ch nhất ăn loại đồ ngọt này.
Nàng không ngờ Triệu Trinh vẫn còn nhớ kỹ nàng thích ăn loại đồ ăn này, trong lòng không khỏi ê ẩm, ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc tràn ngập toàn thân. Giữa đêm gió thu xào xạc hiu quạnh, bão cát suốt đêm này, có thể được ăn chén cháo ngon ngọt như vậy, được người trong lòng săn sóc, làm sao có thể không hạnh phúc đây?
Đúng lúc này, Triệu Trinh đang ở bên cạnh đọc sách nói: “Đồ ngọt ngấy ngấy, ta chưa bao giờ ăn, ăn cái này rất dễ béo phì, ngươi đã đủ béo rồi, cũng nên ăn vừa thôi!”
Trong phút chốc Chu Tử rơi từ tầng mây thứ chín ngã xuống phàm trần, rơi đau nhưng không thể không nói: “Vương gia, nô tỳ béo chỗ nào? Đâu có béo!” Chu Tử phẫn nộ đến nỗi hỗn độn trong gió!
Cuối cùng, một chén lớn canh chua da gà tơ được nha hoàn trực đêm bưng tới, Chu Tử hóa đau thương thành sức mạnh, cố gắng cướp lấy uống hơn phân nửa bát.
Triệu Trinh tắm rửa xong lên giường đã muốn ngủ. Mỗi khi mùa thu đến, Nam Man (gọi chung các bộ tộc phía Nam) sẽ rục rịch ngóc đầu. Nhiều ngày nay hắn dẫn binh lính tuần tra biên giới, cơ hồ chưa có một giấc ngủ trọn vẹn, cho nên dù trong lòng có chút ‘việc’ muốn làm nhưng vừa nằm xuống liền ngủ mê mệt.
Trong phòng một mảnh tối đen như mực. Bên ngoài gió lớn lung lay đại thụ, phát ra tiếng xào xạc.
Chu Tử ngủ ở chỗ để chân dưới giường Triệu Trinh, trong lòng vẫn không ngừng ai oán không thôi. Nàng phát hiện, Nam An Vương gia Triệu Trinh luôn luôn kiệm chữ như vàng, nhưng một khi mở miệng luôn thực đả thương người, hơn nữa người bị thương luôn là nàng. Bất quá, ban đêm có Triệu Trinh, nàng tuyệt đối không sợ hãi, dù bão cát lớn thâu đêm cũng không còn gian nan khó chịu nữa.
Rạng sáng ngày hôm sau, sau khi Triệu Trinh rời giường liền phát hiện Chu Tử không giống như mọi ngày. Hắn như vô tình nhìn lướt qua, phát hiện Chu Tử mặc váy màu trắng, phía dưới cột một cái thắt lưng màu đen, đai lưng buộc quá chặt, càng lộ ra bộ ngực sữa to, cái eo nhỏ bó chặt.
Hắn không khỏi cười thầm, cảm thấy vài ngày không gặp, Chu Tử giống như trưởng thành không ít.
Quay lại Mục lục
Quyển II: Đều do ‘meo meo’ gây họa
☆Chương 15: Nhận ân huệ vô cùng cảm khái
Khi phát tiền tiêu vặt tháng này, Chu Tử chủ động xin Tĩnh Di xung phong đi lĩnh tiền tiêu vặt hàng tháng của mọi người trong Diên Hi cư. Hàng tháng khi phát tiền tiêu vặt, Chu Tử luôn thật chịu khó.
Lĩnh tiền tiêu vặt hàng tháng trở về, Chu Tử thật cao hứng.
Kể từ khi Chu Tử bị Trương ma ma tuyên bố đưa vào nội viện hầu hạ Vương gia, tiền hàng tháng được phát đều tính theo lương nha hoàn thông phòng, hơn nửa năm này Chu Tử mỗi tháng đều lĩnh được năm lượng bạc, trừ Đào ma ma, ở Diên Hi cư, tiền tiêu vặt hàng tháng của nàng là cao nhất.
Ngày lĩnh tiền hàng tháng là lúc Chu Tử vui vẻ nhất.
Trở lại căn phòng nhỏ của mình trong sương phòng của Diên Hi cư, Chu Tử đóng cửa phòng, lấy túi bạc mà mình từng tí một tích góp được ra, đặt trên giường, ngắm nghía vuốt ve tỉ mỉ một hồi, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ.
Ở phủ Cao Thượng thư phát tiền tiêu vặt hàng tháng là một lượng bạc nén, rất tinh xảo rất bóng loáng; ở phủ Nam An vương phát là năm lượng bạc thỏi, nhìn rất chói mắt.
Vuốt vuốt đống bạc, Chu Tử nhớ tới kiếp trước không biết đã từng nghe ở đâu đó một câu, đại khái là “Ta muốn thật nhiều thật nhiều tình yêu. Nếu không có tình yêu, thì muốn có thật nhiều thật nhiều tiền, nếu cả hai đều không có, vậy có khỏe mạnh là tốt rồi”, Chu Tử hiện tại không có yêu, nhưng có bạc, có sức khỏe, thế này cũng không tệ!
Kiếp trước đối với Chu Tử mà nói, giống như đã thành một giấc mộng, những thứ nàng nhớ được thật sự không nhiều lắm, trừ một vài chuyện có ấn tượng đặc biệt khắc sâu.
Sau một hồi vui vẻ, Chu Tử bắt đầu động não, nàng phải chuẩn bị để nhờ người đem chỗ bạc này gởi về nhà đi, nhưng lại không có biện pháp thích hợp, cũng không có người thích hợp.
Quy củ của phủ Nam An vương quá nghiêm, trừ khi chủ tử đồng ý, nha đầu bán mình như các nàng căn bản không được ra ngoài. Nếu nam bộc rãnh việc thì có thể đi ra ngoài, nhưng không ai dám đến trêu chọc thông phòng của Vương gia, cho nên trong Vương phủ Chu Tử chỉ biết mỗi một người. Ngặt nỗi người này lại là Nam An Vương gia, có cho Chu Tử mười lá gan nàng cũng không dám nhờ Triệu Trinh: “Vương gia, nô tỳ có chút bạc, ngài giúp nô tỳ đi vạn dặm gởi về nhà đi”, trừ khi nàng không muốn sống.
Chu Tử chưa bao giờ dám quên Phấn Nhụy phải thành thân với tá điền ở thôn trang và Xích Phượng Triệu Toàn bị đánh chết tươi, chưa bao giờ dám quên quy củ của Triệu Trinh.
Nam An Vương gia luôn luôn cho rằng, chủ chính là chủ, nô chính là nô, quy củ chính là quy củ. Mỗi người đều phải tuân theo quy củ, tuân theo bổn phận, mới là thiên hạ thái bình.
Nghĩ đến đây, Chu Tử có chút ảm đạm: Cổ đại là chỗ tốt để sống sao? Cuộc sống vui vẻ tự do tự tại là điều ai cũng có thể có được sao?
Nàng chẳng qua chỉ là một nha đầu thành thật bình thường bình thường mà thôi a!
Không nghĩ ra được cách gửi bạc về nhà, không khỏi làm người ta không thoải mái, nhưng nghĩ đến trong tay mình đ