ng lại đối mặt với anh.
"Cậu mắc cỡ? Việc này thật chẳng có gì ghê gớm cả."
Cô vẫn tỏ thái độ trong sáng cởi mở, dáng vẻ lúc này thật hiếm thấy, khiến anh ta ko khỏi muốn chòng ghẹo cô.
"Họ Quách kia, cậu rốt cuộc muốn làm gì? Đừng lôi lôi kéo kéo, nam nữ thụ thụ bất thân đó, hiểu chưa?"
"Ko trong sáng thì ko trong sáng."
Giọng điệu anh đột nhiên trầm tình, nụ cười trong mắt cũng tắt dần,
đang chăm chú nhìn cô, làm không khí thoáng chốc tô điểm màu sắc mờ ảo.
Trong lòng Mạc Mạc khẽ hốt hoảng, ngón tay cử động trong lòng bàn tay ấm áp đó, thoáng chốc càng bị nắm chặt hơn.
"...Cậu muốn gì?"
Một lúc sau cô khẽ cất giọng hỏi.
Quách Lâm ko trả lời nghiêng nghiêng người đặt nụ hôn lên trán cô. Cô ngẩn người ra, đến khi anh tiếp tục nhoản nụ cười
"Hóa ra đôi lúc trông em thật ngốc."
"Chẳng lẽ trong mắt anh em luôn thông minh sao?"
Cô chớp chớp mắt, hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chủ đề vừa rồi.
Anh mỉm cười kéo cô đi về phía trước:
"Thật sự rất thông minh, thông minh đến mức tình cảm cũng che giấu rất giỏi."
Cô nhìn chăm chăm bàn tay của hai người không nói gì.
Anh thở dài nói quá lời:
"Nếu em sớm bày tỏ tình cảm của mình với anh thì đâu đến nỗi độc thân đến giờ này."
"...Đi chết đi."
Cô ngẩn người giằng túi xách đập vào anh.
"Anh tưởng ko ai them em sao? Anh tự cao quá đấy!"
"Anh ko tự cao. Nhưng giờ anh thật sự tự hào, em lại vì anh mà ghen với Thư Quân cơ đấy."
"Nhưng anh thật sự đối xử tốt với cậu ấy."
"Với em thì sao?"
"Chẳng biết, hình như ko bằng."
"Có lẽ vì c
ả 2 ta là người cùng chung chí hướng, tương đối giỏi che giấu."Cô
nhanh chóng chụp lấy trung tâm điểm, định quay lại chủ đề lúc nãy bị mất mặt:
"Xem ra là anh đã yêu thầm em."
"Tùy em nói sao thì nói."
Bản tính nam giới quyết định ko cố ý bàn cãi với phụ nữ về vấn đề này mà thường đi thẳng vấn đề để xác nhận sự thật:
"Dù sao thì giờ em đã là bạn gái của anh rồi. Thế nên, nếu như suy nghĩ như vậy sẽ khiến em vui hơn thì tùy em thôi."
Quách Lâm đẩy bạn gái vào trong xe, chở cô về nhà.
"Ồ, em nhớ ra rồi"
Xe vừa chạy được nửa đường, Mạc Mạc chợt hoảng hốt nói, "từ hồi đó
anh đã đặc biệt thích chòng ghẹo em rồi, khi nào cũng chống đối em, lẽ
nào đó chính là biểu hiện của tình yêu?"
"Vậy anh cũng thích chòng ghẹo Thư Quân đó."
Quách Lâm cố ý nói.
"Anh đừng đùa, ko suy nghĩ nữa."
Mạc Mạc nói "vả lại em cũng chẳng tin anh. Tính cách của anh đâu đến mức kém cỏi thế chứ."
Quách Lâm ko kiềm đc liếc nhìn cô, hít một hơi, nói:
"Anh nói phụ nữ như em sao mà thay đổi nhanh đến thế chứ, vừa nãy chẳng phải em ghen với Thư Quân đó ư?".
"Em làm gì có. Nhưng mà em lại thấy rất tò mò, lâu vậy rồi anh chẳng tỏ tình với em, hôm nay bị điều gì kích động thế?"
"Em nói chuyện dễ nghe chút được ko? Anh chợt thức tỉnh ra ko đc sao?"
"Là ai khiến anh tỉnh ra vậy?"
Quách Lâm ko nói gì, hồi lâu mới đáp:
"Đời người mong manh lắm, lúc có cơ hội thì nên nắm bắt để khói phải lướt qua rồi mới hối hận."
Anh nhân lúc dừng đèn đỏ quay đầu lại ngắt ngang cô tiếp tục hỏi:
"Để dành câu hỏi mà hỏi chị em tốt của em đi, anh đảm bảo rằng Thư Quân gần đây ko bình thường."
Mạc Mạc tin tưởng vào trực giác của Quách Lâm, tìm cơ hội thăm hỏi tình hình gầnđây của Thư Quân.
"Tớ rất khỏe."
Thư Quân nói.
Mạc Mạc ko tin, chăm chú nhìn cô một lượt.
"Quách Lâm quả là tinh ý hơn tớ, cậu ta ko nói tớ cũng chẳng để ý.
Cậu nhìn cậu mà xem, ánh mắt u ám tối đen, cả ngày ủ rũ, buồn bã cứ như
là thất tình ấy."
Thư Quân cười nhạo, tiện miệng nói:
"Cứ cho là như vậy thì sao nào, ko có tình yêucũng chẳng chết đâu."
"Này, cậu bớt nói những lời cực đoan đi. Khẳng định là có vấn đề, nhưng trước đây cậu yêu ai nhỉ? Sao tớ chẳng biết gì cả?"
"Một người đàn ông."
Thư Quân phát hiện ra mình ko muốn giấu giếm nữa.
Những năm trước đây cô vất vả che giấu chuyện này nhưng bây giờ mọi
việc đã kết thúc, thời gian cũng chẳng thế làm nhòa đi mọi thứ. Cô suy
ngẫm, có lẽ nói ra sẽ tốt hơn, có lẽ chỉ có như vậy mơi có thể nhanh
"khỏi bệnh" hơn.
Mạc Mạc lộ vẻ vô cùng kinh ngạc, liên tục than phục.
"Chia tay rồi mới nói tớ biết, sao cậu giỏi giữ bí mật thế nhỉ? Anh ta là ai? Sao lại chia tay? Bọn cậu quen nhau bao lâu rồi?".
Thư Quân không khỏi cười đau khổ, xem ra cô đã mở một đề tài chẳng
hay ho gì, giờ thì cứ như đang bị phỏng vấn, chẳng ích lợi gì để cô quên đi Châu Tử Hoành.
Thần sắc cô lạnh nhạt, giọng điệu lại càng nhạt hơn, tinh thần ủ dột:
"Anh ấy là ai vốn ko quan trọng, quan trọng là tớ và anh ấy ko hợp nhau".
"Anh ta lăng nhăng à?"
Mạc Mạc nói với trực giác đầy sắc bén vốn có của phụ nữ. Thư Quân sững sờ rồi gật đầu:
"Đoán trúng phóc rồi."
Thật ra cũng chẳng phải hoàn toàn vì lý do đó, tuy là cô ko biết bản
thân mình tự lúc nào dần dần bắt đầu yêu câu từ "duy nhất", mà hai từ
này đã từng là thứ cô thấy chẳng phải quan trọng nhất trước đấy.
Thế nhưng ngoài điều đó ra thì giữa anh và cô, đã xảy ra quá nhiều
chuyện lại còn cách nhau giữa những người đã khuất, còn có cả đoạn tình
cảm e là đã khắc sâu chẳng dễ gì xóa mờ được.
Trải qua những việc