Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210975

Bình chọn: 10.00/10/1097 lượt.

đầu hôn một cái lên đôi môi đang hé mở của nàng: “Toàn bộ Vương phủ đều là do ta thiết kế đấy! Dẫn ngươi đi xem phòng thiết kế của ta nhé!”

Chu Tử bất ngờ bị hắn hôn một cái, lập tức lâng lâng — đây chính là nụ hôn đầu tiên của nàng và Triệu Trinh a!

Triệu Trinh vừa thấy nét mặt mơ màng của Chu Tử, nhéo một cái lên tay nàng, nhắc nhở Chu Tử chú ý động tác của mình, sau đó tìm thấy một cuốn sách hơi đóng bụi không nổi bật lắm trên cái kệ bên trái, ấn một cái, sau cái kệ đựng tài liệu bên trái xuất hiện một cái cửa ngầm. Triệu Trinh kéo tay Chu Tử đi vào bên trong.

Đầu óc đang choáng váng liền bị Triệu Trinh kéo đến trong phòng thiết kế. Triệu Trinh đi vào, trước hết để Chu Tử xem qua, sau đó ấn một cái vào hốc tường, trên tường liền xuất hiện một cái cửa sổ.

Triệu Trinh một tay lôi kéo Chu Tử, một tay nhấc đèn lồng chiếu rọi vào cho Chu Tử xem. Chu Tử nhìn thấy, thì ra bên ngoài cửa sổ là một bụi cúc xanh mơn mởn, phía trên điểm xuyết vô số nụ hoa chưa nở.

“Ngoài cửa sổ chính là sân ngoài thư phòng của ta!” Sau đó Triệu Trinh đóng cửa sổ, quay đầu nghiêm túc nói với Chu Tử: “Ngươi làm lại một lần đi!”

Sau khi Chu Tử đóng mở thành thục mấy gian mật thất này, Triệu Trinh mới dẫn nàng tham quan phòng thiết kế.

Phòng thiết kế cũng không lớn lắm, dựa vào bên cửa sổ là một cái bàn đọc sách, trên bàn bày vài thứ: thước đo, dao nhỏ, giấy và bút mực; trên cái kệ dựa sát tường đặt từng cuộn từng cuộn bản vẽ. Đến khi cây nến trong đèn lồng pha lê sắp cháy hết, Chu Tử lúc này mới lưu luyến rời khỏi phòng thiết kế của Triệu Trinh. Hai người thổi tắt đèn, nắm tay nhau chậm rãi tản bộ bước trở về. Chu Tử đi vào được tận mắt nhìn thấy những vật đó, lúc đi ra ánh mắt nhìn Triệu Trinh đều lấp lánh đầy sao.

Nàng không biết Triệu Trinh làm vậy là có dụng ý gì, nhưng nàng biết, Triệu Trinh chưa bao giờ làm việc không cần thiết, hắn làm như vậy, nhất định là có dụng ý riêng.

Sau trận mưa đêm qua, bầu trời đêm đặc biệt trong vắt, trên không trung treo cao một vầng trăng sáng, tận chân trời lấp lóe mấy vì sao. Triệu Trinh nắm tay Chu Tử, cứ như vậy chậm rãi bước đi.

Nàng chốc chốc lại nhìn sang Triệu Trinh, trong lòng tràn đầy bội phục: Triệu Trinh thật sự là một vị thiên tài. Với dụng tâm của Triệu Trinh, nàng cũng đoán được một chút, điều này khiến lòng nàng tê tê dại dại, dâng lên một cảm xúc ngọt ngào hạnh phúc: Nam nhân này cũng yêu ta a, chỉ là chính hắn chưa biết mà thôi.

Gió đêm lất phất khẽ thổi qua, Chu Tử hy vọng khoảnh khắc đẹp này có thể kéo dài vĩnh viễn, không, chỉ cần nhớ lại mình từng có được khoảnh khắc đẹp này, cuộc đời nàng đã thật hạnh phúc thật trọn vẹn rồi.

Triệu Trinh tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy Chu Tử đang đứng búi tóc ở trước cửa sổ, thì nổi ý muốn dọa nàng một chút. Hắn lặng lẽ đi đến, lập tức ôm chầm lấy Chu Tử.

Chu Tử đang chú tâm cài cây trâm, sợ hết hồn, cây trâm bạch ngọc hình phượng trong tay lập tức rơi xuống đất.

Trong phòng lát gạch Lưu Ly, sau mấy tiếng giòn vang, cây trâm bạch ngọc hình phượng bị gãy thành mấy đoạn. Chu Tử mặc kệ Vương gia, đẩy hắn ra ngồi xổm xuống nhìn thi thể còn lại của cây trâm

Nhặt cấy trâm đã vỡ thành mấy đoạn lên, Chu Tử uể oải cực kỳ.

Triệu Trinh bị bỏ rơi, tựa vào trên án thư, mái tóc dài ướt nhẹp xõa xuống, lười biếng hỏi: “Không phải chỉ là một cây trâm thôi sao!”

Đều tại ngươi! Chu Tử trừng mắt liếc hắn một cái: “Đây là cây trâm nô tỳ mượn của Lục Hà đó! Vỡ rồi phải làm sao bây giờ đây?”

Triệu Trinh không biết Lục Hà là ai, thuận miệng nói: “Ngươi có nhiều trâm như vậy, bồi thường cho nàng ta một cây là được!”

“Nô tỳ làm sao mà có!” Chu Tử thật có chút tức giận, đối với Vương gia cũng có chút nói năng lỗ mãng.

Triệu Trinh “A!” một tiếng, “Trong chính đường bày nhiều như vậy, không phải đều là của ngươi sao?”

Chu Tử còn nhớ rõ ngày đó Triệu Trinh đá đổ cái bàn gỗ Tử Đàn có bày mấy thứ như tơ lụa trang sức son phấn gì đó, nhất thời vui mừng khó hiểu, đứng một chỗ nhìn hắn, không thốt nổi một lời.

Triệu Trinh dựa vào án thư, trên bàn đặt mấy cây nến, ánh nến thấp thoáng như mạ lên nửa người nhìn nghiêng của hắn một lớp viền vàng, một thân áo trắng tóc xõa dài nhìn qua đẹp như thần linh.

Chu Tử mỉm cười với hắn, vén bức rèm lên đi ra ngoài.

Triệu Trinh nhìn Chu Tử đi ra ngoài, cảm thấy thư thái thả lỏng thoải mái chưa từng có: Nam nhân nên làm cho nữ nhân của mình vui vẻ khoái hoạt a.

Chu Tử ôm tất cả hộp trang sức ra, mở từng hộp lấy ra đeo thử cho Vương gia xem.

Triệu Trinh mỉm cười nhìn, Chu Tử dễ dụ như vậy, cứ như một đứa trẻ! Bất quá, nhìn thấy nàng vui vẻ như vậy, hắn cũng cảm thấy vui vẻ!

Chu Tử đứng trước bàn trang điểm, cầm một cây trâm vàng đính vài chuỗi ngọc trai rũ xuống khoa tay múa chân cài lên tóc, Triệu Trinh bước đến, nhẹ nhàng đoạt lấy trâm ngọc đặt trước gương. Hắn thuận tay tháo búi tóc của Chu Tử ra, khiến mái tóc dài xõa xuống.

Trong tấm gương mờ ảo, Chu Tử và Triệu Trinh gắn bó dựa sát vào nhau, dung nhan xinh đẹp như hoa trong những năm tháng tốt đẹp nhất. Nhìn mình và Triệu Trinh trong gương, Chu Tử thấy thế nào