Ring ring
Mùa Đông Dài

Mùa Đông Dài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326334

Bình chọn: 8.00/10/633 lượt.

ùng quen thuộc. Người đó cũng nhìn thấy cô, trong ánh nắng soi xuống đôi mắt đen nhánh sắc bén vô cùng sáng ngời.

“Tới rồi à?”

Trên mặt dính không ít bụi, nút áo đầu tiên của quân trang cũng cởi ra, thân hình cao lớn vì khuân đồ nên khẽ cong xuống. Chỉ một câu bắt chuyện không đâu bình thường như vậy khiến Hà Tiêu tỉnh ngộ, hóa ra anh biết hôm nay cô sẽ đến.

Không cần nghĩ cũng biết là ai tiết lộ tin tức.

Hà Tiêu nhịn rồi lại nhịn, ra vẻ bình tỉnh ừ một tiếng: “Dượng Điềm Điềm muốn dọn nhà, em đến phụ giúp.”

Trình Miễn cười, có chút tính trẻ con hiếm thấy: “Vậy thì thật là tốt, ba vợ tương lai của thủ trưởng anh cũng muốn dọn nhà, anh cũng đến đây phụ giúp.”

Tiếng nói vừa dứt thì người đàn ông đi đằng trước ngẩng đầu gào lên với anh một tiếng: “Cái gì mà ba vợ tương lai, ông đã lãnh giấy rồi! Lãnh giấy rồi! Ôi, vợ ơi em đánh anh làm gì?”

Đồ Hiểu mỉm cười, mắt đánh giá hai người đứng ở cửa, quay đầu nhướng chân mày với người đàn ông ở trước mắt: “Thẩm Mạnh Xuyên, anh có thể nhỏ tiếng một chút hay không? Còn la lãnh giấy nữa em cũng có thể bỏ anh!”

Thẩm Mạnh Xuyên mảy may không buồn để ý, mặt dày hôn Đồ Hiểu một cái.

Nhìn hai người không thèm che giấu ngọt ngào, Hà Tiêu hơi lúng túng. Trình Miễn nhìn trong mắt thì lông mày dáng núi khẽ nhúc nhích, hắng hắng cổ họng nhắc nhở người Thẩm nào đó: “Thủ trưởng, nhiệm vụ này vẫn chưa hoàn thành, sao đại hội khen thưởng đã mở ra rồi?”

Đồ Hiểu đỏ mặt đẩy Thẩm Mạnh Xuyên ra, đi vào trong nhà. Sau khi Trình Miễn bị thủ trưởng lườm thì không thèm đếm xỉa quay đầu lại nói với Hà Tiêu: “Đi vào thôi.”

Hà Tiêu không từ chối, đi theo phía sau anh. Vừa ngẩng đầu đã thấy đường nét cao lớn của anh bị ánh nắng bao trùm.

Đồ đã mang qua đầy đủ, chỉ còn lại chút vật linh tinh, đương mang lên phòng kho trên lầu.

Giờ phút này Chử Điềm được gọi là phụ giúp đang lôi kéo cánh tay dì nhỏ Đồ phu nhân làm nũng, khi còn bé bởi vì cha mẹ bận việc, Chử Điềm ở nhà dì nhỏ hơn ba năm, tình cảm rất thân thiết với dì nhỏ. Thấy Hà Tiêu đi vào lại cười híp mắt giới thiệu cô với cả nhà Đồ Hiểu.

Tới chậm nên không giúp gì được, Hà Tiêu hơi băn khoăn. Nhìn các chiến sĩ rất bận rộn, mệt mỏi đổ đầy mồ hôi, cô quyết định đi ra ngoài một một ít nước khoáng về, chờ bọn họ làm xong thì uống giải khát.

Không để ý Chử Điềm ngăn cản, Hà Tiêu một mình đi ra khỏi cổng. Chỉ là chưa đi bao xa thì phía sau lại vang lên một tiếng bước chân. Không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Hà Tiêu tiếp tục đi về phía trước, người phía sau kia cũng không gấp gáp, hai người cứ một trước một sau đi tới như vậy, người ở ngoài nhìn xem không biết có bao nhiêu quái dị.

Trầm ngâm chốc lát Hà Tiêu quay đầu lại, nhìn chăm chăm vào Trình Miễn hỏi: “Anh đi theo em làm gì?”

Trình Miễn dù bận vẫn nhàn đi lên trước: “Anh nghe Chử Điềm nói em muốn đi mua nước, nhiều người như vậy sợ em xách không nổi, cho nên đi chung với em.”

“Không cần, em xách nổi.”

Cô tận lực để quan hệ hai người như bạn bè lúc trước, cho nên giọng nói chuyện rất khách sáo. Còn Trình Miễn tuy bị từ chối nhưng cũng không bị đánh bại, chẳng qua nhìn cô một cái rồi cười cười: “Anh biết em xách nổi, chỉ là lần đầu tiên em đến sở nghỉ hưu, khu dịch vụ ở đâu em còn chưa biết mà?”

“….”

Hà Tiêu không nói một lời, xoay người tiếp tục đi. Trình đại đội trưởng nhướng lông mày, ý chí chiến đấu càng thêm sôi sục đi theo sát. Kiểu tâm tình này từ tối hôm qua anh nhận được điện thoại của Chử Điềm đã bắt đầu dậy lên.

Còn một tháng nữa là đến tết rồi, gần đến ngày tết quân đội bước vào chuẩn bị chiến đấu, căn bản không thể ra khỏi cổng sư bộ. Cho nên tối hôm qua vừa nhận được điện thoại Chử Điềm, Trình đại đội trưởng lập tức tìm Từ thư ký báo với anh ta ngày mai muốn xin phép đi ra ngoài, để anh ta ở lại giữ nhà. Từ Nghi nghe anh tường thuật nguyên do, cứ khen ngợi duyên phận không cạn, ông trời muốn cho cậu theo đuổi một người, cho dù rời đi xa nữa cũng có thể rẻ ngoặt mười bước giúp cậu nối đường.

Trình Miễn tin tưởng sâu sắc.

Biết rõ lần trước gặp nhau mình đã làm hư chuyện, cho nên Trình Miễn quyết định không thể do dự lưỡng lự, băn khoăn kiêng dè nữa. Đúng như lời nói trong quyển “Bàn về chiến tranh” của Clausewitz (1) nổi tiếng lừng lẫy: Phòng ngự tốt nhất chính là tiến công.

(1) Carl Philipp Gottfried von Clausewitz (sinh ngày 1 tháng 6, 1780[1'> – mất 16 tháng 11, 1831) là một binh sĩ của Vương quốc Phổ, một nhà lịch sử học quân sự, lý luận học quân sự có tầm ảnh hưởng lớn. Ông được biết đến nhiều nhất với luận thuyết Bàn về chiến tranh (Vom Kriege).

Chủ động tấn công mới là lựa chọn tốt nhất!

Trình Miễn yên lặng đi theo phía sau Hà Tiêu, lúc đi đến cuối đường nhắc cô rẻ trái, chỉ chốc lát sau đã đến khu dịch vụ. Trong khu dịch vụ quân đội cũng là bố trí cho gia đình quân nhân một nơi để đi, đa số người làm việc ở đây cũng là quân tẩu, thấy mặc quân trang nên thái độ cũng rất thân thiết.

Hà Tiêu nhanh chóng mua xong đồ, toàn bộ cho vào túi, đương lúc muốn trả tiền thì có người đã đoạt trước. Ngẩng đầu nhìn bên mặt của Trình Miễn, nghe anh khẽ mỉm cười kê