này, bọn họ làm sao có thể coi như ko có chuyện gì tiếp tục được cơ chứ?
Tiễn Mạc Mạc ra về, cô nhân lúc rỗi rãi đến thăm Bùi Thành Vân.
Cô mang đến cho anh vài cuốn sách, đều là những cuốn lần trước anh đã nhắc đến.
Có lẽ là vì tĩnh tâm tu dưỡng và đổi thuốc mới nên khí sắc anh đã khá lên nhiều so với trước, nhưng số lần phát bệnh vẫn thường xuyên, những
cơn có thắt cùng cơn đau tim lớn nhỏ giày vò anh, người càng gầy rộc đi, tinh thần thường chẳng minh mẫn, ngay cả khi nói chuyện cũng kèm theo
hơi thở yếu đi.
Cô vẫn thường có ảo giác anh yếu đuối như vậy phảng phất sẽ biến mất bất kỳ lúc nào.
Vì thế mà cô đối xử tốt với anh hơn một chút, bất kể yêu cầu nào cũng ra sức đáp ứng, cuối cùng Bùi Thành Vân cũng nói nửa đùa:
"Trước đây em đâu có tỉ mỉ thế này, lúc còn đi học tính tựa như gái giả trai ấy".
"Nhưng ngoại hình của em xưa nay vẫn xứng là thục nữ, giờ thì dáng vẻ cùng nội tâm đều hợp nhất làm một."
Anh hiếm khi có tinh thần ngồi thêm một lát, tâm trạng của cô cũng vì thế mà vui lên, hai người trò chuyện giết thời gian.
Thật ra chủ yếu toàn là cô nói, anh chỉ ngồi nghe, giữa chừng anh
nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát. Cô nhớ lại lần gặp đầu tiên sau khi anh
về nước, cô bất giác cười nói:
"Từ sau lần đó, em chẳng dám đi thang máy trung tâm thương mại của bọn anh nữa, tâm lý u ám vô cùng nghiêm trọng".
"Anh chẳng ngờ rằng chúng mình lại gặp nhau trong tình huống đó."
Người đàn ông thanh tú gầy rạc đang dựa lưng vào chiếc ghế dựa khẽ ho hai tiếng.
"Nếu như lần đó không gặp nhau, sau này anh có tìm em không?"
"Chắc là có."
Bùi Thành Vân khẽ giương to mắt nhìn cô, "Thật ra anh rất ích kỷ, vì thế sẽ không kiềm được làm quấy rối cuộc sống của em".
Thư Quân khẽ mỉm cười nói:
"Giữa chúng ta không cần phải nói những lòi này. Nhưng anh là người ích kỷ em đã phát hiện ra từ lâu rồi".
Cô đứng dậy đỡ anh, để anh nằm xuống giường rồi nhắc nhở anh uống thuốc, cô nói:
"Cũng muộn rồi, giai đoạn này anh cần phải nghỉ ngơi nhiều, em về đây".
"Gần đây em không bận sao? Không đi chơi với bạn trai à?"
Thư Quân nghĩ, hôm nay thật là trùng hợp, ai ai cũng quan tâm đến đời tư của cô.
"Không."
Cô nói, "Vừa chia tay rồi".
Người đàn ông nằm trên giường khẽ sững người, chợt mím cười:
"Vậy là anh ấy không có con mắt nhìn người".
"Có phải anh đang an ủi em không?"
Cô cũng cười theo, "Nhưng em vẫn quen dáng vẻ anh trước đây hơn, vẫn
thường hung tợn với em, tính khí tồi tệ thường xuyên không chịu chiều
theo ý em nhưng lại rất chân thành".
"Những ngày tháng trước đây em vẫn thường nhớ đến sao?"
Bùi Thành Vân khẽ nhắm mắt, hơi thở không đều.Thư Quân suy ngẫm đứng thẳng bên giường, nói:
"Cóchứ đó đều lànhững hồi ức đáng trân trọng."
Cô vô tình nói loáng thoáng ra lập trường của mình từ trước đến nay,
chỉ là không biết Bùi Thành Vân nghe có hiểu không. Cô suy đoán anh là
người thông minh, nhạy cảm như vậy lẽ tất nhiên anh sẽ hiểu.
Cô dứt khoát nói tiếp:
"Anh đã trở thành một phần quan trọng nhất trong ký ức, vì thế mà
hiện giờ cũng trở thành người quan trọng nhất trong cuộc sống của em
cũng như Mạc Mạc và Quách Lâm vậy, bọn họ đối với em mà nói quan trọng
hơn bất kỳ người nào".
"Ồ!"
Bùi Thành Vân gật đầu đáp lại.
Cô trông thấy thần sắc anh uể oái, lo sợ rằng nói nữa thêm kích động anh, đành hỏi:
"Hay là anh nghi ngơi đi, có cần thêm gối không?".
Anh lắc lắc đầu, còn chủ dộng nói tiếp đế tài vừa rồi:
"Thật ra, anh đã biết từ lâu rồi, chúng ta không thể nào quay lại
được nữa. Nhưng như những gì em vừa nói, anh ích kỷ, những gì anh đã
buông tay anh muốn thử xem có thể nắm chặt lại lần nữa không, chứ không
anh sẽ cảm thấy hối tiếc".
Thư Quân im lặng, đã bao nhiêu năm rồi lần đầu tiên anh nói những lời này, dù rằng hai người họ đã từng thân thiết anh cũng rất kiệm lời biểu lộ tình cảm chân thật trong lòng.
Anh cố gắng điều hòa lại hơi thở rồi hỏi cô:
" Người đàn ông đó, là người như thế nào?",
"Sao lại hỏi chuyện này? Đã chia tay rồi có lẽ anh ấy không quan trọng với em, việc này lại càng chẳng có ý nghĩa gì".
"Em nói dối."
Anh nhìn cô, "Anh nhận ra mà, đừng có nói dối anh".
Thư Quân loạn nhịp chốc lát, bất giác mỉm cười:
"Xem ra anh vẫn là người hiếu em nhất'.
"Ờ, em nói đi."
"Là người em yêu."
Cô chẳng thể hiểu rõ bản thân vì sao phải nói thật lòng với Bùi Thành Vân.
Sự thật như vậy, trước nay cô luôn giấu kin trong lòng, tựa như cất
giữ một bí mật được đặt tại một góc không dễ gì chạm vào, nơi đó rất an
toàn rất khuất, được đặt cùng vói ký ức của cô dành cho Thư Thiên, chưa
bao giờ lôi ra để người thứ hai biết.
Vì thế Mạc Mạc không biết, Quách Lâm cũng không biết ngay cả Châu Tử Hoành cô cũng chưa nói với anh.
Đúng vậy, cô yêu anh, bắt đầu từ khoảnh khắc thoáng qua khó hiểu, cô mong mình có thế trở thành duy nhất của anh.
Đó chính là tình yêu.
Trước đây thứ mà cô vẫn luôn né tránh tựa như một cái bẫy khiến cô cuối cùng vẫn cất bước tiến vào bên trong.
"Nói như vậy, đủ chưa?"
Bởi lẽ cô thật sự chẳng cách gì miêu tả rõ ràng về Châu Tử Hoành.
Bùi Thành Văn khẽ nhúc nhích