lời, Thúc Văn Ba rút tay bị tiểu Hạ cầm không chịu thả, mặt bình tĩnh nói với Mễ Kha: “Chị dâu, tôi đi trước làm chút chuyện, lát nữa chị cùng giáo sư nói chuyện xong, chúng ta sẽ cùng tử Lũy ăn cơm trưa.”
Một tiếng chị dâu làm Thiệu Vũ Hàn cau mày, mà tiểu Hạ sửng sốt mấy giây sau đó nhảy qua nắm lấy cổ Mễ Kha, lắc lắc: “Mau giải thích, chị dâu là cái gì?”
Mễ Kha ra sức chống cự: “Cái thứ gì là sao, không phải thứ gì…”
Tiểu Hạ không biết Hình Khắc Lũy đã dự đoán được tình hình trước mắt, đã giao phó với Thúc Văn Ba, thấy đồng chí Mễ Kha nhu nhược bị bắt nạt, tham mưu Thúc tùy cơ ứng biến: “Chị dâu da mặt mỏng, cô cũng đừng hỏi nữa, hôm nào Hình Khắc Lũy sẽ mời cô ăn cơm.”
“Mời tôi dùng cơm?” Tiểu Hạ suy tư, thu tay lại: “Anh ta đúng là có lòng.”
Vì vậy, Mễ Kha bị người đàng hoàng Thúc Văn Ba nói vài câu…bị thành bạn gái người khác.
Rõ ràng là đi thăm giáo sư, cuối cùng vị một câu “Chị dâu” của Thúc Văn Ba gọi Mễ Kha, buổi gặp mặt thành chất vấn hỏi tội.
Thúc Văn Ba ngược lại đàng hoàng bước đi, Mễ Kha lại không thể không đón lấy cục diện rối rắm này. Tiểu Hạ nghe thấy Thúc Văn Ba gọi một tiếng chị dâu, căn bản không cho Mễ Kha có cơ hội giải thích, trực tiếp đem người trói tới tiểu hoa viên oanh tạc.
Tiểu Hạ sức tưởng tượng cực kỳ phong phú, Mễ Kha gặp họa được phúc cùng ân nhân cứu mạng vừa gặp đã thích, sau đó nhanh chóng thăng cấp thành mối quan hệ nam nữ, chính lúc này tình yêu nồng cháy, mới bỏ quên chị em tốt là cô. Mễ Kha bị tiểu Hạ nói như súng liên thanh không có cơ hội phản bác chỉ biết cười trừ im lặng.
Mặc kệ Thiệu Vũ Hàn cảm thấy như thế nào nhưng một tiếng “chị dâu” kia tiểu Hạ tin tưởng.
Mễ Kha bị chất vấn đến đổ mồ hôi tiểu Hạ cuối cùng đánh trống thu binh, cô tỏ vẻ nữ vương nói: “Lấy anh hùng cứu mỹ nhân làm tiền đề tình yêu, cũng tốt. Đàn ông như vậy, rất đáng tin.”
Mễ Kha nghe thế tự hỏi: nếu Hình Khắc Lũy mà là người đáng tin, trên thế giới này còn ai không đáng tin sao?
Tiểu Hạ vẫn chưa thỏa mãn hiếu kỳ, nói mệt cô mới nắm tay Mễ Kha: “Rồi bạn nói chi tiết cho mình xem, đồng chí giải phóng quân làm sao có thể dắt tay bạn, ôm eo bạn, hôn môi bạn?”
Chi tiết cái gì, quả làm Mễ Kha xấu hổ. Mặc dù cô và Hình Khắc Lũy không phải mối quan hệ như tiểu Hạ nghĩ, nhưng tiểu Hạ liệt kê mấy động tác thân mật kia bọn họ xác thực đã trải qua, dù Mễ Kha không muốn nghĩ đến, nhưng nó vẫn tồn tại, không mất đi.
Cho nên bi thảm nhất trên đời không phải là giống như bị người lưu manh như Hình Khắc Lũy dây dưa, cũng không phải bị người trông như đàng hoàng Thúc Văn Ba gọi chị dâu hãm hại, mà là bị bạn tốt tra hỏi chân tướng sự việc.
Mễ Kha thật muốn khóc, nghĩ đến gương mặt Hình Khắc Lũy lúc cười to sảng khoái, trong lòng đem ánh một trăm lần. Dù sao tình hình tới mức này, cô trong lòng vùng vẫy giãy chết, suy nghĩ một lúc lâu, mới nhìn chằm chằm vào tiểu Hạ: “Chân tướng sự việc là…”
“Hình Khắc Lũy khi nào mời mình đi ăn cơm?” Giống như biết cô đang xấu hổ, tiểu Hạ ngắt lời Mễ Kha: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đi, lát nữa mình cùng bạn đi. Lớn như vậy mình còn chưa từng tới doanh trại bộ đội đâu, vừa đúng bạn để cho mình mở mang kiến thức…”
Dưới sự tra tấn, cực hình của tiểu Hạ, Mễ Kha vùng lên: “Cái gì mà gặp mặt! Bọn mình không có quan hệ gì! Mọi người cùng nhau bắt nạt mình phải không? Ai muốn cùng bạn đi doanh trại bộ đội, mình không cần! Cũng không đi. Nghĩ cũng không muốn, chết cũng không muốn!” Nói xong quay người rời đi.
Nhìn chăm chằm bóng dáng bực tức của Mễ Kha, tiểu Hạ ngẩn người sau đó kêu lớn: “Sao lại tức giận hả? Quỷ hẹp hòi bạn quay lại mau, mình đếm đến ba không quay lại hậu quả tự gánh, một, hai , ba…” Ba chữ vừa nói xong, Mễ Kha vòng trở lại, cầm túi xách đập vào gáy tiểu Hạ.
Tiểu Hạ một bên vừa tránh vừa nói: “Mễ tiểu Kha bạn dám đánh mình! Nói không phải Hình Khắc Lũy làm chỗ dựa cho bạn, ai tin?!”
Tóm lai, dù Mễ Kha giải thích như thế nào, tiểu Hạ đã xác định thân phận chị dâu của cô, càng khoa trương hơn là cô ấy cùng Hình Khắc Lũy cũng chưa gặp mặt, tự nhiên nói năng hùng hồn đấy chính là chân mệnh của cô. Tiểu Hạ lại hùng hồn nói: “Nhận được ân của người khác thì phải báo đáp gấp bội, lúc này bạn nên lấy thân báo đáp đi”
“Cuộc sống đúng là nước sôi lửa bỏng…” Mễ Kha giả bộ đấm ngực: “Mình chết đi cho xong.”
Kế hoạch đi thăm giáo sư cứ như vậy mà bị người không xuất hiện đồng chí Hình Khắc Lũy can thiệp mà bị nhỡ, Mễ Kha cuối cùng không lên lầu thăm Nguyễn Thiệu Tề. Vốn định tránh Thúc Văn Ba, bất đắc dĩ Thúc tham mưu cùng Hình Khắc Lũy cùng bộ dạng khó đối phó. Mễ Kha cùng tiểu Hạ từ vườn hoa đi ra, Thúc Văn Ba vẫn đứng đó đợi. Đang gọi điện thấy Mễ Kha, nói với người bên kia: “Cúp đi, vợ anh đang đi ra, tôi đã thay anh bán mạng rồi.”
Đầu dây bên kia Hình Khắc Lũy cười đến vui vẻ: “Khi nào về mời cậu uống Mao Đài.”
“Miễn.” Thúc Văn Ba thở dài: “Trở về cậu làm ơn đừng hack máy tính của tôi, tôi liền cảm tạ trời đất.”
Nghe âm điệu oán trách trong điện thoại, Hình Khắc Lũy bật cười.
Thúc Văn Ba nói đưa Mễ Kha tới chỗ Hình Khắc Lũy, là do sáng n
