bị
kích động mạnh. Những chuyện cũ tới tấp ào về, làm cô uất hận: “Tại sao bố tôi
lại như vậy? Không phải vì bố cậu là cấp trên trực tiếp của bố tôi?”.
Vào trung học, Nghiêu Vũ không xinh bằng cô, thành
tích cũng không bằng. Nhưng trong lớp Nghiêu Vũ luôn được các bạn yêu mến, các
thầy cô ưu ái.
Dần dần, cô mới biết, bố Nghiêu Vũ là phó chủ tịch
thành phố. Sau đó lại là bí thư thành ủy. Nhà Nghiêu Vũ mãi mãi ở tầng lớp
trên, cho nên ngay bố cô cũng chăm sóc Nghiêu Vũ.
“Hồi đó trong lớp, tôi và cậu đều có gia cảnh tốt.
Nhưng tôi luôn bị bọn trong lớp đem ra so sánh với cậu!”. Đỗ Lối hét lên: “Bọn
họ nói cậu tốt tính, còn tôi, lúc nào cũng làm ra vẻ! Cậu che giấu sự kiêu
ngạo, sự hiếu thắng, cậu đúng là kẻ giả dối chưa từng có. Nếu không có cái bóng
của gia đình, cậu có tự tin, có được nhiều người nịnh bợ như vậy không?”.
Nghiêu Vũ bình tĩnh nhìn thẳng Đỗ Lối: “Hồi trung học,
có lần lớp cử đại diện đi diễn thuyết, mọi người bầu tôi, thầy chủ nhiệm cũng
bầu tôi. Cậu không được, cũng nói với tôi như thế. Hồi đó tôi rất tự ti, cảm
thấy đúng là như vậy, thế giới sụp đổ trong mắt tôi, tất cả trở thành màu xám.
Có nhớ năm lớp mười hai tôi rất ít đến lớp?”.
“Hừ, sao không nhớ! Cậu thích đến thì đến, không thích
thì nghỉ, thầy cô không dám trách nửa câu, chắc cũng bực nhưng không dám nói.
Lại còn có đứa trong lớp đứng ra nói đỡ cho cậu, bảo là cậu bị ốm!”.
“Đúng, tôi bị ốm. Tôi ghét đi học, ghét nói chuyện,
ghét người khác nói chuyện với mình, ở nhà tôi cũng không nói không cười. Năm
lớp mười hai tôi bị chứng tự kỉ nhẹ. Chỉ muốn một mình, còn muốn đi khỏi thành
phố đó”. Nghiêu Vũ cười, “Vào đại học tất cả là môi trường mới, tôi không nói
với bất cứ ai về hoàn cảnh gia đình mình. Nhưng tôi vẫn có bạn bè, dần dần tôi
mới cởi mở hơn”.
Nhớ lại chuyện cũ Nghiêu Vũ rất buồn. Khi cô tự tin,
cởi mở thì Đồng Tư Thành lại đập một gậy làm cô choáng váng.
Vì vậy cô mới ở lại thành phố A hai năm không về nhà.
Lăn lộn bốn năm trong xã hội, Nghiêu Vũ đã trưởng thành. Cô thương xót nhìn Đỗ
Lối, “Bây giờ tôi không cho đó là lỗi của tôi, bố mẹ cho tôi một môi trường
tốt, tôi rất cảm kích sự giáo dục của họ. Bất kể người khác đối tốt với tôi vì
mục đích gì, tôi đều cảm kích. Đỗ Lối, không phải ai cũng nhằm vào tiền bạc,
quyền lực, cậu quá cực đoan”.
“Nghiêu Vũ, cậu chưa hiểu mặt trái của xã hội này.
Chúng ta đánh cược xem, tôi cá là nếu nhà họ Hứa không biết hoàn cảnh gia đình
cậu, nếu đồng thời xuất hiện con gái một quan chức cấp cao, nhất định họ sẽ lựa
chọn cô ta!”. Mắt Đỗ Lối lóe lên trong cái nhìn gian giảo.
Ngực phập phồng. Đỗ Lối không giấu được nỗi hận trong
mắt. Nghiêu Vũ có bố mẹ bảo vệ, có những người bạn thân thiết như ruột thịt. Cô
ta không cần lo cơm áo, không cần phấn đấu sự nghiệp, ngay tình yêu, cũng muốn
thuần túy nhất, tốt đẹp nhất. Tại sao không cần cố gắng cô ta cũng được nhiều
như vậy? Tình thân, tình bạn, tình yêu đều mĩ mãn?! Đỗ Lối cảm thấy quá bất
công.
“Tại sao nhà họ Hứa không lựa chọn cậu? Bố cậu đã tạo
cho họ cơ hội đầu tư tốt như thế. Tôi có gì cho anh ta, không phải sao?”.
“Đó là vận may chưa đủ”. Đỗ Lối nói khẽ.
“Không, là cậu luôn nhìn con người theo hướng xấu. Hôm
nay tôi đến tìm cậu là muốn nói chuyện giữa cậu và Trương Lâm Sơn. Đỗ Lối, tôi
vẫn hi vọng chỉ là do tôi cả nghĩ, suy diễn lệch lạc. Tôi cũng chẳng có nguyên
tắc gì, nhưng luôn bảo vệ người yếu. Cậu nói tôi uy hiếp cậu cũng được, nói tôi
cậy thế bắt nạt người cũng được, nhưng tôi quyết bảo vệ Tuệ An. Cho nên đừng để
tôi biẽt cậu và Trương Lâm Sơn có gì với nhau”. Nói rồi Nghiêu Vũ quay người đi
thẳng.
Đỗ Lối uất nghẹn hồi lâu, tức trào nước mắt.
Cô và Trương Lâm Sơn đi lại như thế đã một năm.
Buổi tối hôm đó, tám người tụ tập xong, rõ ràng Trương
Lâm Sơn đã cùng Tuệ An về nhà, sau đó lại bất ngờ xuất hiện ở quán bar. Ngồi
trước mặt Đỗ Lối thay thế Đồng Tư Thành vừa đi.
Đỗ Lối cười ra nước mắt, xem ra cuộc hôn nhân hoàn hảo
của Tuệ An cũng có những trang mơ hô.
Đêm đó, cô và Trương Lâm Sơn uống đến sáng.
Đỗ Lối bỗng phát hiện, cô và Trương Lâm Sơn dù nói
chuyện gì, quan điểm cũng giống nhau đáng kinh ngạc.
Âm nhạc, chính trị, hôn nhân, thời thơ ấu, chuyện vui,
chuyện buồn... Tiếng cười nhỏ dội vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng ngực.
Trương Lâm Sơn dịu dàng lau nước mắt cho cô, thầm thì:
“Em có biết, em đẹp lắm không...”.
Cô ngạc nhiên hỏi: “Tại sao không về với Tuệ An? Anh
không yêu cô ấy?”.
“Không, anh yêu cô ấy”.
“Nếu cho điểm, anh yêu Tuệ An bao nhiêu?”.
“Một trăm điểm, cô ấy cũng yêu anh một trăm điểm”.
“Ha Ha, em không tin. Sao anh vừa đưa Tuệ An về nhà đã
một mình chạy đến đây uống rượu?”. Đỗ Lối đương nhiên không tin. Tám người tụ
tập tối đó, lẽ nào trừ Thiên Trần và Tiêu Dương, mọi người đều có tâm tư?
Khuôn mặt kiên nghị của Trương Lâm Sơn hiện lên nụ
cười: “Anh và Tuệ An, cách sống khác nhau nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm”.
“Cũng không ảnh hưởng đến việc anh thích cô gái
khác?”.
“Ai nói trong suốt cuộc đời người ta chỉ thích một
người?”.
Đỗ Lối lặp