ậu cứ coi anh ấy là người mới,
cậu khó quên quá khứ, tại sao không cho anh ấy một cơ hội?".
Nghiêu Vũ khoác tay Thiên Trần đi tiếp. Nụ cười lại
hiện, khuôn mặt thanh tú bất chợt vui rạng rỡ, cô nói nhỏ với Thiên Trần:
"Không phải mình không cho anh ấy cơ hội. Chỉ là mình không biết bọn mình
liệu có thể có lại cảm xúc ngày xưa hay không".
Mắt Thiên Trần sáng lên, “Tiểu Vũ, cậu đồng ý cùng
Đồng Tư Thành làm lại?”.
“Không phải làm lại, mà là mình muốn hiểu lại một con
người, cả hai đều không còn là chính mình thời đại học. Giống như cậu vừa
rồi, cậu đã nói chia tay với Tiêu Dương. Trước đây dù bực, giận thế nào, cậu
tuyệt đối không nói đến hai chữ chia tay, bây giờ vì áp lực, vì mệt mỏi, cậu
đã nói ra hai chữ đó, suy nghĩ của cậu giờ đã khác".
Thiên Trần cúi đầu, thờ dài, "Nói thật, Tiểu
Vũ, mình và ADương đã hòa giải, nhưng
mình vẫn mệt mỏi vô cùng, ở bên ADương
rất vui, nhưng về nhà, vừa nhìn thấy bố mẹ là hết vui. Ánh mắt mẹ luôn như
nói, biết mình nói dối, nhưng vẫn im lặng, chỉ đau khổ nhìn mình, ánh mắt đó,
mình không chịu nổi...".
Nghiêu Vũ ôm Thiên Trần, lại thở dài, chuyện này cũng
khó, cô và Thiên Trần là hai tính cách khác hẳn. Thiên Trần từ nhỏ đã quen
nghe lời bố mẹ. Nếu bắt Thiên Trần phải chọn giữa bố mẹ và Tiêu Dương, sẽ khó
khăn thế nào! Lúc này Nghiêu Vũ càng biết ơn bố mẹ luôn ủng hộ suy nghĩ của cô.
“Thiên Trần, hay là cậu nói chuyện lần nữa với bố mẹ? Nói rõ tình cảm của
cậu với Tiêu Dương? Họ thương cậu như vậy, nên nói chuyện nhiều hơn!".
Thiên Trần chỉ lắc đầu, cô không dám chắc. Nhưng
giấu bố mẹ đi lại với Tiêu Dương như thế này giống như vụng trộm! Cô và Tiêu
Dương quan hệ đến mức đó, nếu bố mẹ biết, quả thật Thiên Trần không dám nghĩ
tới hậu quả. “Trì hoãn thêm một thời gian đã, công ty hiện nay đang phát triển
tốt, đợi khá lên chút nữa, có kết quả, cũng dễ ăn nói với bố mẹ".
Đồng Tư Thành lo ngại
chuyện xưa cản trở anh và Nghiêu Vũ quay lại với nhau, còn Hứa Dực Trung lo
ngại Nghiêu Vũ chìm trong quá khứ không chấp nhận anh theo đuổi công khai.
Tháng ba, khai mạc đại hội đại biểu toàn tỉnh, vấn
đề giới bất động sản quan tâm nhất
bao gồm: Bầu cử khóa mới và kiến nghị của đại biểu xung quanh vấn đề khống
chế giá nhà đất tăng cao, đẩy mạnh xây dựng loại hình nhà ở phù hợp điều
kiện kinh tế. Vừa hết tháng ba, thị trường bất động sản thành phố đã xảy ra
một chuyện không lớn cũng không nhỏ. Hoa viên Lệ Thành của tập đoàn Đông Nam ở
khu Giáng Dương vi phạm quy định xâm chiếm mười mét vành đai xanh theo quy
hoạch của thành phó, chiếm dụng hơn một vạn ba ngàn mét vuông đất, gây thiệt
hại kinh tế hơn bốn mươi triệu tệ. Hiện người phụ trách hữu quan của tập đoàn
bị thẩm vấn, phó phòng quy hoạch thành phố và một kĩ sư bị cơ quan kiểm sát
khởi tố vì tội lạm dụng chức quyền, nhận hối lộ, sở hữu khối tài sản lớn
không rõ nguồn gốc. Ba tòa nhà của hoa viên Lệ Thành xây trên đất chiếm dụng
sẽ bị cưỡng chế dở bỏ.
Trái lại, khu chung cư mới của Gia Lâm ngay cạnh hoa
viên Lệ Thành mới khánh thành vào dịp Tết lại bán rất chạy, bầu không khí phấn
khởi tràn ngập công ty.
Nghiêu Vũ nhìn qua cửa sổ, tìm Đồng Tư Thành. Từ sau
buổi tối đi ăn ở quán cá, anh nói, công ty không còn bận như hồi đầu, cách
mấy ngày lại đón Nghiêu Vũ đi ăn. Anh luôn đứng dưới bóng cây trên vỉa hè đối
diện bên đường đợi cô.
Nhìn từ xa, anh chỉ là một điểm nhỏ, Nghiêu Vũ biết,
tay anh chắc chắn bỏ trong túi quần, mắt nhìn đăm đăm dòng xe qua lại trên
đường. Đồng Tư Thành có thói quen suy nghĩ vào lúc đó, chỉ đến lúc nhìn thấy
Nghiêu Vũ, đôi mắt đen tư lự của anh mới bừng lên như có lửa.
"Chị Nghiêu, nhìn gì vậy?”. Tiểu Điền cũng ngó
đầu nhìn ra.
Nghiêu Vũ cười, "Xem trời có mưa không".
“Thôi đi, rõ ràng nhìn anh chàng đẹp trai bên kia
đường. Mấy lần thấy anh ta đón chị, bạn trai hả?". Tiểu Điền cười khúc
khích.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, "Vớ vẩn, bạn thôi, vừa đi du
học về, hẹn đi chơi". Nói xong Nghiêu Vũ quay vào thu xếp đồ chuẩn bị ra
về.
Vương Lũy từ văn phòng đi ra, gọi cô, "Nghiêu Vũ,
đừng đi, bảo mọi người ở lại, lát nữa công ty có cuộc họp". Nói xong quay
về văn phòng.
Nghiêu Vũ không có cách nào, đành nhắn tin cho Đồng
Tư Thành, cô phải họp muộn một chút mới có thể cùng ăn tối. Lát sau Đồng Tư
Thành gọi điện, Nghiêu Vũ đi đến bên cửa sổ nhìn ra, Đồng Tư Thành vẫy tay
chào, rồi quay đi.
Nụ cười trên mặt, giọng dịu dàng anh nói: "Hôm
nay trời lạnh, họp xong về nhà nhắn tin cho anh".
Trong lòng Nghiêu Vũ bất chợt như có sợi tơ lay động.
Nhưng lập tức lại thất vọng, Đồng Tư Thành ngày trước nhất định sẽ cau mày
không vui, còn bây giờ có phải anh sợ cô giận nên lúc nào cũng vui vẻ dịu dàng?
Cùng một sự quan tâm, cách biểu đạt khác nhau, Nghiêu
Vũ băn khoăn, có phải anh vẫn là Đồng Tư Thành ngày xưa?
Vương Lũy triệu tập cuộc họp toàn công ty. Thong thả
tổng kết tình hình năm ngoái, công bố mục tiêu nhiệm vụ năm nay, lại yêu cầu
mọi người phát biểu. Bắt