tính định lên mạng. Anh khẽ cắn lấy vành tai cô, Vu Tiệp hét lên đẩy anh ra
"Đừng đùa, em phải kiểm tra email".
"Không, không cho xem gì hết." Tấn Tuyên tiếp tục hôn lên cổ cô, rồi
cắn mạnh lên đó. Vu Tiệp đau quá kêu nhỏ "Đau em".
"Phạt em vì dám lờ anh." Tấn Tuyên trề môi, tay bắt đầu di chuyển, từ
từ lên trên eo, lướt qua ngực cô.
"Tấn Tuyên... lát nữa là xong mà", Vu Tiệp nài nỉ.
"Hả?" Tấn Tuyên lại phát ra âm thanh mờ ám, cố ý cao giọng, giọng nói
gợi cảm như gần như xa.
"Em không xem nữa, được chưa, anh buông em ra, nóng quá." Vu Tiệp giơ
tay đầu hàng, anh áp sát quá khiến cô nóng cả người. Đêm nay, Tấn Tuyên khiến
cô thấy sợ hãi, giọng nói uể oải lười nhác kia càng nghe càng thấy bối rối.
"Em tắm rồi mà?" Tấn Tuyên kêu khẽ, nhưng không có ý buông cô ra.
"Thơm quá, là lọ sữa tắm anh mang theo à? Thơm thật, ăn chắc ngọt lắm
đây." Nói xong, anh bất ngờ mút mạnh vào cổ cô một cái.
Vu Tiệp hốt hoảng tìm lí do để đánh lạc sự chú ý của anh. Tấn Tuyên đã bắt đầu
nuốt nước bọt rồi, mà bữa ăn ngon lành là cô thì chắc chắn không chạy thoát
nổi. "Tấn Tuyên, em đến đây chưa gọi cho gia đình, em gọi về cho họ
đã." Lý do gì thế này, trước kia chưa bao giờ gọi, bấy giờ gọi làm gì? Mặc
kệ, chỉ cần thoát khỏi Tấn Tuyên thì lí do gì cũng được.
Tấn Tuyên hừ mũi "Cần thiết không?" Mèo hoang lại bắt đầu chơi trò
trốn tìm rồi.
Vu Tiệp gỡ tay anh ra, vội vã nhảy đến bên giường, lấy điện thoại để trên đầu
giường rồi gọi về nhà.
Tấn Tuyên nheo mắt, khóe môi nở nụ cười. Mèo hoang ngồi trên giường rồi, hê hê,
vậy không cần anh phí sức dỗ dành cô lên giường nữa. Tấn Tuyên chậm rãi tiến
đến.
Vu Tiệp nghe thấy bên kia bắt máy thì thở phào nhẹ nhõm, nói to "A lô,
Tiểu Tiệp đây ạ".
Mẹ cô nghe máy, tuyệt quá "Mẹ, con đây".
"Tiểu Tiệp hả, có chuyện gì thế?" Người nhà biết cô hay đi công tác
nên cũng không nghi ngờ.
"Dạ không, con muốn nhờ mẹ thu quần áo vào hộ con, lúc con đi hình như
quên mang vào. Phơi ngoài ban công ấy ạ" Vu Tiệp đưa mắt nhìn Tấn Tuyên đã
ngồi bên cạnh, ra hiệu anh đừng lên tiếng.
"Quần áo của con? Mẹ mang vào, cất lâu rồi, đợi con nói chắc mưa tạt ướt
hết." Con bé này đi công tác còn nhớ đến chuyện ấy!
"Ôi, bên nhà mưa ạ? Mẹ ra đường nhớ cẩn thận." Vu Tiệp vừa đẩy Tấn
Tuyên đang trườn tới gần cô, vừa nhắc mẹ.
"Hôm nay, mẹ thấy bên con cũng mưa mà, quần áo có đủ mặc không?" Bà
Vu nghe con gái quan tâm thì xúc động lắm, con bé này cố tình gọi về nhà mà
cũng không quên quan tâm đến bà, ngoan lắm, ngoan lắm!
"Á..." Vu Tiệp run bắn, không kìm được kêu lên, Tấn Tuyên chết tiệt
dám véo vào eo cô.
Bà Vu bên kia nghe thấy thì tỏ ra thắc mắc "Sao thế?"
"Không có gì ạ, mưa rồi, quần áo con mặc đủ. Vâng... Dạ..." Vu Tiệp
bị Tấn Tuyên quấy rối đến mức suýt không nói nổi, tay anh đã đặt lên eo cô, còn
luồn vào trong áo khiến cô giật mình thất sắc.
"Được rồi, con bé này, nói gì thế, gọi đường dài đắt lắm, lời nhiều nói
ít, cúp đi, con nhớ cẩn thận đấy." Cạch, bà Vu cúp máy.
Vu Tiệp nghe tiếng cúp máy thì ném điện thoại sang một bên, vội vàng đẩy Tấn
Tuyên ra. Tấn Tuyên hư hỏng, Tấn Tuyên chết tiệt, dám quấy rối trong lúc cô gọi
điện thoại, hại cô suýt nữa hét lên trước mặt mẹ.
Tấn Tuyên như một con sói ăn vụng, nheo mắt nhìn lướt cơ thể cô, khóe môi nhướn
lên, chậm rãi tiến lại.
"Á..." Vu Tiệp hét lên định nhảy xuống giường, con sói này lại bắt
đầu rồi, không chạy nhanh thì lát nữa đến xương cũng chẳng còn.
Nhưng chân chưa chạm đến đất, Tấn Tuyên đã lôi cô trở lại, đè cô xuống giường.
Khụ, khụ, khụ... Vu Tiệp khó chịu ho liên tục.
Tấn Tuyên cười ranh mãnh, ngón tay lướt trên mặt cô "Tiểu Tiệp..." .
Anh cố ý kéo dài âm cuối khiến Vu Tiệp hồn xiêu phách lạc. "Em tốt nghiệp
rồi nhỉ?"
Vu Tiệp choáng váng. Tiêu rồi, anh còn nhớ, vẫn nhớ rõ. Cô cứ nghĩ anh bận quá
sẽ quên chứ. Lần này thảm rồi, đêm nay , bất luận thế nào, Tấn Tuyên cũng không
tha cho cô đâu. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện đó là cô lại muốn từ chối, đau lắm, có
thể nói không?
"Áo tốt nghiệp của Tiểu Tiệp rất đẹp." Hơi thở Tấn Tuyên khẽ phớt qua
mặt cô.
Vu Tiệp cắn chặt môi, cố gắng suy nghĩ để tìm lí do.
"Tiểu Tiệp..." Tấn Tuyên khẽ gọi.
"Tấn Tuyên!" Vu Tiệp không đợi anh nói hết đã vội cướp lời, thấy anh
đã chịu nhìn vào mình, cô khó nhọc nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu rồi bật
ra lí do của mình "Em sợ đau!".
Tấn Tuyên ngẩn ra 3 giây, cuối cùng cũng hiểu, thế là cười lăn lộn. Tiểu Tiệp,
làm ơn, em đừng buồn cười thế có được không? Tấn Tuyên chịu không nổi mà ôm
chặt lấy cô, cười đến không ngừng lại được.
Vu Tiệp lại thấy chẳng buồn cười chút nào. "Tấn Tuyên, em có thể nói
không?"
Cuối cùng, khó khăn lắm Tấn Tuyên mới nhịn được cười, đôi mắt con cong nói
"Anh sẽ khiến em quên cả đau".
"Nhưng mà..." Vu Tiệp vẫn không cam tâm, nhưng ngay sau đó đã bị nụ
hôn của anh phong kín lại.
Tấn Tuyên! Vu Tiệp giật nảy mình bởi sự mãnh liệt của anh. Cô quá căng thẳng,
chỉ còn biết bấm tay vào lưng anh.
Tấn Tuyên là cao thủ mà. Đối diện với sự kháng cự liên tục của con gái, biện
pháp tốt nhất là hô
