đối chỉ cần nhẹ nhàng vài câu.
Nhưng lần này, vừa bảo cô đi gặp gỡ tìm hiểu, hai ngày sau cô nghiêm
trang tuyên bố, để bố mẹ gặp Tiêu Dương rồi tính.
Mẹ Thiên Trần kiên nhẫn lắng nghe xong, chỉ nói
một câu: “Mẹ phản đối thì con sẽ cho là mẹ tính toán, con luôn nghe
lời bố, lần này mẹ không tham gia”.
Ý bà là nếu bố cô cũng phản đối, hôn sự của
cô và Tiêu Dương tuyệt đối không thành.
Thiên Trần lại phấn khởi, bố là người hiền
hậu, rất cưng chiều cô, chính ông cũng xuất thân gia cảnh khó khăn,
nhất định bố hiểu và thích Tiêu Dương! Thiên Trần nghĩ vậy thấy vui
vui.
Giáo sư Đào hiền hậu nhìn con, bất giác thở
dài, con gái đã lớn. Ông rất hiếu kì đối với chàng trai có thể
chiếm trọn trái tim con gái. Quan điểm của ông khác với vợ, nếu gia
cảnh kém một chút, nhưng người tốt, có năng lực là được, vợ chồng
ông có thể hỗ trợ kinh tế. Ông mong chàng trai đó không làm ông thất
vọng.
Vậy là thứ bảy, Tiêu Dương đến nhà Thiên Trần.
Mẹ cô dửng dưng nhìn anh. Bà ngồi trên sofa lặng
lẽ gọt táo. Thiên Trần cảm thấy mẹ dù không nói cũng làm người
khác căng thẳng, lo lắng nhìn Tiêu Dương, nói nịnh, “Tài gọt táo của
mẹ em là nhất hạng, gọt hết cả vỏ cũng không bị đứt”.
Mẹ nhìn cô, không nói, tiếp tục gọt. Thiên Trần
muốn trấn an Tiêu Dương, nũng nịu nói với giáo sư Đào, “Bố à, người
ta khen mẹ, mẹ cũng chẳng nói gì”.
Giáo sư Đào vỗ vai con gái, liếc nhìn Tiêu
Dương.
Tiêu Dương ngồi ngay ngắn, lòng cũng rất
căng thẳng, nhưng cố không để lộ, đây là lần đầu tiên anh đến nhà
Thiên Trần. Căn nhà trang trí đậm chất trí thức, không xa hoa, nhưng
sang trọng đẳng cấp. Vừa bước vào anh đã biết tại sao mẹ cô phản
đối, khoan nói ngôi nhà kiến trúc châu Âu hai tầng kiểu cũ, riêng bài
trí bên trong, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau. Nếu dùng một câu
để nói sự khác biệt duy nhất, đó chính là, nhà anh tuy nhỏ, nhưng
thoải mái.
Anh biết bố mẹ Thiên Trần là người tình cảm,
rất yêu thương con gái, Tiêu Dương mong anh có để lại ấn tượng tốt với
họ. Như vậy Thiên Trần ở giữa cũng không quá khó xử.
Mỗi khi mẹ cô hướng ánh mắt về phía anh, Tiêu
Dương đều cố gắng giữ nụ cười trên mặt, anh nhìn thấy nét căng thẳng
trên mặt Thiên Trần giảm đi rõ rệt, dường như yên tâm về anh. Chỉ có
bản thân anh biết cứ tiếp tục cười thế này, cơ mặt anh sẽ co rúm.
Anh muốn hút thuốc, nhưng lại nghĩ, tốt nhất
không nên. Nhìn quanh không thấy bóng dáng chiếc gạt tàn. Tiêu Dương
thầm nghĩ, bằng này tuổi, từ ngày đi học, chưa bao giờ anh ngồi
nghiêm chỉnh như lúc này.
Giáo sư Đào rất thẳng thắn, chưa đến mười phút
sau ông nói với Thiên Trần: “Hai mẹ con đi mua ít thức ăn về làm cơm,
bố và Tiêu Dương nói chuyện”.
Mẹ cô đặt quả táo xuống, lại nhìn Tiêu Dương,
rồi cùng con gái đi ra.
Thiên Trần biết, bố cô muốn nói chuyện riêng
với anh, cô ở lại không tiện, liền nhoẻn cười với anh, cùng mẹ đi ra
cửa. Đến cửa, khoác tay mẹ, ngoái đầu nói với giáo sư Đào, “Bố
đừng quá nghiêm khắc, trông anh ấy kìa, có phải trong giờ học đâu!”.
Tiêu Dương gượng cười.
“Đi mau về, nhớ mua những món Tiêu Dương thích!”.
Giáo sư Đào cũng cười, quay lại nói với Tiêu
Dương, “Nhà tôi quá chiều nó, có lúc Thiên Trần vẫn như trẻ con”.
“Vâng, cô ấy nhiều khi rất đơn giản”.
Tiêu Dương ngồi trong phòng khách nghĩ tới lời
dặn của Thiên Trần: “Chỉ cần qua cửa ải bố em là được, ít nhất tỉ
lệ bỏ phiếu trong nhà là hai trên một!”. Anh thấy giáo sư Đào là người
điềm đạm, không hề gây áp lực với anh. Tuy nhiên, anh rất căng thẳng.
Ít nhất biết tại sao mẹ cô phản đối, nhưng anh không nắm bắt được
thái độ bố cô.
“Tiêu Dương, nghe nói cháu mở công ty?”. Giáo sư
Đào cầm quả táo vợ gọt đưa cho Tiêu Dương.
“Cháu cảm ơn!”. Tiêu Dương lễ phép nói, cầm quả
táo, “Cháu mở chung với một người bạn. Cũng chuẩn bị xong, tết Dương
lịch sẽ khai trương”.
“Sao không đi làm nhà nước, muốn tự làm riêng?”.
“Lúc đó cũng không vào được cơ quan nào tốt,
tự làm riêng, giao thiệp rộng, có khi hay hơn làm nhà nước”.
Giáo sư Đào chuyển sang chuyện khác.
Tiêu Dương thận trọng ứng đối.
Nói chuyện một lát, Thiên Trần và mẹ trở về,
Tiêu Dương đứng lên vào bếp giúp việc, mẹ cô ngăn lại. Anh đành ngồi
xuống, Thiên Trần vui vẻ ngồi cạnh anh, cười hỏi: “Hai người nói
chuyện gì?”.
Giáo sư Đào cười hiền hậu, “Bố đâu có ăn thịt
cậu ấy!”.
“Ứ” Thiên Trần cười khanh khách, cô liếc trộm
sắc mặt bố, không có gì lạ, nhưng thấy họ không nói nhiều, cô chủ
động