với cô. Nhưng thực tế, những lúc phải chăm sóc Anh Hạo
Đông, ngoài ôm và hôn, anh không có thêm bất cứ cử chỉ thân mật nào nữa.
Trong mắt Lam Tố Hinh hiện lên sự nghi hoặc sâu sắc, cô nhìn xoáy vào Anh Hạo Đông, đợi anh tiếp tục lên tiếng. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng lắc
đầu, nói: “Không có hiểu lầm gì hết, là do anh không tốt.”
Trưc giác mách bảo Lam Tố Hinh, Anh Hạo Đông vẫn chưa dám đối mặt với sự
thật. Đó có lẽ là một sự thật không mấy tốt đẹp đối với Diệp U Đàm nên
anh muốn giữ kín cho cô ấy, còn mình sẵn sàng gánh vác mọi trách miệng,
cho dù bị người ta trách nhầm và đổ tội.
Cuối cùng, cũng đến ngày Mười bảy tháng Ba.
Thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời như dát vàng lên cảnh vật, nhưng vẻ mặt ông
bà Diệp lại ủ dột như trời sắp đổ mưa. Lam Tố Hinh xin nghỉ học nửa
ngày, Quảng Viễn cũng đến, cùng Diệp gia đi tảo mộ cho Diệp U Đàm. bà
Diệp vẫn đeo cánh tay bó bột trước ngực, họ khuyên bà nên ở nhà tĩnh
dưỡng như bà vẫn nằng nặc đòi đi.
Họ đến từ rất sớm nhưng đã thấy trước mộ phủ kín một vòng hoa hồng trắng, rõ ràng Anh Hạo Đông đã đến sớm hơn.
Lần này, ông bà Diệp không vứt hoa của anh đi nữa, sau khi hai người trầm
mặt hồi lâu, tựa như không nhìn thấy vòng hoa đó, họ đặt những cành hoa
cúc trắng xung quanh ngôi mộ. Quảng Viễn cũng lẳng lặng bày nến thơm,
hoa quả rồi đốt những đồng tiền giấy.
Dưới ánh lửa lập lòe, tiền giấy dần hóa thành tro đen. Một cơn gió thổi qua, những mảnh tro bay lên như vô số những con bướm đen giật mình vỗ cánh.
Bà Diệp đột nhiên rơi nước mắt: “U Đàm, U Đàm…”
Từ khu mộ quay về, bà Diệp liền nằm xuống giường. Bà vô cùng buồn bã,
chẳng buồn ăn cơm trưa, ông Diệp cũng nuốt không trôi, ở lì trong phòng
cùng bà.
Chỉ còn Lam Tố Hinh và Quảng Viễn ngồi bên bàn ăn, hai người cũng không
thấy ngon miệng, sau khi ăn qua loa một ít đồ, cô đột nhiên nhớ ra.
“Đúng rồi, vừa rồi em thấy trong túi anh còn hai tập tiền giấy, sao anh
không đốt hết ở chỗ khu mộ?”
Quảng Viễn ngập ngừng giây lát rồi nói: “Chỗ đó anh để lại, tối nay định đến dưới tòa cao ốc Tử Kinh đốt.”
Lam Tố Hinh sững sờ: “Còn phải đến đó đốt nữa sao?”
“Đúng vậy, vì cái chết của U Đàm không bình thường chút nào nên trong ngày
giỗ, tốt nhất cũng nên đến nơi xảy ra chuyện, thắp hương, đốt chút tiền
giấy cho cô ấy,”
Lam Tố Hinh không biết nghi thức này, đến ngày giỗ của mẹ, có lẽ cô cũng sẽ đến địa điểm xảy ra tại nạn để cúng lễ cho bà.
“Vậy tối nay em sẽ đi cùng anh. Dì thế này thì không thể đi được rồi, chú cũng phải ở nhà với dì.”
Quảng Viễn không từ chối: “Được!”
Buổi chiều đến trường, Lam Tố Hinh tìm gặp Anh Hạo Đông, nhưng bạn cùng lớp
nói anh xin nghỉ cả ngày, cô đã đoán được rằng hôm nay anh sẽ không đi
học nhưng vẫn ôm chút hy vọng đến tìm anh. Không gặp được anh, không
hiểu sao cô lại cảm thấy vô cùng căng thẳng và lo lắng. Không hiểu sao
cô luôn có cảm giác hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Lam Tố Hinh khẽ nhướng mày, nụ cười ngọt ngào như hoa nở: “Đương nhiên rồi!”
Đây là lần đầu tiên Anh Hạo Đông chủ động đòi ăn kẹo của cô, từ bị động
tiếp nhận đến chủ động yêu cầu, cô nhận ra cuối cùng anh cũng không trốn tránh cô nữa rồi.
1.
Ngày Mười bảy tháng Ba, ban ngày thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh trong
không một gợn may, mặt trời đỏ ối như một chiếc khuy áo giữa nền trời
xanh. Nhưng khi màn đêm buông xuống, sấm vang chớp giật một hồi rồi mưa
trút xuống như thác lũ. Rất lâu sau, mưa mới tạnh hẳn, lúc đó đã là chín giờ hơn. Thấy đã muộn, Quảng Viễn bảo Lam Tố Hinh ở nhà, không phải đến tòa cao ốc Tử Kinh cùng anh nữa, nhưng cô vẫn nằng nặc đòi đi bằng
được.Anh đành lái xe đưa cô đi cùng.
Đến dưới tòa cao ốc Tử Kinh, vừa xuống xe, trong lúc vô thức, Quảng Viễn
ngẩng đầu nhìn, sắc mặt bỗng thay đổi. Lam Tố Hinh vội nhìn theo ánh mắt của anh, nhất thời không hiểu tòa cao ốc sáng trưng này có gì lạ mà lại khiến mặt anh đột nhiên biến sắc như vậy.
“Có chuyện gì vậy anh?”
Quảng Viễn chỉ tay lên trên: “Cửa sổ căn hộ thứ hai bên phải của tầng mười tám, đèn đang sáng.”
Cửa sổ căn hộ thứ hai bên phải tầng mười tám, đèn đang sáng ư? Lam Tố Hinh
ngơ ngác hồi lâu mới chợt nhớ ra, anh đang muốn nói đến căn hộ nơi Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông xảy ra chuyện trước đây.
“Nghe nói căn hộ này đã bị Anh phu nhân khóa kín, không cho ai ra vào. Bây
giờ đèn điện lại sáng trưng, nhất định Anh Hạo Đông đang ở trên đó.”
Anh Hạo Đông… Lam Tố Hinh giật mình, rốt cuộc anh vẫn tìm cách để vào căn
hộ ở tòa cao ốc Tử Kinh này ư? Anh phu nhân có biết không? Có phải anh
lại lặng lẽ đến đây một mình không? Nếu đúng như vậ, ngộ nhỡ anh nhớ ra
chuyện gì rồi lại lên cơn đau đầu thì biết làm thế nào?
Nghĩ đến đây, Lam Tố Hinh lập tức thấy thấp thỏm, bất an. Cô vội hỏi Quảng Viễn: “Anh biết số phòng của căn hộ đó không?”
Đương nhiên Quảng Viễn biết rất rõ, cách đây một năm, anh đã từng đến đây
nhận thi thể của Diệp U Đàm. “Phòng 1806 tòa A tầng mười tám.”
Lam Tố Hinh chạy ngay đến máy điện thoại thông minh ở trước cửa ra vào,
nhập chính xác số phòng. Tiếng chuông ngân nga vang lên liên hồi, rất
lâu sau m