của triều đại trước thì chỉ sợ khó mà bảo toàn. Tống Ý Mặc chỉ có thể gả cho Cảnh Thế Đan thì những bộ sách này mới có thể giữ được. Vả lại, trong tương lai, những bộ sách này cũng nên hiến tặng lại cho hoàng gia.
Hoàng ẩn sư suy nghĩ một lát rồi nói, “Tôi có thể giúp, nhưng khi A Mặc lập gia đình thì bộ sách này phải được coi như hồi môn của nó và phải mang đi hết. Về phần tôi, tôi cũng muốn được coi như hồi môn, cùng tới ở trong vương phủ và coi giữ đám sách đó.”
Lúc trước, khi điều tra về Hoàng ẩn sư, Cảnh Thế Đan đã nhiều lần bị các sự tích về ông ta làm cho kinh ngạc đến ngây người. Giờ thấy đối phương nói chuyện tựa hồ có chút khẩu khí của một lão ngoan đồng, cảm giác khoảng cách giữa hai người như được kéo gần lại, hắn vui vẻ trả lời, “Mọi chuyện đều sẽ như ý của Quốc sư đại nhân.”
Sau đó mấy ngày, Cảnh Thế Đan liền đưa Hoàng ẩn sư tiến cung gặp Cảnh Nam Thiên.
Sau buổi nói chuyện, Cảnh Nam Thiên quả nhiên đồng ý với nguyện vọng của Hoàng ẩn sư, “Tống Ý Mặc là đệ tử của ngài, lại đã cùng sinh cùng tử với Cảnh Thế Đan lúc ở trên chiến trường, trẫm đương nhiên đồng ý cho Thế Đan cưới Tống Ý Mặc làm vương phi. Có điều, Quốc sư đại nhân ạ, ngài cũng phải đồng ý với trẫm một việc, sau này ngài phải tiến cung làm sư phụ cho đám hoàng tôn và giúp trẫm dạy dỗ bọn chúng cho thật tốt.”
Hoàng ẩn sư cười nói, “Thần tuân chỉ!”
Khi nghe được tin vị quốc sư của tiền triều vẫn ẩn cư tại Hầu phủ và là sư phụ của Tống Ý Mặc, Công chúa Trường Tín không khỏi ngạc nhiên. Bà ta xoa tay nói, “Trước đây Hoàng thượng rất tôn sùng vị quốc sư này, giờ biết đối phương là sư phụ của Tống Ý Mặc, chỉ sợ Hoàng thượng lại hậu đãi đám người Tống Ý Mặc thôi.”
Thân Đình cũng lo lắng nói với Công chúa Trường Tín, “Bà đừng để ý tới chuyện này nữa. Giờ Hàm Thu đã là vương phi mà vẫn phải ở trong phủ Công chúa, chuyện này không hay ho chút nào.”
Nói tới chuyện này, Công chúa Trường Tín cũng vô cùng căm tức. Vốn nghĩ đem gả Thân Hàm Thu cho Dư Thanh thì có thể nước lên thuyền lên, ai ngờ Cảnh Nam Thiên lại lãnh đạm như vậy. Vả lại, mắt thấy gần đây Hoàng thượng có vẻ lạnh nhạt với mình, bà ta cũng không thể không hoảng hốt.
Hai người đang nói chuyện thì có người đến mật báo với Công chúa Trường Tín, “Bẩm Công chúa điện hạ, đại sự không ổn rồi! Mai quý nhân ở trong cung ăn huyết tinh vật để dưỡng nhan đã bị Hoàng thượng bắt gặp.”
“Huyết tinh vật là cái gì?” Công chúa Trường Tín kinh hãi hỏi.
Người kia trả lời, “Là cuống rốn ạ. Hoàng thượng rất tức giận. Có lẽ Hoàng thượng không chỉ xử phạt Mai quý nhân mà e rằng còn liên lụy tới cả Kiến vương điện hạ và Công chúa điện hạ đấy ạ.”
“Thật ngu xuẩn! Bà ta ở trong cung mà sao có thể không cẩn thận như vậy?” Sắc mặt của Công chúa Trường Tín trông cực kỳ khó coi.
Cảnh Nam Thiên quả thực rất tức giận. Bên trong thư phòng, ông ta đã sai người nghị chỉ quyết ý bắt Dư Thanh đưa Thân Hàm Thu cùng Mai quý nhân tới đất phong nhậm chức và không được quay trở lại kinh thành.
Khi thánh chỉ được ban xuống, Công chúa Trường Tín lập tức ngã bệnh. Bà ta tính toán cả đời, trong lòng luôn muốn nắm giữ quyền lực, chẳng ngờ Dư Thanh lại không chịu tranh giành, còn bị trục xuất khỏi kinh thành tới một nơi xa xôi, trở thành một vị vương gia bị người ta quản giáo, mà con gái bảo bối của mình cũng phải đi theo chịu khổ.
Cảnh Nam Thiên nghe tin Công chúa Trường Tín bị bệnh thì lại ra một đạo thánh chỉ nói khí hậu Giang Nam trong lành, rất thích hợp để dưỡng bệnh nên đặc biệt ban thưởng cho Công chúa Trường Tín một tòa dinh thự ở Giang Nam, để Công chúa Trường Tín cùng chồng rời khỏi kinh thành tới Giang Nam dưỡng bệnh và không cần phải quay trở lại nữa.
Sau khi Dư Thanh và Công chúa Trường Tín lần lượt rời khỏi kinh thành, bầu không khí trong kinh thành đã trở nên yên ắng hơn rất nhiều. Những người dựa dẫm vào Công chúa Trường Tín cũng bắt đầu tìm kiếm một con đường khác.
Lúc này, Cảnh Nam Thiên mở tiệc trong cung và gọi mấy đứa con tới tham gia. Trong bữa tiệc, ông ta đã nói mấy lời thấm thía, “Trước đây, bốn anh em các con luôn yêu thương gắn bó với nhau. Trẫm lập Thế Sơ làm thái tử bởi vì nó là con trưởng, đồng thời cũng là vì nó là người rộng lượng, sau này chắc chắn sẽ đối xử tử tế với các anh em của mình. Nhưng vài năm trở lại đây, các con luôn đấu tranh giành giật với nhau, tình cảm anh em cũng phai nhạt dần, việc này khiến trẫm rất đau lòng.”
Mọi người vừa nghe nói thế liền vội vàng thỉnh tội. Thái tử lại hứa hẹn sẽ đối xử tử tế với đám huynh đệ. Lúc đó Cảnh Nam Thiên mới gật đầu bảo bọn họ về chỗ ngồi rồi sai người rót rượu vui vẻ quây quần.
Sau khi bữa tiệc trong cung kết thúc, Thái tử lại trịnh trọng mời Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viêm tới Đông cung nói chuyện. Hắn còn lệnh cho Thái tử phi Chu thị ra chào hỏi Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viêm.
Đợi Chu thị lui ra, Thái tử mới cẩn thận nói, “Nhị đệ, Tam đệ, phụ hoàng nói rất đúng. Trước đây, tình cảm giữa các anh em chúng ta tốt đẹp cỡ nào? Ta chỉ mong chúng ta không càng ngày càng xa cách thế này.”
Tối nay, bị Cảnh Nam Thiên cảnh tỉnh, trong l