thông trong lĩnh vực tài chính, Cố Phi Trần – người thừa kế duy nhất của gia đình họ Cố, mới 24 tuổi, đã trở thành ngôi sao đang nổi lên với tốc độ nhanh chóng trong giới kinh doanh, từng bước vững chắc chiếm lấy vị trí đầu bảng mới trong giới thương mại của thành phố bằng khả năng siêu việt, cái nhìn nhạy bén và phương thức làm việc vượt tầm tuổi tác, là trường hợp hiếm có trên thương trường.
Bởi thế mà anh có quyền coi thường cô? Đến cả một cái nhìn đoàng hoàng cũng không có.
Câu hỏi này cứ thỉnh thoảng lại dày vò Tần Hoan, khiến cô đau đầu mệt óc. Trước nay cô chưa từng nịnh nọt ai, đàn ông thì đều chủ động quan tâm, chăm sóc cô. Nhưng anh thì ngược lại, mềm mỏng không chịu ngọt nhạt cũng không, lúc nào cũng tạo bộ mặt xa cách đến cả hàng trăm dặm.
Cô không phục, hơn nữa càng nghĩ càng không cam lòng, thầm hứa sẽ tạo cơ hội thay đổi tình thế chẳng qua cũng chỉ vì thể diện của bản thân mà thôi.
Nói chung là do đang nghỉ hè nên cô có thừa thời gian để nghĩ ngợi lung tung. Tần Hoan ăn trưa xong, ngoài trời bỗng tối sầm lại như sắp có trận mưa lớn. Không đi chơi được, cô đành lên gác đánh vài bản nhạc cho đỡ buồn.
Chiếc đàn piano từ Đức gửi về là món quàn Noel Cố Hoài Sơn tặng cô năm ngoái, khi đó cô mới dọn về đây, nhận được quà, nên vô cùng sung sướng. Cô từ nhỏ đã được học mấy loại nhạc cụ, về lĩnh vực này, mẹ cô không hề tiếc sức lực, dường như nhất định phải nuôi dưỡng cô trở thành một thục nữ theo đúng tiêu chuẩn mới cam lòng. Cô thông minh nhưng tính khí lại thất thường, chỉ chịu tốn sức cho những gì mình ưa thích, những thứ khác thì đa phần làm qua quýt cho xong chuyện, chỉ cần qua cửa ải thầy cô giáo là được. Nên trong những nhạc cụ mẹ muốn cô theo học, cô chỉ thông thạo piano, cho nên đến tận khi trưởng thành vẫn có hứng thú thỉnh thoảng chơi vài bản để giết thời gian.
Tần Hoan còn nhớ, tối hôm nhận được đàn, cô vui sướng tới mức ở lì trong phòng tập đàn liền hai tiếng đồng hồ cho đến khi Cố Phi Trần gõ cửa.
Cô lúc đầu còn nghĩ anh tới nghe cô chơi đàn, ai ngờ chỉ thấy anh lạnh nhạt chau mày nói: “Cô phá rối giấc ngủ của tôi rồi.”
Nụ cười của cô phút chốc cứng đờ ra trên khuôn mặt, nhưng anh dường như không thấy, chỉ khẽ gườm gườm nhìn cô rồi quay lưng đi mất.
Làm cô mất mặt như vậy, có lẽ bởi anh ghét cô, nên bất cứ việc gì cô làm cũng khiến anh khó chịu
Cô ấm ức vô cùng, rốt cuộc mình đã sai chỗ nào?
Cũng từ hôm đó, cô mới dần ý thức được việc anh luôn bài xích cô.
Nhớ lại những chuyện đó, Tần Hoan không khỏi mất tập trung, cho đến khi ngón tay rơi mạnh lên phím đàn theo nhịp điệu cao trào của bản nhạc, cô mới bừng tỉnh, chán nản ngưng lại, dừng đàn.
Phòng tập đàn sát vách với phòng xem phim, bên trong không biết bao nhiêu đĩa phim cũ, đã phần là những bộ phim hay nhất đã đoạt giải Kim Tượng, giải Oscar, cũng có một số là phim kén khán giải chưa từng nghe thấy tên, nội dung cũng cực kỳ trừu tượng khó hiểu, lại có một số đĩa phim thậm chí sớm đã không còn phát hình trên thị trường, có bỏ tiền tấn cũng khó lòng mua nổi.
Theo cô Triệu nói, những thứ này đều là Cố Phi Trần kiếm về.
Nhưng thường ngày chẳng bao giờ thấy anh bước vào phòng, hình như những thứ này chỉ là để thỏa mãn sở thích và ham muốn sưu tầm nào đó mà thôi.
Người như anh ta mà cũng có sở thích?
Nghĩ tới đây, Tần Hoan tự nhiên bĩu dài môi. Với cô, con người lạnh lùng không gì xâm phạm tới được như anh chẳng thể có được niềm yêu thích đặc biết được với bất cứ thứ gì. Bởi có tình yêu và ham muốn, tất sẽ có điểm yếu, mà với tính cách chắc chắn kiên trì như Cố Phi Trần, đúng lý sẽ chẳng có điểm yếu nào. Nhưng nỗi lần Tần Hoan nhìn đống băng đĩa xếp đầu cả một mảng tường, đều không khỏi nheo mắt lại – cái gọi là fan cuồng trên mạng thường nhắc tới chắc cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Buổi chiều hôm đó, Tần Hoan dành toàn bộ thời gian vào chiếc mành hình chiếu cực lớn. Đĩa phim quá nhiều, nhìn hoa cả mắt, cô đành nhắm mắt vớ bừa, được cái nào xem cái đó. Tính cô vốn không nhẫn nại, có một vài đĩa xem được nửa tiếng, sau khi đoán được đoạn kết liền chẳng có hứng thú tiếp tục ngồi kiểm chứng, còn một vài bộ phim, không đến 10 phút đã khiến cô thiu thiu ngủ.
Nên cả buổi chiều, cô không ngừng đổi đĩa, nhét vào đầu đĩa, ngừng chạy đĩa, rồi lại đổi đĩa...
Tần Hoan tay cầm điều khiển bận rộn không ngớt, những bộ phim xem không hết thuận tay vứt xuống đất, đến cả tên phim cũng không buồn nhìn kỹ.
Cuối cùng thì cô Triệu cũng vào gọi cô đi ăn tối, cô thì đang dán mắt vào màn hình, không có cả thời gian trả lời khi nghe tiếng ngõ cửa.
Bộ phim đang chiếu, đã được 1 tiếng 43 phút, là bộ phim duy nhất cô xem gần như hoàn chỉnh trong suốt buổi chiều.
Tần Hoan đã tháo giầy, cuộn tròn trong chiếc sofa hình trong có tựa lưng vô cùng mềm mại, vì kéo rèm cửa che ánh sáng, nên cô rơi vào không gian mờ mờ, chỉ có ánh sáng phát ra từ màn hình phản chiếu trên gương mặt cô.
Cô xem quá say sưa, có người vào cũng không nhận ra. Cho đến tận khi người đó bước tới sau lưng cô, cô cũng chẳng quay đầu lại, chỉ nói: “Cô Triệu, lát nữa cháu mới ăn.”
“Khôn
