t nhất rồi” An Trác săn sóc nói.
Đúng vậy!
Chỉ cần Kỳ Kỳ có ý muốn giữ gìn gia đình này, mà Điền Tuấn cũng không để ý chuyện trước đây, nguyện ý làm lành hòa giải, vậy xem như là tốt nhất rồi.
Có một đường hi vọng, Hồng Tư Giai vì thay Kỳ Kỳ cứu lại hạnh phúc gia đình, quyết
định lại làm một chuyến tới tòa thành Cổ Việt Mạn! Theo lời ám chỉ của
An Trác, yến hội đêm nay có rất nhiều khách quý tham dự.
Khách quý?
Có bao nhiêu khách quý? Nàng không thể biết, nhưng hẳn là so với những yến hội nàng
từng tham gia ở Đài Loan, cũng không quá khác biệt đến mức phân thành
hai loại đi.
Nàng rốt cục tìm được cái váy, phối hợp cùng chiếc áo sơ mi, một thân nhìn nhẹ nhàng thoải mái mà không bị mất đi lễ nghi lịch sự; cho dù không phải là hàng hiệu nhưng nàng có tự tin, dựa vào năng lực thẩm mĩ của chính mình cùng vẻ ngoài trời sinh, mặc dù trên người không phải quần áo hoa lệ vẫn sẽ
không bị nhạt mờ.
Rời khỏi
phòng ở, nàng gọi taxi đi tới tòa thành của Cổ Việt Mạn, càng đến gần,
tâm tình nàng vốn hưng phấn rạo rực lại dần dần tụt xuống.
Tới gần cửa
vịnh chính, nàng liền thấy thật nhiều du thuyền sang trọng, xa xỉ xếp
san sát nhau, mà trước cửa tòa thành cơ hồ bị vây quanh bởi hàng hàng xe hơi sang quý, khiến cho người người giai cấp tư sản nhìn vào cũng phải
than thở ghen tị.
Bắt đầu thấy ảo não, nàng đã quá xem nhẹ yến hội này. Phục vụ sinh đứng ở cửa cung
kính tiếp khách, xem kĩ thiếp mời trên tay mỗi vị tiến vào tòa thành.
Lòng Hồng Tư Giai nảy lên lo lắng ưu sầu, cái này, nàng căn bản không có cái kia
trong tay, làm thế nào mới có thể bước vào trong đó?
Nàng tránh
ánh mắt giám thị của gia nhân, cố ý đi tới tường biên tòa thành. Nhìn
chung quanh bốn phía giống như kẻ trộm, nàng phát hiện nóc một chiếc xe
Benz*, này cũng là lần đầu tiên trèo lên trên đầu xe, trong lòng nàng
không có hối cảm mà chỉ toàn sợ hãi. Hai tay bám chặt vách tường, ba
chân bốn cẳng nàng vất vả trèo lên, xong khẩn trương nhảy xuống.
(xe Benz: một loại xe tải)
Loại chuyện
làm đạo tặc này là lần đầu tiên nàng trải qua, nhưng đêm nay quá trọng
yếu, vì bối bối và Kỳ Kỳ, bất cứ giá nào nàng cũng phải thành công.
Đứng vững
lại hai chân, phủi bụi đất cát dính trên làn váy, Hồng Tư Giai khiếp sợ
trốn vào dưới một gốc cây quan sát bốn phía; nàng không rõ hiện tại bản
thân đang đứng ở chỗ nào, tuy rằng đã từng đến qua một lần nhưng nơi này thực quá lớn đi, lớn tới mức khiến nàng không thể xác định được phương
hướng.
Đột nhiên,
một tràng tiếng cười kiều kiều lạc lạc theo gió truyền đến. Hồng Tư Giai ló ra sau lùm cây, nhìn thấy một đôi tình tứ đang đi hướng tới chỗ
nàng; cũng không biết nam nhân kia ghé tại bên tai nữ nhân nói nhỏ cái
gì, khiến nàng ấy liên tục cười duyên làm dáng. Nhìn trang phục, phong
thái hai người thực không khó phán đoán ra , bọn họ là khách của yến
tiệc; nàng lập tức nhanh chóng quyết định đi theo sau đôi tình tứ này.
Nàng chậm
rãi, vụng trộm, không tiếng động bước ra, theo bước chân đôi tình nhân
thẳng tiến vào bữa tiệc, trong phòng truyền ra tiếng người cười nói cùng âm thanh trang nhã của nhạc nhẹ, nàng quả nhiên đến vừa lúc yến hội bắt đầu.
Nghe âm
thanh náo nhiệt bên trong, lòng nàng bỗng dâng lên bất an vài phần, cố
chế ngự phập phồng khẩn trương trong ngực, nàng dũng cảm tiến vào trong
phòng.
Một bước
tiến đến, Hồng Tư Giai ngẩn người dừng lại bước chân, khách nhân của Cổ
Việt Mạn thoạt nhìn đều là hào môn quý tộc, nữ đều mặc trang phục đẹp
đẽ, nam đều mang áo mũ chỉnh tề.
Khi có người hướng tới đôi tình nhân nọ chào hỏi, nàng bất an cảm xúc vụt phốc lên
tới yết hầu, chạy nhanh né tránh, giờ phút này nàng mới cảm thấy khốn
quẫn cùng một tia thống khổ, nàng dường như đã xông vào một nơi không
cùng thế giới với bản thân, có lẽ nàng nên thừa dịp không ai chú ý mà
nhanh nhanh rời khỏi.
Nhưng là… quá muộn.
Một vị bồi bàn vô thanh vô tức xuất hiện bên cạnh: “Xin hỏi tiểu thư muốn dùng đồ uống gì?”
Lòng của nàng nhảy thót một cái, giật mình.
“Champagne hay Whisky?”. Bồi bàn tiếp tục nhẹ giọng hỏi.
Nàng do dự, “Champagne.”
Vừa nói xong, ngay lập tức xuất hiện trước mặt nàng một người bồi bàn khác cùng khay champagne trên tay.
“Mời.”
Hồng Tư Giai ra vẻ đường hoàng trấn định bưng lên một ly, đáp: “Cảm ơn”. Sau nàng
lại ngẩng đầu nhìn chung quanh bốn phía, thấy tất cả đều là gương mặt xa lạ, không phát hiện Cổ Việt Mạn, cũng không thấy thân ảnh An Trác.
Nhưng đúng
lúc này, Hồng Tư Giai cảm thấy vài ánh mắt bắn về phía nàng mang vẻ trào phúng, một cỗ bất an lập tức nảy lên trong lòng.
“Nàng không biết đây là yến hội của Cổ tiên sinh sao? Mặc như vậy mà đến.”
“Cũng không biết là đến cùng ai, thực dọa người!”
“Đã thế trên người ngay cả thứ đồ giống trang sức cũng không có một chút!”
Đám người
này nhìn chắc là danh môn khuê tú, che miệng cười nhạo trang phục Hồng
Tư Giai, nàng trong tâm nhất thời nảy lên tức giận, nhưng vẫn cường mang bộ dáng tự nhiên, bình tĩnh, phóng ánh mắt thẳng tắp chiếu lại đám nữ
nhân thấp kém mắt cẩu kia, sa