đầu từ phó giám đốc Chung Cường, đến các trưởng
phòng đều thể hiện quyết tâm nỗ lực trong năm mới, giám đốc Vương liếc
nhìn đồng hồ vui vẻ nói:
"Hoa viên Lệ Thành do chúng ta làm quảng cáochuyện này gây ảnh hưởng không
nhỏ, cũng may họ đã thanh toán tiền thù lao sớm, cũng không bị tổn thất gì.
Nhưng thiết kế quảng cáo dự án mới của Gia Lâm lại rất thành công, họ đang
triển khai dự án giai đoạn hai, Đường Lan, Nghiêu Vũ vẫn tiếp tục phụ
trách!".
Họp xong, ra khỏi công ty, trời đã tối, nhân viên ai
cũng sầm mặt phàn nàn giám đốc vô nhân đạo, kéo dài cuộc họp đến tận bảy giờ
tối, thực ra cũng chẳng có nội dung gì lớn.
Trời lại có mưa phùn, Nghiêu Vũ thu mình trong áo
khoác, nghe sau lưng có tiếng còi xe hơi, liền đó là tiếng Hứa Dực Trung gọi
cô, ngoái nhìn, Hứa Dực Trung ngồi trong xe lại bấm còi, “Lên xe, đi ăn
tối".
Nghiêu Vũ nghi hoặc đi đến, "Sao lại là
anh?".
"Đến đưa cô đi ăn, nghe giám đốc Vương nói bên
này phải họp hơi muộn, nên đến đón cô. Đi, tôi đưa đến một chỗ rất ngon, nghe
nói mới khai trương, các món vô cùng đặc sắc". Hứa Dực Trung nói vẻ tỉnh
bơ, dường như hôm nay Vương Lũy mở cuộc họp giữ nhân viên lại không phải là
chủ ý của anh.
Dạo này anh rất bận, nhưng không quên thông qua Vương
Lũy nắm tình hình của Nghiêu Vũ. Đồng Tư Thành liên tục đến đón cô sau giờ làm
anh đều biết, nhưng anh không có thời gian, lòng như lửa đốt, mãi mới xong
công việc. Anh nghĩ, nếu không ra tay, e là không còn cơ hội nữa.
“Mệt rồi, muốn về nhà, không muốn ăn". Nghiêu Vũ
khép chặt áo khoác, mỉm cười từ chối.
Mặt cô hơi tái vì rét, nhưng cặp môi vẫn mềm mại,
căng ướt. Lòng anh bỗng nóng ran, chỉ muốn hôn lên đó, sưởi cho nó thêm nóng
ấm và nhuận sắc. Rồi lại nén thở dài, xem ra, điều đó còn rất xa vời.
"Lên xe đã, bên ngoài rất lạnh". Hứa Dực
Trung mở cửa xe cho cô, anh đã quen bị Nghiêu Vũ từ chối, không hề phật ý,
"Tôi tìm được bộ phim rất hay, cô xem chưa?". Nói xong đưa cô chiếc
đĩa.
Tiểu mĩ nữ mặt trời Nghiêu
Vũ lắc đầu, “Chưa xem, nói về cái gì?".
“Tôi cũng không biết, có bạn giới thiệu, nói là rất
hay, cùng xem nhé? Tôi cũng chưa ăn, không đến nhà hàng, chúng ta mua về, ở nhà
sưởi, uống trà nóng, vừa ăn vừa xem, sung sướng biết mấy!". Hứa Dực Trung
nhìn Nghiêu Vũ nhận cái đĩa, đã biết cô sắp sa bẫy.
Đề nghị của anh thật hấp dẫn. Cứ đến mùa đông Nghiêu
Vũ thích ở nhà bật lò sưởi, uống đồ nóng, vừa ăn vừa đọc sách, hoặc xem
phim. Cô liếc Hứa Dực Trung, gương mặt đẹp, sáng rỡ, nụ cười từ đáy mắt, tràn
trề năng lượng sống. Cô cảm giác nhìn thấy ánh mặt trời tỏa hơi ấm, bất giác
khẽ cười. Cái bóng thâm trầm của Đồng Tư Thành vừa thoảng qua, cô quyết định
để cho đầu óc thoải mái một chút, không nghĩ đến anh nữa.
"Ờ, được! Chúng ta đi An Ký mua đồ về ăn, sau
đó xem băng".
Hứa Dực Trung mặt mày nở nang. Anh đã công phu lựa
chọn bộ phim này, anh dám cược Nghiêu Vũ chưa xem, dù đã xem cũng muốn xem lại!
Trên xe của anh ít nhất có ba mươi băng đĩa, nhất định có một chiếc hấp dẫn
cô.
Hai người mua xong đồ ăn, hớn hở ra về, Nghiêu Vũ
xuống xe, tay cầm đĩa phim đi trước. Hứa Dực Trung xách túi thức ăn, thong thả
theo sau, bóng anh nhe răng với cái lưng cô, rồi lại thấy buồn cười, bộ dạng
của mình vừa rồi nhất định trông rất gian.
Vào trong nhà, Nghiêu Vũ lấy ra lò sưởi cắm điện.
Hứa Dực Trung đảo mắt nhìn quanh, phởn phơ cười nhìn cô bận rộn.
"Dùng tạm vậy, nhà cũ mùa đông lạnh, mùa hè nóng,
tháng ba, nhưng buổi tối vẫn lạnh chân, lại chưa có điều hòa".
“Dùng điều hòa lâu trong phòng rất ngột ngạt, ở đây
không khí trong lành, rất dễ chịu!".
Nghiêu Vũ nghe vậy ngoái đầu, mỉm cười, "Có phải
ở chỗ tôi anh nhìn gì cũng thấy dễ chịu?".
"Đúng đây, tôi thích nhà kiểu cũ thế này, rất
thân thiện! Lúc nhỏ tôi còn chuồn sang hàng xóm lục cơm ăn, bây giờ ai biết
ai?".
Hai người cùng bày thức ăn ra bàn. Nghiêu Vũ bày biện
xong, ngả mình trên sofa, hai
chân gác lên lò sưởi, thể hiện tư thế dễ chịu nhất.
“Trông cô thế này tôi nghĩ đến bà địa chủ thời
xưa".
"À, tôi không có a hoàn
bóp chân. Nhưng...". Nghiêu Vũ thong thả nhón một miếng thức ăn,
"Liệu có thể phiền anh lấy cho tấm chăn, nhân tiện pha cốc trà, rồi cho
đĩa phim vào máy bật lên để tôi hưởng thụ cảm giác làm bà địa chủ
không?".
"Sao lại thế? Tôi là khách!" Hứa Dực Trung
giả bộ bất bình, "Biến tôi thành a hoàn
lúc nào vậy?!".
Nghiêu Vũ cười khì khì, "Đùa thôi, để tôi
làm". Nói xong ngồi dậy.
“Thôi, để tôi cho cô làm bà địa chủ!". Hứa Dực
Trung lấy tấm chăn bên cạnh đắp cho Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ cười hỉ hả chỉnh lại cái chăn, đưa đĩa cho
Hứa Dực Trung nhìn anh làm, cô bắt đầu vừa ăn vừa xem, "Cảm ơn!".
"Phục vụ Nghiêu Vũ, cảm thấy rất đáng". Hứa
Dực Trung cho rằng anh tuyệt đối nói thật lòng! Nhìn Nghiêu Vũ ung dung nhởn
nhơ ngồi sưởi trên sofa, mắt anh
lóng lánh, "Nhưng, có nên cho tôi hưởng thụ lò sưởi với không?".
Nghiêu Vũ liếc cái lò sười điện bé tí, thờ dài, dịch
chân sang bên cạnh.
Hứa