Teya Salat
Mưa Ở Phía Tây

Mưa Ở Phía Tây

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325151

Bình chọn: 8.00/10/515 lượt.

cũng không tốt cho lắm, tối nào gọi điện cho cô, không tắt máy thì cũng không có ai nghe, nghĩ tới điều từng khiến anh lo lắng này, tâm tình anh càng tồi tệ. “Ngày nào em cũng về muộn thế này?”

Quý Hân Nhiên đang luống cuống tìm di động: “Em không biết có tin nhắn, a… cũng không phải ngày nào cũng về muộn như thế…”. Cô tìm kiếm trong túi cả nửa ngày cũng chẳng thấy di động yêu quý đâu.

Đỗ Trường Luân cau mày, gõ gõ bàn trà, cô ngẩng đầu, di động nằm ở bên túi khoai tây chiên

“Quý Hân Nhiên, sao anh không cảm thấy em có chút tính tự giác nào của người làm vợ nhỉ?”. Cuộc sống của anh vốn nề nếp, thích sạch sẽ, vừa và nhà quả thực rất hoảng sợ. Trên sofa, trên bàn, chỗ nào cũng la liệt sách, ảnh, khoai tây chiên, gối ôm chỗ này một cái chỗ kia một cái. Còn Quý Hân Nhiên thì lại chẳng thấy đâu, gọi điện cho cô thì tiếng chuông lại reo từ bàn uống nước…

“Em muốn đọc sách thì có thể vào thư phòng đọc, buồn ngủ thì có phòng ngủ, còn nữa, đừng có nói với anh là mấy ngày nay em toàn ăn những thứ vô bổ này”. Anh ném một túi khoai tây chiên lên bàn uống nước.

Quý Hân Nhiên vốn vì về muộn, hơn nữa không nhận tin nhắn của anh mà lòng có chút áy này nhưng bị anh nói như vậy thì cơn tức cũng dâng lên.

“Đỗ Trường Luân, đây có phải là nhà em không vậy? Ai quy định đọc sách thì phải vào thư phòng, ngủ thì phải ở trong phòng ngủ? Đây không phải là khách sạn cũng chẳng có ai đến kiểm tra vệ sinh… Yêu cầu của anh thì hình như là không cần tìm vợ mà tìm người làm thuê bán thời gian là được rồi…”

Quý Hân Nhiên ngồi trong vườn hoa nhỏ dưới lầu, tự giễu lần đầu tiên cãi nhau sau khi kết hôn không ngờ đến nhanh như vậy. May mà cô không có nhiều kì vọng với cuộc hôn nhân này, nếu không thì đúng là vỡ nát tim gan.

Cô vốn tưởng rằng kết hôn rồi sẽ có một ngôi nhà của chính mình, có thể thoải mái, tự tại nhưng lại quên trong nhà vẫn còn một người nữa. Đúng vậy, cô chán ghét quy củ, đương nhiên cô cũng không phải là người lôi thôi. Nhưng từ nhỏ đến giờ, cô rất ghét những nơi không vương hạt bụi, chỗ đó có thể gọi là nhà sao?

Trước đây, khi còn nhỏ, cô dẫn bạn về nhà chơi, mọi người nhìn sàn nhà sạch bóng, thảm trắng tinh mà chân không dám bước lên. Cho dù mẹ cô cực kì nhiệt tình nhưng các bạn cũng chỉ miễn cưỡng ở lại một lát rồi rời đi như đi trốn.

Sau này, cô mời bọn họ đến nhà, ai nấy đều lắc đầu.

Dao Dao nói với cô: “Hân Nhiên, cậu tha cho bọn mình đi, nhà cậu không phải chỗ để đùa đâu, đó như nơi để trưng bày vậy đó”.

Hôm đó về nhà, cô vì đeo giầy đi thẳng vào nhà làm sàn nhà, thảm trải sàn bị bẩn mà suýt thì bị đánh.

Dường như bắt đầu từ lúc đó cô đã không thích ở nhà. Cô đến nhà Dao Dao, nhà bọn họ không rộng nhưng chỗ nào cũng có thể thoải mái chơi đùa, cũng chẳng cần cởi giày. Bọn họ lăn lộn trên giường, mặt đất đầy đồ chơi, bàn ăn đầy sách báo… Tiếng chạy ầm ầm từ trên lầu truyền xuống, cảm giác thoải mái chưa từng có.

Nhưng sự vui vẻ đó cũng không kéo dài, Quý Kiến Đông không thích cô cả ngày cùng đám “quỷ sứ” đó chơi chung, cô bị bắt đi học đàn dương cầm, học khiêu vũ, vẽ tranh…

Quý Hân Nhiên thường nghĩ, nếu không bị bắt ép đi học mấy thứ này thì có lẽ cô sẽ thích những thứ đó, như đánh đàn, vẻ tranh. Nhưng dưới tình thế bị bắt ép, đối với những gì phải học cô đều căm thù đến tận xương tuỷ.

Cho nên, khi cô có khả năng từ chối thì cô hoàn toàn từ bỏ những thứ cô vốn yêu thích này.

Ngồi thật lâu, đêm mùa hạ cũng có chút lạnh huống chi lúc ra ngoài cô còn chưa thay đồ, quần áo ướt mồ hôi dính trên người, lành lạnh, cô không nhịn được mà hắt xì.

Cho dù cô không hi vọng Đỗ Trường Luân sẽ đi tìm mình nhưng đi lâu như vậy ngay cả điện thoại cũng chẳng gọi, lòng cô cảm thấy lạnh buốt.

Nhịn không được lại nhớ đến Mễ Kiều Dương. Kết hôn lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cô nhớ đến anh ấy, cho dù cô chưa từng có ý định so sánh hai người đàn ông này với nhau nhưng lúc này, cô vẫn nghĩ tới anh ấy.

Lúc yêu Mễ Kiều Dương, hình như không có lần nào cãi nhau.

Mễ Kiều Dương là người phía nam, tính tình ôn hòa, tâm tư tinh tế, luôn chú ý đến từng cảm xúc nhỏ của cô. Mỗi khi khiến cô không vui, anh đều có những cách khác nhau mà dỗ dành cô: “Hân Nhiên, em phạt anh đi, phạt anh giúp em giặt quần áo, cọ sàn, rửa cặp lồng cơm… được không?”. Nói đến đây thôi là Quý Hân Nhiên đã không nhịn được mà phì cười.

Trên người Mễ Kiều Dương hoàn toàn không có cái gọi là tư tưởng “nam tử hán” gì gì. Có lần anh đến tìm Quý Hân Nhiên thì thấy cô đang ở trong phòng giặt quần áo, mùa đông rất lạnh, tay Quý Hân Nhiên bị nước làm cho tím tái. Mễ Kiều Dương nhìn thấy vậy, không nói hai lời đã kéo cô qua một bên, xắn tay áo giặt đồ cho cô.

Chuyện này sau đó được mọi người trong kí túc xá truyền ra ngoài, ai cũng lấy đó là tấm gương để giáo dục bạn trai của mình. Thế cho nên mới có chuyện có cậu nam sinh gặp Mễ Kiều Dương mà nói: “Mễ Kiều Dương, cậu thương cho mấy kẻ đáng thương như bọn mình một chút được không, đừng có thế này nữa….”

Lần cãi nhau lớn nhất của bọn họ chính là lúc chia tay. Quý Hân Nhiên chưa từng thấy Mễ Kiều Dương quyế