hông cho cô đến công ty, cô nghe lời anh ở nhà an thai.
Cô biết, trong hôn nhân, chắc chắn có nhiều xích mích, chỉ cần hai người có thể đồng tâm, mâu thuẫn gì cũng sẽ không bị mở rộng.
“Sĩ Thành nói, chờ con sinh con rồi, chỉ cần con thích, nó sẽ đồng ý
cho con ra ngoài làm việc, cho nên con cố nhịn, an tâm sinh con nhé!”
Con dâu là tuýp người mạnh mẽ, má Triệu chỉ sợ cô bị gò bó, cảm thấy tủi thân, “Về sau các con mời thêm giúp việc, dù con có đi làm, mẹ sẽ đến
giám sát!” Má Triệu cẩn thận không thừa, chuyện này có thể để cho ba anh em họ quyết định về sau không làm phiền cô mang thai nữa, khiến cho má
Triệu rảnh rỗi, tự nhiên ít nhiều có chút mất mát.
“Về sau con sẽ tự chăm sóc con, mẹ hay đến chơi với cháu là được rồi.” Cô dịu dàng nói.
Công ty của cô đã tuyển một quản lý rất giỏi, bởi vì cô không muốn mời bảo
mẫu, sinh con rồi cô sẽ dùng rất cả sức lực vào nuôi dạy đứa trẻ.
“Con sẽ nuôi con ư?” Má Triệu rất kinh ngạc.
“Vâng.”
Cô lại làm mẹ chồng thay đổi cái nhìn một lần nữa.
Cửa có tiếng mở khóa, chồng cô đã về nhà.
“Hôm nay sớm vậy?” Cô nghi ngờ.
“Buổi chiều không phải đi khám thai à?” Triệu Sĩ Thành đáp.
Từ khi cô mang thai đến giờ, dù có bận việc nhưng mỗi lần cô khám thai,
anh đều tự có mặt, sau đó hỏi cẩn thận nhớ kỹ từng lời dặn của bác sỹ.
“À, ừ nhỉ!” Cô vỗ trán, từ khi có thai, trí nhớ của cô ngày càng kém,
nhưng đáng được ăn mừng là cô thỉnh thoảng bị mộng du, sau khi có thai
lại chẳng chữa mà khỏi.
Cô vội vàng trở về phòng, đi thay quần áo.
“Vấn Vấn, từ từ thôi, anh sẽ chờ em.” Anh dọn bệnh án, dặn dò từ phía sau.
Cô xoay người lại, nở nụ cười, “Vâng.” Cô biết, anh sẽ vẫn chờ cô, cho phép cô bước từng bước một.
Khi hai người ra ngoài, cô ngồi xuống, anh cũng ngồi, từ từ giúp cô đi
giày. Từ khi mang thai về sau, mỗi một lần ra ngoài, đều là anh giúp cô
đi giày, nhìn gương mặt nghiêng nghiêm túc của anh, khóe môi Dư Vấn từ
từ nhếch lên.
Hạnh phúc có rất nhiều loại. Cô không cần tình yêu nồng nhiệt, chỉ cần khi tâm lý không ổn định, bên cạnh có một người đàn ông
như thế, anh sẽ nói cho cô, từ từ thôi, anh sẽ chờ cô. Khi thân thể
không khỏe, anh sẽ nguyện ý cúi người, cột chắc giầy cho cô, cuộc sống
bình thản giản đơn, cũng có thể mang lại cho người ta một loại hạnh
phúc.
Năm 2004, Dư Vấn thuận lợi sinh một bé trai kháu khỉnh nặng hai cân tám.
Ngày cô sinh con, Hạ Nghị mặt dầy xuất hiện, khi bế con khỏi phòng sinh, anh đã chụp được bức ảnh đầu tiên của con.
“Ha ha, tôi muốn đốt cho Thụy Thụy, để con bé biết mình có em trai!” Anh lại gầy hơn, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm.
Vừa nói hết, Hạ Nghị mới phát giác không ổn bèn dừng một chút, chần chờ
nhìn về phía Triệu Sĩ Thành, “Anh… Sẽ không phản đối chứ?…” Đốt ảnh của
trẻ sơ sinh, nghe nói là chuyện rất xấu.
“Không sao, Dư Vấn cũng đã
dặn rồi.” Triệu Sĩ Thành không phản đối, cười nói, “Nhưng tốt xấu gì
cũng chờ nó tắm rửa xong, đừng để dáng vẻ đầm đìa máu dọa Thụy Thụy.”
…
Sinh con rồi, số lần Hạ Nghị đến làm phiền Dư Vấn đã bắt đầu dần giảm bớt.
Hai người rất ít liên lạc. Dư Vấn rất lo lắng cho con, thậm chí thỉnh
thoảng vì bảo vệ con quá độ, cho nên cô lại cãi nhau với Triệu Sĩ Thành, nhưng may mà đôi khi không phải cô lui bước, anh đã thỏa hiệp trước.
“Dương Dương, sao con lại trốn chỗ này?” Tìm một vòng mới phát hiện con lại ngồi trong nhà kho, mắt không rời nhìn một điểm.
“Nữu Nữu thật ồn ào mà.” Con trai oán giận.
Hôm nay cả nhà anh cả và mẹ chồng đều đến làm khách. Nữu Nữu năm tuổi thích náo nhiệt, nhưng đứa con mới hai tuổi của cô lại thiên về yên lặng, rất sợ ầm ĩ.
“Con nhìn gì thế?” Dư Vấn cũng ngồi xuống, hỏi.
“Mẹ, vì sao máy hút bụi có thể hút sạch bụi chứ?” Con trai hỏi rất nghiêm túc.
Dư Vấn đau đầu. Con trai vừa vào nhà trẻ không thích nói chuyện, nhưng lại đặc biệt thích hỏi vấn đề, hơn nữa vấn đề hỏi đến, luôn rất “thâm sâu”, ví dụ như vì sao tv có thể phát sáng có thể phát ra âm thanh.
“Mẹ đi đọc sách, sẽ nói lại cho Dương Dương nhé. Nhưng mà Dương Dương làm sai
chuyện gì, Dương Dương biết không?” Cô dịu dàng hỏi.
“Không được trốn, phải chơi với Nữu Nữu.” Tuy con trai không cam lòng, nhưng vẫn đưa tay cho cô
“Dư Vấn, em có điện thoại kìa.” Chị dâu tìm được họ.
“Vâng.” Cô đến phòng khách, bắt máy, “Ai đấy?”
“Anh ấy ở đâu? Cô nói cho tôi biết, anh ấy đang ở đâu đi?” Một giọng nói rất kích động.
“Cô à, có phải cô gọi nhầm số không?” Dư Vấn nghi ngờ.
“Anh Nghị, anh Nghị ấy ở đâu?”
Tên này làm cho cô sửng sốt, “Đỗ Hiểu Văn?” Cô ta sao lại có số điện thoại? Còn nữa, tìm Hạ Nghị sao lại gọi cho cô? Có phải điên rồi không?
“Xin cô nói cho tôi biết, anh ấy ở đâu?… tất cả bệnh viện Ôn Thành tôi đã
tìm hết, nhưng đều không tìm thấy anh ấy… Xin cô nói cho tôi biết, anh
ấy ở đâu… Ngày cuối cùng của anh ấy, nhất định tôi phải ở bên….” Tiếng
khóc nghẹn ngào bất lực như thế.
Dư Vấn cúp máy rồi nghi ngờ. Cô gọi cho Hạ Nghị, di động lại tắt máy. Sau đó, gọi đến “Vấn Nghị”.
“Ông chủ…” Ấp a ấp úng, cuối cùng, đối phương định nói lại dừng, tóm lại vẫn chẳng chịu nói.
Dư Vấn cảm thấy b