Insane
Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328023

Bình chọn: 8.5.00/10/802 lượt.

ốc trong tay, đứng bật dậy trong ánh mắt hi vọng của cô gái, lịch sự gật đầu: -Đúng, tôi đã lấy vợ rồi! Tạm biệt!

Anh bước nhanh chân về phòng. Căn phòng trống rỗng, im ắng, trên mặt bàn là một tờ giấy được kẹp ở dưới cốc trà. Chu Chính Hạo cầm tờ giấy lên đọc: -Chính Hạo, công ty có việc gấp, em buộc phải về ngay. Em xin lỗi! Đợi công việc kết thúc em sẽ về Bắc Kinh tìm anh!

Lúc Khả Nhi nhìn thấy Dương Phàm, anh đang bàn bạc với mấy kĩ sư cơ khí ở trong phòng. Hình như do quá vất vả nên anh gầy đi nhiều, thân hình vốn dĩ cao lớn nay có vẻ mỏng manh đi nhiều, đôi mắt thâm quầng, kết quả của việc thức đêm thường xuyên. Anh cầm bản vẽ lên tỉ mỉ quan sát, đôi lông mày nhíu lại.

Đột nhiên, Dương Phàm nhìn thấy Khả Nhi đang đứng ở ngoài cửa, nụ cười của cô rạng rỡ trong ánh nắng mặt trời ban chiều. Trái tim Dương Phàm bắt đầu loạn nhịp, đôi lông mày của anh từ từ giãn ra.

-Em…- Dương Phàm bước lên trước: sao lại đến đây?

Khả Nhi không giải thích nhiều, vội vàng đặt hành lí xuống và hỏi: -Tình hình thế nào rồi?

Dương Phàm ngoảnh đầu lại nhìn chiếc máy mới: -Đang tiến hành loại trừ sự cố lần thứ hai, nhưng vẫn chưa tìm được ra nguyên nhân sự cố.

Khả Nhi đưa mắt nhìn một lượt những kĩ sư đang có mặt ở đó, trên mặt ai cũng hiện lên vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Cô lôi ở trong túi ra một xấp tài liệu: -Tôi đã đến lấy sơ đồ cấu tạo linh kiện và hướng dẫn sử dụng ở nơi cung cấp linh kiện, hôm nay mọi người tạm thời về nhà nghỉ ngơi đã, ngày mai chúng ta sẽ cùng tiến hành kiểm tra sự cố căn cứ theo các tài liệu này.

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng giải tán. Dương Phàm xách hành lí cho Khả Nhi: -Ở đây không còn phòng trống nữa, để anh đưa em đến ở tạm trong một khách sạn gần đây nhé!

-Thôi cứ đến văn phòng trước đi!- Khả Nhi giơ tập tài liệu dày cộp trong tay lên: -Em có mang đến tài liệu gốc của đối tác bên Đức!

Dương Phàm dừng chân ngoảnh lại nhìn Khả Nhi. Mặc dù tài liệu của đối tác bên Đức là đáng tin cậy nhất nhưng toàn bộ tài liệu đều được viết bằng tiếng Đức, mà ở trong cơ sở sản xuất hiện nay, người tinh thông tiếng Đức chuyên ngành cơ khí chỉ có một mình Khả Nhi. Có lẽ cô vừa mới xuống máy bay, còn chưa kịp tắm rửa, vẻ mặt còn hiện rõ sự mệt mỏi. –Em cần nghỉ ngơi đã!- Dương Phàm nói.

-Anh cũng vậy mà!- Khả Nhi vỗ vỗ trán: -Đi thôi, số tài liệu này ngày mai còn phải đưa cho mọi người xem nữa đấy!

Phòng làm việc vẫn không khác trước là mấy, chỉ khác là ở góc phòng có kê thêm một chiếc giường đơn. Đây vốn là phòng làm việc chung của Dương Phàm và Khả Nhi, trong thời gian cô đi vắng, Dương Phàm đã hợp nhất phòng ngủ và văn phòng thành một để cho tiện.

Vì thời gian cấp bách, vừa bước vào phòng làm việc là Khả Nhi lập tức mở máy tính lên, rút ra tập tài liệu và bắt đầu dịch. Dương Phàm dùng bút chì đánh dấu vào những phần cần chú ý. Hai người phối hợp với nhau rất ăn ý, thậm chí không cần phải nói ra thành lời cũng hiểu được đối phương đang nghĩ gì, muốn làm gì.

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong sự bận rộn đến tối mặt tối mũi của hai người. Đến khi cả hai cùng đói lả, ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu bề bộn thì đã là nửa đêm rồi, cả hai đã bỏ lỡ mất bữa ăn tối. Cơ sở sản xuất nằm ở khu vực ngoại ô heo hút, lúc này thì có tiền cũng chẳng kiếm được cái gì ăn. Dương Phàm lôi từ trong tủ ra mấy hộp mì tôm, thấy vậy Khả Nhi nhăn mặt: -Thường ngày anh vẫn ăn cái này à?

-Chỉ cần lấp đầy bụng là được mà!- Dương Phàm xé hộp mì ra, lần lượt bóc các gói gia vị đổ vào một cách thành thạo rồi đổ nước sôi vào.

Khả Nhi cảm thấy thật thú vị: -Lẽ nào đây chính là một Dương Phàm luôn cầu kì trong tất cả mọi việc mà em từng quen biết?

Dương Phàm bật cười: -Anh bây giờ biết tùy cơ ứng biến, không còn bảo thủ như trước nữa đâu!- nói rồi Dương Phàm bê một cốc mì nóng hôi hổi đặt trước mặt Khả Nhi: -Ăn đi, em cứ nghĩ như thế này đi: khi đói bụng có cái ăn đã là điều hạnh phúc rồi! Nghĩ được như vậy thì cho dù không thích cũng vẫn không thấy đồ ăn khó nuốt!

Quả thực lúc đói bụng con người chẳng buồn cân nhắc đến vấn đề ngon hay không ngon nữa. Hai người ngồi đối diện nhau, bê cốc mì nóng hổi ăn sì sụp. Khả Nhi tranh phần dọn dẹp: -Anh nghỉ ngơi đi! Cứ ăn không ngồi rồi mãi em ngại lắm!

Dương Phàm không buồn khách sáo với Khả Nhi, để mặc cho cô thu dọn. Sau khi mang vứt túi rác đi, Khả Nhi trở lại phòng, thấy Dương Phàm đã ngủ quên trên ghế. Vì quá mệt mỏi, hơi thở của Dương Phàm có vẻ nặng nhọc. Khả Nhi lấy chăn nhẹ nhàng đắp lên người anh, suốt nhiều đêm không ngủ khiến cho đôi mắt anh thâm quầng, râu mọc lởm chởm, mái tóc hình như đã lâu lắm không chải nên có vẻ hơi rối, một vài lọn tóc lòa xòa trước trán anh. Lặng lẽ nhìn anh như thế này khiến cho Khả Nhi có cảm giác muốn rơi lệ. Bỗng nhiên trong đầu cô vang lên tiếng thở dài và giọng nói buồn bã: -Anh đương nhiên tin tưởng em!- Khả Nhi vội vã lắc đầu, gạt hết những suy nghĩ ủy mị ở trong đầu. Cô ngồi lại vị trí của mình.

Gõ nốt câu dịch cuối cùng vào trong máy, Khả Nhi mệt mỏi nằm bò ra bàn rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong cơn mê, Khả Nhi