u, hi vọng cô có thể có đủ tư cách để kí tên vào bản hợp đồng này.
Khả Nhi mở bản hợp đồng ra xem, lướt mắt một qua một lượt: Một năm sau, tập đoàn Đỗ thị sẽ đầu tư vào thị trường đại lục dưới danh nghĩa là công ty Thừa Nghiệp, là tên con trai của Đỗ Tích Nhã, ủy thác bà Tần Khả Nhi đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc công ty Thừa Nghiệp kèm theo 10% cổ phần của công ty Thừa Nghiệp…
Công ty Thừa Nghiệp là công ty con của tập đoàn Đỗ thị, là công ty chuẩn bị được thành lập, 10% cổ phần đồng nghĩa với cái gì? Trái tim Khả Nhi bắt đầu đập rộn ràng…có thể cô nên thể hiện điềm tĩnh hơn nhưng cô thực sự không giấu được niềm vui trong ánh mắt: “Trong sáu năm, đợi em có thể đứng ngang hàng với anh”…cuối cùng thì ngày ấy cũng không còn quá mơ hồ.
Đỗ Tích Nhã hỏi Khả Nhi: -Cô có nhìn thấy điều kiện thêm vào của tôi ở dưới bản hợp đồng khoong? Tôi đầu tư cho cô bao nhiêu thì cô phải giúp tôi thu lại lợi nhuận gấp nhiều lần. Cô có thể lựa chọn chấp nhận hoặc không chấp nhận.
Khả Nhi nhắm mắt lấy lại bình tĩnh rồi từ từ khép bản hợp đồng lại, điều kiện thêm vào cô đương nhiên đã đọc kĩ, 10% cổ phần chỉ là cổ phần tạm thời, cô có thể được hưởng lợi nhuận từ nó khi gánh vác công việc của Thừa Nghiệp, một khi rời bỏ công ty Thừa Nghiệp, tập đoàn nhà họ Đỗ có thể thu hồi cổ phần bất cứ lúc nào. Nếu như trong vòng hai năm, cô có thể giành được tỉ lệ chiếm hữu thị trường đại lục lớn nhất về cho công ty Thừa Nghiệp, lợi nhuận hàng năm tăng 30% thì cổ phần tạm thời này mới trở thành cổ phần chính thức của cô.
Khả Nhi ngồi thẳng người, thản nhiên nhìn thẳng vào ánh mắt của Đỗ Tích Nhã:- Tôi đồng ý. Một năm sau tôi nhất định sẽ có đủ tư cách để kí bản hợp đồng này!-Rất quyết đoán!- Thành Hạo khen ngợi: -Dựa vào sự tự tin và quyết tâm này, tôi tin là Tích Nhược không chọn sai người!
Đỗ Tích Nhã gật đầu: -Bố tôi từng nói với tôi rằng, năng lực của nhiều người có thể đào tạo được. Có thành công hay không phụ thuộc vào việc bỏ ra thời gian, công sức và tiền bạc. Nhưng có hai yếu tố mà không thể đào tạo được.
Khả Nhi tò mò: -Là yếu tố gì vậy?
-Quyết đoán và ngoại hình!- Đỗ Tích Nhã nói: -Quyết đoán là khí chất bá vương trời ban, thời gian có thể đào tạo ra khí chất của nhân tài nhưng không thể đào tạo được khí chất bá vương. Vì vậy Lưu Bang có thể lên làm hoàng đế, còn Trương Lương và Hòa Tiêu mặc dù tài học hơn hẳn Lưu Bang lại chỉ có thể làm quần thần phò tá ông mà thôi. Ngoại hình là của cải trời ban cho. Thẩm mỹ có thể làm con người đẹp lên nhưng không thể làm thay đổi gen di truyền của họ. Khả Nhi, cả hai yếu tố trời phú này cô đều có được, đó là một may mắn lớn cho cô! Đừng phụ lòng yêu quý của ông trời dành cho mình!
Khả Nhi bất an hỏi: -Đỗ tiểu thư, có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi không?-Tôi hi vọng cô có thể nhớ kĩ, cả đời này, tất cả sự nỗ lực và phấn đấu của cô đều là vì bản thân chứ không phải là vì bất kì một người đàn ông nào cả!…- Đỗ Tích Nhã chỉ vào chồng tài liệu trước mặt Khả Nhi bảo: -Lật sang trang 27 đi!
Khả Nhi làm theo lời Đỗ Tích Nhã nói, bên trong có liệt kê các đối thủ cạnh tranh đáng gờm của công ty Thừa Nghiệp ở thị trường đại lục, tập đoàn Bác Nhuệ nghiễm nhiên nằm ở vị trí đầu tiên, còn người đứng đầu của tập đoàn Bác Nhuệ….kn nhìn vào hai chữ ấy…suốt ba năm nay, cô luôn một lòng một dạ nhớ đến cái tên ấy…tất cả dũng khí và ý chí đều bắt nguồn từ một lời hứa: “Em sẽ quay về tìm anh”.
-Ba năm trước, Dương Phàm đã gia nhập tập đoàn Bác Nhuệ, bắt đầu làm việc từ một nhân viên bình thường. Trải qua hai năm đã được thăng chức lên làm phó giám đốc Bác Nhuệ, thành tích đầu tiên sau khi thăng chức chính là làm cho doanh nghiệp Vĩnh Xương trở thành tay trắng, thủ đoạn tương đối….- Đỗ Tích Nhã khẽ hừ giọng khinh bỉ: -Cũng không được vẻ vang cho lắm, nhưng xử lí rất đẹp. Bác Nhuệ chẳng phải bỏ ra cái gì cũng nhẹ nhàng nuốt gọn Vĩnh Xương. Trong hai năm ngắn ngủi mà cậu ta có thể thăng tiến từ một nhân viên quèn lên làm phó giám đốc có thể thấy không chỉ là vì cậu ta có thân phận đặc biệt!
-Doanh nghiệp Vĩnh Xương?- Khả Nhi ngạc nhiên…những câu nói là Dương Phàm từng nói với cô lại văng vẳng bên tai.
“Anh và Hinh Hinh lớn lên bên nhau. Lúc còn nhỏ anh thường gọi cô ấy là chị…anh không coi cô ấy là con gái, chỉ coi như anh em thôi…
“Lương phu nhân và mẹ anh là bạn bè thân thiết…họ luôn hi vọng mối quan hệ của hai gia đình sẽ tiến thêm một bước…”
Ánh mặt trời lúc chiều tà thật dịu dàng và rực rỡ, Khả Nhi không thể tưởng tượng ra được anh đã dùng thủ đoạn không vẻ vang gì để thôn tính doanh nghiệp Vĩnh Xương, liệu anh và Lương….
Đỗ Tích Nhã biết Khả Nhi định hỏi điều gì liền nói thẳng: -Bọn họ không kết hôn!Khả Nhi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa may mắn sống sót sau kiếp nạn của mình, cô trước nay đều không dám tìm hiểu thông tin về anh, chỉ sợ nhận được tin anh sẽ kết hôn. Cũng may là anh vẫn chưa kết hôn, trong lòng Khả Nhi như đan xen giữa hai thứ cảm xúc, vui mừng và chua xót.
-Nhà họ Lương từng định dùng phương pháp liên hôn, nhà họ Hoa cũng có ý định này nhưng đều bị nhà họ Lương từ chối
