mẹ nó ra ngoài, hai bên cha mẹ chúng
ta gặp mặt.”
Đình Đình hết ý kiến.
Trong nhà này, mẹ không lên tiếng thì thôi nhưng đã nói chính là ý chỉ cao
nhất, cô và ba ba chỉ có nghĩa vụ tuân theo.
“Tốt lắm, chớ bày ra cái vẻ mặt mẹ khi dễ bạn trai con, mau ăn sang đi rồi để
cho Tiểu Chu đưa con đi làm, nếu không sẽ trễ.” Nghiêm Ái Hoa cười một cái ở
chỗ con gái không nhìn thấy. Phát ở tình, dừng ở lễ, bà càng ngày càng thích
đứa nhỏ Chương Triêu Dương này.
Đình Đình đi làm, tan việc chỉ cần Triêu Dương có thời gian rảnh liền đón cô về
ăn cơm, sau khi ăn xong nếu như tiết trời tốt thì ra ngoài tản bộ, tiết trời
không tốt thì hai người ở nhà, xem báo hay TV chút, ăn trái cây đồ ngọt.
Cuộc sống từ từ khôi phục lại bình thường tựa như sóng to gió lớn xảy ra vừa
rồi, chẳng qua là một sự ảo giác.
Đình Đình suy nghĩ mãi cuối cùng vẫn cự tuyệt đề nghị của chủ nhiệm bộ giải trí
và phó trưởng đài, tiếp tục ở lại kênh cuộc sống.
Đình Đình không bỏ được Tiêu Tiếu, Thiên Tình, Bắc Phương, đạo diễn, camera,
anh biên tập. Hai năm qua cô và họ cùng nhau cố gắng đem một tiết mục vô danh
tạo nên danh tiếng như bây giờ, cô không muốn buông bỏ giữa chừng như thế.
Thiên Tình ôm cánh tay Đình Đình, hung hăng nói “Cậu thật đứa ngốc!”
Nói xong, lại ôm Đình Đình mỉm cười “Đứa ngốc đáng yêu nhất.”
Đình Đình từng gặp Na Na trong đài hành lang truyền hình một lần. Na Na vẫn
trang điểm trang nhã, cho dù thoạt nhìn có chút tiều tụy nhưng cũng không giấu
được nét xinh đẹp.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, trong đài bàn bạc mấy lần, cuối cùng thừa dịp kênh
giải trí thay đổi đổi, điều Na Na về phía sau làm việc. Thiên Tnh nói, có tin
tức, hợp đồng của Na Na hết hạn trong đài sẽ không ký tiếp với cô nữa.
Đình Đình ít nhiều cũng có chút tiếc nuối. Cô bội phục Na Na vẫn có thể chịu
được áp lực nặng nề mà đi làm; đồng thời cũng tiếc thay Na Na, với tài năng của
Na Na, nếu không đi đường ngang ngõ tắt cũng sẽ không có kết quả này.
“Cậu đừng mềm lòng.” Thiên Tình nhìn thấy vẻ mặt Đình Đình, thọt hông của cô
một cái.
Ngay cả anh Hứa ở một bên, cũng yên lặng gật đầu.
Đình Đình cảm thấy ấm áp, tất cả mọi người đều thật lòng mến yêu cô.
Đình Đình kéo cánh tay Triêu Dương, kể lại từng chuyện xảy ra trong cơ quan.
Triêu Dương cười “Trước sau, thái độ đối với em đều như nhau, đó mới là bạn bè
chân chính.”
Nếu trước đó chèn ép, sau đó lại liên tục không ngừng thổi phồng, người này
không thể không đề phòng.
Đình Đình “hi hi” cười, “Em biết rồi.”
Tản bộ xong, Triêu Dương đưa Đình Đình về nhà, đưa đến dưới lầu, Đình Đình vẫy
tay bảo Triêu Dương về “Tự em đi lên là được, anh mệt mỏi cả ngày rồi, mau về
sớm nghỉ ngơi.”
Triêu Dương nghiêng người hôn trán Đình Đình “Được rồi, em cũng đi ngủ sớm đi.”
“Về đến nhà nhắn tin cho em, em mới yên tâm.” Đình Đình xuống xe, nói với Triêu
Dương ngồi trong xe.
Hai người tạm biệt lưu luyến không rời, Đình Đình đeo túi đi lên lầu.
Đi ra thang máy, Đình Đình liền ngửi thấy mùi thuốc lá tràn ngập trong hành
lang, không khỏi cau mày.
Bây giờ toàn thành phố đề xướng cấm hút thuốc nơi công cộng. Ban quản lý của
các cư xá cao cấp ở vùng này mở hội nghị, quyết định ở bên trong cư xá cũng phổ
biến điều lệ cấm hút thuốc, tất cả các nơi công cộng như phòng tập thể thao,
phòng bơi lội, phòng chơi bài cùng với thang máy và trong hành lang công cộng
cũng cấm hút thuốc.
Phần lớn dân cư bên trong cư xá đều tự giác tuân thủ.
Bây giờ lại có người ở trong hành lang hút thuốc, là ai nhỉ?
Đình Đình theo bản năng đưa tay vào trong túi, chạm vào điện thoại di động, đưa
ngón tay đặt ở trên, nếu tình hình không tốt, cô có thể kêu cứu.
Sau đó, Đình Đình nhìn thấy bóng lưng cô gái phía trước cửa sổ hành lang nhà
của cô, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng hút thuốc.
Nghe tiếng đông, cô gái kia xoay người lại, dập tắt tàn thuốc trong tay, “Đình
Đình, tôi chờ cô đã lâu.”
Đình Đình rất kinh ngạc.
Người đó là Na Na!
Nhìn thấy Đình Đình, Na
Na cười một cái, “Đại tiểu thư, không mời tôi đi vào ngồi sao?”
Đình Đình nhìn thấy vẻ mệt mỏi và giễu cợt ở đáy mắt cô ta, cuối cùng không
đành lòng, lấy chìa khóa mở cửa mời Na Na vào nhà.
Na Na nhìn chung quanh bố trí trong nhà của Đình Đình, lạnh lùng cười chê. Quả
nhiên là con cái của nhà có tiền có quyền, từ tiểu học đã múa ba-lê, không phải
để nổi danh mà chỉ vì thoạt nhìn thì có khí chất xuất chúng, tương lai sẽ được nhà
chồng yêu thích.
Đình Đình nhìn theo tầm mắt Na Na, hơi bĩu môi một cái “Uống gì?”
“Uống rượu, cô có không?” Na Na nhướng mày.
Đình Đình thở dài “Chỗ của tôi chỉ có sữa tươi sữa chua nước lọc.”
Na Na khoát tay “Tôi tìm cô, không phải để uống nước.”
Đình Đình đặt túi đeo lên trên ghế sa lon, cởi áo khoác, khoác lên trên thành
ghế, mời Na Na ngồi.
“Cô không sợ tôi hận cô, tới đây tạt a- xít trả thù sao?” Giọng nói Na Na chanh
chua.
Đình Đình lắc đầu một cái, “Na Na, giữa chúng ta cũng không có thâm thù đại
hận.”
“Không có thâm thù đại hận?” Trong mắt Na Na lóe lên dữ dội “Cô có biết bây giờ
cuộc sống của tôi khó khăn cỡ