khích cho
nhau và nói chuyện vui vẻ với nhau, lúc thì cậu bắt Đường Hải Băng uống rượu
cùng, lúc lại bảo Phương Hồi rót rượu, cắt bánh, cuối cùng Ngô Đình Đình không
chịu được nữa, bảo Phương Hồi ra nhà vệ sinh cùng cô, mới kéo được cô ra ngoài.
Hai
người ra khỏi phòng ăn trong nhà hàng, nhưng cũng vẫn không nói chuyện gì. Ngô
Đình Đình nhìn dáng vẻ rất gò bó của Phương Hồi, liền cười nói: “Phương Hồi, có
phải cậu tưởng giữa tớ và Trần Tầm từng có chuyện gì với nhau không?”.
“Không...
không phải đâu”. Phương Hồi vội ngẩng đầu lên nói.
“Haizz,
có cũng không sao. Tớ cũng không ngại nói thật với cậu, đúng là tình cảm của tớ
với Trần Tầm không giống với Hải Băng, Tôn Đào. Trần Tầm là anh chàng rất có
sức quyến rũ, được cậu ta thích là điều rất đáng tự hào, con người mà, ai chẳng
có lòng sĩ diện hão đúng không? Ai chẳng muốn được chàng Đông Gioăng theo đuổi!
Tớ cũng đã từng rung động trước cậu ấy, nhưng cùng lắm cũng chỉ là rung động
thôi, không phải là thích. Vì tình cảm của tớ đối với Bạch Phong lại càng khác
với Trần Tầm. “Cậu biết Bạch Phong chứ?”.
Phương
Hồi luống cuống gật đầu, cô không ngờ Ngô Đình Đình lại thẳng thắn như vậy, cô
luôn luôn cảm thấy khó xử trước thái độ thẳng thắn của người khác. Có lẽ là do
bản thân cô thiếu những tình cảm bột phát, nên rất thấp thỏm không yên.
Ngô
Đình Đình liền giơ hai chiếc li lên lắc lư và nói: “Tớ thích Bạch Phong, số năm
mà tớ thích không thể đếm được bằng số ngón tay trên hai bàn tay nữa. Cậu biết
đó là cảm giác như thế nào không? Có thể nói mấy năm đẹp nhất của thời con gái
tớ đều dành cho anh ấy rồi, vì anh ấy mà tớ đã tự mình, vì anh ấy mà tớ đi làm
quen với những người bạn của anh ấy, vì anh ấy mà đi chăm sóc ông của anh ấy,
vì anh ấy mà đơn thân hết năm này sang năm khác. Nhưng tớ nói cho cậu biết
rằng, ngay cả với tư cách là người yêu của anh ấy tớ cũng không có, anh ấy cũng
chưa bao giờ bảo tớ đợi anh ấy cả. Giữa hai bọn tớ không có tình cảm sâu nặng
gì, không thể so được với cậu và Trần Tầm. Nhưng tớ vẫn muốn làm như vậy. Tớ
cũng đã quen rồi, tớ cứ có cảm giác rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ quay về và
cho tớ một lời giải thích. Tình cảm của bọn tớ mong manh như vậy đấy, nhưng cứ
như hai sợi chỉ, quấn chặt vào nhau và tạo thành nút thắt không thể gỡ. Thế nên
Phương Hồi ạ, Bạch Phong không quay về thì tớ cũng không thể thích ai được”.
Phương
Hồi nghe cô kể, đột nhiên thấy thương thương, cô nhìn đôi tay của Ngô Đình Đình
mà thấy buồn vô cùng. Lúc đó cô còn chưa có khái niệm mười năm là khái niệm như
thế nào, nhưng cô hiểu quãng thời gian dài hơn một nửa số tuổi của cô này chắc
chắn là vô cùng khổ sở.
Phương
Hồi bước đến, nắm tay Ngô Đình Đình nói: “Chắc chắn cậu sẽ đợi được Bạch
Phong!”.
Ngô
Đình Đình quệt nước mắt, cũng nắm chặt tay cô nói: “Tớ mong là thế, mong những
lời may mắn của cậu sẽ trở thành hiện thực!”.
Hai
đứa cầm tay nhau rồi quay vào bên trong, khiến Trần Tầm cũng sững người. Tôn
Đào vỗ tay nói: “Trần Tầm, vậy là ước mơ của ông trở thành hiện thực rồi nhé,
thê thiếp đã chung sống hòa bình với nhau dưới một mái nhà!”.
“Em
nghĩ đó phải là ước mơ của anh chứ nhỉ? Bao giờ anh cũng phải kiếm nàng thiếp chứ?”.
Dương Tình nháy mắt, nhìn Tôn Đào nói.
“Anh
làm gì có tài cán đó, ngậm trái tim em trong bụng rồi!”. Tôn Đào vội ôm chặt
Dương Tình nói.
“Dương
Tình nói hay lắm! Với gã Tôn Đào, chỉ có cậu là trị được hắn!”. Ngô Đình Đình
dí mạnh tay vào trán Tôn Đào một cái và nói.
“Đúng
vậy! Chẳng nghiêm túc tí nào cả! Tôi hỏi ông, quà của tôi đâu?”. Trần Tầm xòe
tay ra nói.
“Ông
mà không nói thì tôi suýt quên mất, đợi chút, để tôi lấy”. Nói rồi Tôn Đào liền
móc tay vào túi quần.
Cậu
ta móc từ túi trái ra một túi gì đó dài dài dài, nhìn một lát rồi nói, “không
phải, không phải”, rồi lại đút trở lại vào bên trong, móc từ túi phải ra một
túi vuông khác, vẫn nói “nhầm rồi, nhầm rồi” rồi lại đút trở lại. Cuối cùng móc
hết chỗ nọ chỗ kia cũng vẫn không móc ra được quà gì, cậu ta liền cười ranh
mãnh và ném cho Trần Tầm hai món trong túi nói: “Đi vội quá, quên mang rồi.
Thôi lấy hai món này thay quà nhé, hê hê, có khi đây là cái ông cần nhất ấy
chứ”.
Trần
Tầm cúi đầu nhìn rồi cười quay sang véo tai Tôn Đào, Phương Hồi thấy trên đó
viết dòng chữ “thử thai”, “tránh thai”, biết không phải là cái gì hay ho,
ngượng quá mặt đỏ bừng lên.
Mấy
đứa đang đùa nhau thì đột nhiên điện thoại của Ngô Đình Đình đổ chuông, cô vẫy
tay ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nghe máy: “A lô... vâng, ông đừng vội, có
chuyện gì ạ, ông cứ nói từ từ... hả... gì cơ ạ? Ông nói gì cơ?... Thật ạ? Thật
ạ? Thật hả ông? Bọn họ nói như vậy thật ạ?... Vâng, vâng, cháu biết rồi... Để
cháu bảo với bọn họ!... Tối cháu sẽ đến chỗ ông! Vâng! Cháu chào ông!”.
Lúc
cúp máy, Ngô Đình Đình đã giàn giụa nước mắt, mọi người đều giật mình nhìn cô
không nhúc nhích. Cô liền đứng bật dậy, nói lớn: “Bạch Phong không giết người!
Anh ấy không có tội!”.
Trần
Tầm cũng đứng phắt dậy, kéo Ngô Đình Đình nói: “Gì cơ? Rốt cuộc là thế nào? Ông
