khoát hai bên canh bồn tắm, tỏ vẻ rất hài lòng, “Quả thật rất thoải mái.”
“Ách……” Cô cố gắng vươn mình bắt lấy khăn mặt, “Anh từ từ ngâm nha, tôi đi ra trước.”
Cô vừa đứng lên khỏi mặt nước, dùng khăn bao quanh mình, nhanh chóng đi ra khỏi bồn tắm, nhưng mà Tất Duy Lân còn nhanh hơn, hai tai kéo sau lưng cô, lôi trở lại.
“Đừng như vậy!” Cô nhịn không được kêu lên sợ hãi.
Anh từ phía sau ôm lấy eo cô, giữ cô ngồi trên đùi anh, dựa vào lưng cô nói khẽ bên tai: “Là em mời tôi mà, sao chưa lâm trận lại bỏ chạy rồi?”
“Tôi…… Tôi……” Vũ Dung nói không ra lời, xung quanh hơi nước bao phủ, anh bắt đầu vươn tay sờ soạng khắp người cô, đôi môi anh như có lửa nóng đánh dấu lên người cô. Nước trong bồn tắm hình như cũng muốn sôi lên, làm cô không khỏi hoảng hốt, suy nghĩ trong đầu bắt đầu hỗn loạn.
“Buông ra…… Làm ơn……” Cô cũng sắp khắc chế không được chính mình rồi a.
Anh khẽ cắn vành tai của cô, không hề có ý định buông cô ra, “Nơi này quả thật là rất hay, về sau tôi sẽ thường đến hơn, mà hiển nhiên là cùng với em rồi.”
“Tôi…… Tôi không cần đâu!” Cô nhanh chóng cự tuyệt.
Anh lấy hành động đáp lại, ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn làn da non mịn của cô, tạo cho cô loại cảm giác khó tả. Rồi dần bắt đầu hôn xuống phần lưng trắng trẻo của cô, hai tay lướt xuống vòng eo nhỏ, đẩy cô khẽ dựa vào thành bồn tắm. (hix, sặc máu mũi với 2 anh chị này. Cam à, sao em để cho ss edit cái chap khủng thế này hả???!!!)
“Anh…… Anh còn muốn gì nữa?” Cô đã cảm nhận được của anh đang nóng rực dán vào lưng cô, khiến cô không nhịn được run run đứng lên.
“Tôi cũng nghĩ giống em vậy!” Dứt lời, anh liền từ phía sau thật sâu tiến nhập cô, mỗi một lần động tác đều kịch liệt, bọt nước không ngừng văng tung tóe, như là còn cổ vũ cho giây phút thăng hoa của hai người. (Cammmmmmmmmmmmm, sau lần này ss phải kiểm duyệt file em đưa trước, ko nhận xằng nữa. Huhuhu >””””<)
“A……” Cô nhịn không khẽ kêu lên, nhưng rồi nhanh chóng cắn chặt môi, giữ mình im lặng.
Anh vẫn muốn tra tấn cô, làm cho cô không ngừng thở dốc. Cô tựa hồ càng lúc càng không thể khống chế chính mình, vì anh bên cạnh quá mãnh liệt, cô dần cũng hòa cùng nhịp điệu… (TT____________TT trời ơi bao giờ 2 anh chị này mới xong đây)
“Nữa không?” Anh cố ý hỏi.
“Không cần, không cần……” Cô đương nhiên như vậy trả lời.
“Em không cần, tôi lại muốn?” Anh lại tăng cường nhịp độ cùng sức mạnh, không ngừng qua lại giữ lấy cô.
Cuối cùng, cô đầu hàng, đến một lúc anh cũng thỏa mãn, thân hình hai người chìm trong làn nước ấm áp. Vũ Dung cơ hồ không thở nổi, cô nhắm mắt lại thở gấp, toàn thân như thể muốn tan chảy.
“Em làm sao vậy? Không phải em rất thích tắm bồn sao?” Anh vừa hỏi vừa vén tóc của cô. Anh ta biết rõ mà còn cố hỏi (đồ dày mặt – lời của người edit), cô trừng mắt nhìn anh, rồi liếc thêm cái nữa, nhưng hành động của cô lại làm cho anh cười.(Thằng cha này biến thái quá thể, tắm với xxx khác nhau một trời một vực nha. Một cái là tận lực thư giãn, một cái là tận lực … vận động, cho xin đi >”<)
“Thật là đứa trẻ đáng thương.” Nhìn bộ dạng vô lực của cô, hình như tâm tình anh càng tốt. Anh cúi xuống giữ lấy cô hôn thật sâu, làm cô hoa mắt váng đầu.
Rốt cục, anh ôm lấy cô đi ra khỏi phòng tắm, đặt cô lên giường, cẩn thận lau khô bọt nước trên người cô. Lúc này cô đã mỏi mệt đến cực điểm, vừa chạm gối là chìm vào giấc ngủ. (Về khoản này người edit có phần không hiểu được, tại sao kẻ vận động nhiều là nam giới mà cuối cùng nữ giới lại mệt mỏi đến vậy, còn kẻ kia vẫn cứ phây phây?!)
Mà khi cô vừa nhắm mắt, cảm giác anh còn hôn lên khắp gương mặt cô, lại còn nói một câu: “Cám ơn lời mời của em.”
Ai! Cô chọc phải cái gì đây?
Sáng sớm Chủ Nhật, Vũ Dung mệt mỏi tỉnh lại đã không thấy Tất Duy Lân đâu. Đi rồi sao? Cô cảm thấy trong lòng nghi hoặc, mà ít nhiều cũng hụt hẫng. Rồi cô nghe thấy có tiếng động từ phòng làm việc, có tiếng gõ bàn phím, có tiếng máy in, còn có tiếng của máy fax, cứ như thể có cả đoàn người máy đang xoay vần trong đó.
Xem ra anh ta chính là loại người tham công tiếc việc! Ngoài ăn cơm, ngủ nghỉ, rồi đi tắm, còn thì anh ta chỉ cắm đầu vào công việc. Người khác hẳn thấy cuộc sống của anh ta quá bi thảm, nhưng bản thân anh ta thì chẳng cảm thấy chuyện đó.
Vũ Dung vươn vai, vận động cơ thể một chút, rồi xuống giường thay vào một bộ đầm mát chuẩn bị đi chơi. Cô không hề có ý định làm việc vào Chủ Nhật như kiểu của Tất Duy Lân, cuộc sống như vậy quá nhàm chán. Mà anh ta là kẻ có địa vị cao, cớ gì phải cực khổ như vậy? Vũ Dung vừa nghĩ, vừa đi đến cửa chính để mang giày, đột nhiên, có ai đó kéo bả vai cô.
Cô sợ đến thất kinh, xoay lại gặp ngay vẻ mặt khó chịu của Tất Duy Lân.
“Em định đi đâu?” Giọng hỏi của anh y như kiểu tra khảo phạm nhân vậy. Cô hít một hơi, cố gắng tỏ ra bình thường, “Hôm qua đã nói với anh rồi, em muốn đi ra ngoài… Đi không lâu, anh có thể cho người đi theo. Hôm qua anh đã đồng ý rồi mà.”
Vẻ mặt anh có vẻ dịu lại, anh nhìn thẳng vào mắt cô một lát rồi nói: “Chờ em một chút.”
Rồi xoay người đi vào thư phòng, 2 phút sau thế nào đó lại đi ra, điểm kh
