cảm thấy mình bị sĩ nhục nặng nề, nhanh chóng bàn tay có những đường gân xanh nắm chặt lấy bàn tay thon nhỏ trắng nỏn và quật mạnh đưa lên cao khi thân ảnh của hai người đang song song.
-Biến đi!, cô ko đủ tư cách vào đây!.
Câu nói của hắn chính thức đánh tan cái mơ hồ của mọi người kể cả cái Ha Rum, cô cũng là nạng nhân của nụ cười ấy, cô thấy hắn đang tức điên thì vui mừng vô cùng, cô nghĩ lần này nó nhất định khó sống vs hắn, cô nghĩ mình được trả thù thàng công.
Cô tưởng tượng đến cái cảnh nó quỳ xuống van xin hắn tha mạng rồi quay qua van xin mình thì cô thật sự rất thỏa mảng. Nhưng nghĩ thì vẫn là nghĩ vì cô đã bị một câu nói rất là nhỏ làm tan biến cái suy nghĩ ấy.
-Vậy cô ta đủ sao?. Nó ngước mặt lên nhìn hắn bất chợt làm hắn phải rùng mình vì ánh mắt của nó, đôi mắt sâu thẳm ko đấy, một đôi mắt tưởng chừng có thề đóng băng mọi vật, đôi mắt mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra được, chưa bao giờ hắn nghĩ trên thế gian này lại có người sở hữu nó.
Một người có thể nhìn thấu tâm cang của người khác như hắn lại vô cùng bất lực vs nó, hắn ko tìm được một ý nghĩ gì trong nó, ko thể nào biết được người con gái này đang nghĩ gì, tóm lại hắn hoàn toàn mù lòa trước nó.
-------------------------------------------------- Vừa bị ánh mắt của nó đàng áp vừa bị lời nói của nó làm mình kinh ngạc, hắn bắt đầu đánh giá cao về người con gái này, hắn dường như nhỏ bé trước nó.
Một màn căng thẳng đến rùng người đè khắp cả căn phòng, mọi người ko ai dám hó hé gì vì biết mình ko đủ đô để lên tiếng trong hoàn cảnh này, chỉ có cái Ha Rum, mặt dù rất sợ nhưng cô vẫn ngoan cố nhảy vào.
Chạy thật nhanh đến chỗ nó và hắn, đôi mắt sưng dù của cô vẩn còn đẫm nước, nhìn người con gái bạch y kia mà phẫn nộ. -Cô dám nói tôi vậy hả?, cô nghĩ mình là ai hả?, cô tưởng được là em nuôi của tiền bối Hoo thì lên mặt hả?.
Đang lơ lẫn trong suy nghĩ vẫn vơ của mình, hắn bị đánh thức hoàn toàn bởi lời nói rung rung của cái Ha Rum.
