hút để đem lượng dinh dưỡng trở lại, vận động quá độ thì càng đơn giản hơn, kể cả ngủ no rồi cũng vẫn giống cái xác mà bất động, nghỉ ngơi nhiều, cuối cùng cũng có thể hồi phục thể lực, ngay cả sự đau nhức như bị tra tấn cũng nhanh hết, thật tốt!
Điều duy nhất không được hoàn mỹ là thể trọng nàng thật vất vả mới tụt được xuống mức tiêu chuẩn cũng không còn như thế, hơn nữa con số rất nhanh bị kéo lên, số cân nặng ấy nàng vất vả chết khiếp được mới giảm tị, nhưng khi khỏe lại cũng nhanh chóng tăng 3 kg.
Điều này….. Thực làm cho nàng không khỏi hoài nghi người qua đường vô danh năm đó chẳng lẽ thật sự là đại sư của môn phái nào đó sao?
Mặc kệ người khác thế nào, ít nhất hiện tại có thể chắc chắn là cả người nàng đang chậm rãi khôi phục lại bộ dáng cũ, kể cả bề ngoài, cân nặng hay là sức khỏe đều trở lại.
Cho nên nàng thực sự không rõ ý định của Phó Vân Thâm khi tới đây ‘làm ơn’ giúp chăm sóc nàng?
Huống chi vì sao lại là Phó Vân Thâm?
“Uống canh đi.” Phó Vân Thâm thấy nàng bất động nên cậu bướng bỉnh thúc giục nàng.
“Em vẫn còn no nha!” Vẻ mặt nàng đau khổ, oán giận bởi vì nửa giờ trước nàng mới bị mời ăn hết một quả táo to nhập khẩu từ Nhật Bản.
“Em ngoan nào, cô nói canh này rất bổ dưỡng cho nên em hãy uống một chút, được không?” Phó Vân Thâm thực tự nhiên dùng giọng điệu dỗ trẻ nhỏ nói với nàng.
Chu Thiện Chi cảm thấy quái, thật sự rất quái lạ a!
Bởi vì giọng điệu kia bình thường….. Phải nói là lúc trước, đều là nàng nói với cậu, huống hồ mẹ nàng không chịu mà luôn bắt mọi người gọi bà là Thanh Mĩ tỉ, mẹ cho phép riêng cậu có thể gọi là cô, đây là đạo lý gì?
Còn nữa, cậu cũng quá ham thích ‘chăm sóc’ nàng đi?
Ngoài việc đưa canh, đưa cơm, đưa thuốc cùng ‘thực phẩm giúp khỏe mạnh, bổ sung thể lực cho nàng dùng’, còn có mẹ và chị hai thay đổi đều chằm chằm nhìn nàng ăn cơm và nghỉ ngơi.
Ngoài ra khi cậu không có việc gì làm, cậu cũng thường xuyên ở bên nàng, ngoài trò chuyện từ thiên nam địa bắc đến chuyện phiếm tùy hứng, cậu luôn tự giác dùng ánh mắt chăm chú nhìn nàng làm cho nàng cảm thấy sợ hãi, giống như nàng là nàng công chúa xinh đẹp còn như trân bảo trên thế gian này, nàng thường cảm thấy chẳng thích hợp.
“Kỳ thật anh không cần chăm sóc riêng em, em căn bản không có việc gì, cả người cũng không còn đau nhức, là mẹ với chị em quá khẩn trương, lo lắng quá mới có thể bảo em tĩnh dưỡng ở nhà, sau khi nghỉ ngơi vài ngày thì hiện tại căn bản không sao cả.” Nàng thật không có thói quen chịu sự đối đãi như công chúa.
“Em không thích anh ở cùng sao?” Nhìn nàng, vẻ mặt Phó Vân Thâm bi thương.
“Cũng không phải.” Nàng vội la lên, nàng rất sợ tổn thương lòng cậu.
“Thế thì là thích rồi.” Phó Vân Thâm hơi nhấn mạnh từ quan trọng, mỉm cười nói: “Anh cũng thực thích chăm Tiểu Trư.”
Chu Thiện Chi nói không ra lời, nhìn miệng cậu cười đơn thuần, nàng đỏ bừng mặt.
Là tư tưởng của nàng rất tà dâm sao?
Nếu không sao nàng cảm thấy lời này nghe qua chẳng những kỳ quái, còn có vẻ vô cùng ái muội?
“Cái kia…..” Cố thanh thanh lại cổ họng, nàng thử đừng để mình nghĩ ngợi nhiều, giải thích: “Ý của em là em không muốn chậm trễ lịch trình của các anh, anh gần đây hay tới nhà em, Dịch ca bên đó rất khó xử lý công chuyện đi? Anh ấy vẫn chưa sắp xếp lại công việc sao?”
Cậu lắc đầu, trực tiếp phủ nhận không chần chờ.
“Các anh trong lúc này….. Không thành vấn đề rồi sao?” Nàng vẫn rất hoài nghi, đặc biệt lúc gần đây nhất Dịch Thiểu Điển tới đón cậu mà biểu tình nhìn nàng đều quái quái, làm cho nàng không thể không sinh nghi a!
“Không có việc gì, thật sự! Anh cùng Dịch ca tốt lắm, không có vấn đề gì.” Thấy nàng bất động, Phó Vân Thâm vừa nói vừa cầm lấy thìa múc canh cho nàng uống vì nàng bệnh nặng không có mấy sức lực.
“Em, em tự mình làm là được rồi.” Chu Thiện Chi vô cùng xấu hổ, muốn cướp lấy cái thìa.
Nhưng không như mong muốn…..
“Tiểu Trư không thích anh bón sao?” Phó Vân Thâm ưu sầu nhìn nàng, cặp mắt như đèn luôn phát sáng kia như chứa một nguồn điện vô hạn, khi càng ưu tư sâu sắc thì tia nhìn càng lóe sáng nhiều hơn.
Nàng thất thần một chút nhưng cũng miễn cưỡng kéo lại sức chú ý, sau đó khinh bỉ chính mình không phòng bị gì đã bị vẻ đẹp mỹ nam mê hoặc.
“Không phải ý như vậy đâu.” Nàng không dám lại nhìn thẳng cậu, nàng chỉ có thể dùng sức trừng mắt nhìn bát canh trong tay cậu.
“Nhưng anh muốn bón cho em a!” Giọng điệu cậu nói thực tự nhiên.
“Như vậy rất kỳ quái.” Nàng muốn nói với cậu rằng đây không phải hành vi bình thường, nhưng khi tầm mắt nàng không cản thận nhìn đến cậu, ánh mắt cậu đầy hy vọng, những phản đối của nàng đều tiêu biến.
Quên đi, quên đi, làm theo ý cậu thì đều tốt lắm.
Bình thường cá tính Chu Thiện Chi luôn hiền hòa, cũng luôn cam chịu, nàng lại cảm thấy cái gì cũng đều ổn cả.
Phó Vân Thâm thấy nàng không phản đối, coi như nàng đáp ứng, chấp nhận; cậu thật cao hứng bắt đầu tiến hành bón canh cho nàng.
Đã nhiều ngày nay cậu thấy hai má nàng chậm rãi khôi phục khí sắc hồng thuận, trong lòng cậu cảm thấy thật thành công, làm cậu đắc ý.
“Đúng r