n cho cô nàng choáng váng, đốt sạch mọi lí trí đi.
Tiểu Tiệp, đừng chạy trốn nữa, chúng ta sẽ mãi mãi ở nên nhau...
Mười giờ sáng hôm sau, Vu Tiệp ê ẩm người thức giấc, cổ cô tê dại, cơ thể không
chỗ nào là không đau nhức.
Cô quay sang, phần cổ đau đến mức cô chỉ muốn hét lên, nhìn thấy gương mặt đáng
ghét kia, cơn giận trong lòng Vu Tiệp bỗng phun trào. Chết tiệt, rốt cuộc anh
muốn cô mấy lần đây? Hại cô hôm nay ra nông nỗi này?
Vu Tiệp phẫn nộ cắn mạnh lên mặt anh một ái. Á! Tấn Tuyên đau quá nhảy bật dậy,
hét lên "Đau quá!" .
Vu Tiệp trợn mắt, biết đau cơ à? Tại sao hôm qua cô bảo đau mà anh không đếm
xỉa đến?
Tấn Tuyên xoa xoa mặt, chớp mắt, vẻ mặt đau khổ dần biến thành vui mừng khiến
Vu Tiệp càng tức hơn. Anh vui lắm à? Cô đưa tay lên định đấm cho anh một cái.
Tấn Tuyên chụp lấy nắm tay cô rồi đưa lên cao, ánh mắt anh nhìn xuống dưới, ôi
chao, cơ thể này quá hoàn hảo. Vu Tiệp hét lên trong bụng, cô biết rõ mình đang
không mặc gì, lại khiến anh mãn nhãn nữa rồi.
Vu Tiệp rút mạnh tay lại, quay lưng với anh, cuộn người vào chăn rồi xuống
giường.
"Em cướp chăn đi rồi, anh phải làm sao?" Tấn Tuyên nghiêng người nằm
trên giường nhìn phần lưng của cô, dần dần nhìn xuống phần hông. Ôi, cơ thể anh
lại thức tỉnh, anh muốn véo vào cặp mông hồng hồng, tròn trịa kia quá. Vu Tiệp
vốn không để ý đằng trước nên sau lưng đã lộ nét xuân quang.
Cô quay phắt lại, nhưng lại liếc thấy nơi không nên nhìn... anh lại muốn nữa
rồi!
Vu Tiệp hoảng hốt ôm chăn chạy vào phòng tắm, định ở trong đó cả ngày, không ra
nữa.
Bỗng một tràng âm thanh lảnh lót bên ngoài vang lên. Vu Tiệp dỏng tai lên nghe,
hình như là điện thoại của cô. Chết tiệt, làm sao đây? Rốt cuộc ai lại gọi đến
vào giờ này?
"Ai gọi đến thế?", Vu Tiệp hỏi.
"Nhà em" Tấn Tuyên ung dung đáp, không tin là cô sẽ không ra.
Hả? Vu Tiệp thoáng đờ người. Vội vàng mở của lao ra ngoài, cũng mặc kệ Tấn
Tuyên đang ngồi trên giường. Tấn Tuyên nhìn thấy tấm chăn trên người cô thì
không nhịn được cười, cô gói mình lại như chả giò, chỉ để lộ hai cánh tay và
bắp chân. Tấn Tuyên cười khẽ, có ích gì đâu, cuộn chặt thế nào thì cởi ra thế
ấy.
Vu Tiệp chụp lấy điện thoại "Suỵt" với Tấn Tuyên một tiếng, khẽ ho
rồi từ từ bấm nghe "A lô?"
Tấn Tuyên cười khì khì trèo xuống, tay từ từ đặt lên eo cô, bắt đầu chăm chú
vào trò cởi chăn.
"Vu Tiệp!", tiếng bố cô vang lên chát chúa, "Mày đang ở
đâu?".
"Con á?" Vu Tiệp hơi run run "Bây giờ con đang ở thành phố
W". Sao bố tự dưng lại hỏi câu này?
"Mày lại nói dối nữa hả?", bố cô gầm lên.
Cuối cùng Tấn Tuyên đã cởi xong tấm chăn của Vu Tiệp, nhưng lại nghe thấy tiếng
quát tháo giận giữ bên kia thì ngừng tay, nhìn gương mặt Vu Tiệp đang đờ đẫn.
Anh mấp máy môi "Gì thế?"
Vu Tiệp không nói năng gì, chỉ mặc cho đầu dây bên kia quát tháo, tiếng gầm
thét cuối cùng to đến nỗi Tấn Tuyên cũng nghe thấy .
"Mày về nhà ngay cho tao."
Tấn Tuyên khẽ vỗ vỗ mặt Vu Tiệp, sao thế, đừng dọa anh chứ. "Tiểu Tiệp,
nói gì đi."
Vu Tiệp dần dần ngước gương mặt thất thần lên "Họ biết em và anh ở cạnh
nhau rồi".
Tấn Tuyên sững sờ, trong đầu thoáng hiện ra vô số khả năng, có người tiết lộ bí
mật? Anh đưa tay kéo Vu Tiệp vào lòng "Đừng lo, cứ để anh xử lí, em đừng
nghĩ ngợi gì hết".
Vu Tiệp dựa vào lòng anh, khẽ nói "Vu Lâm mở máy tính, phát hiện ra địa
chỉ blog của em, nhìn thấy hình của chúng ta. Họ... phát hiện ra hết rồi".
Tấn Tuyên nhăn mặt, lại là Vu Lâm, tại sao lúc nào cô nàng cũng phá hoại.
Anh khẽ vỗ lưng Vu Tiệp "Đừng nghĩ nhiều, thuyền đến đầu cầu tất sẽ thẳng
thôi". Anh đưa tay phải của cô lên, lắc lắc tay cô, nói "Em đã nhận
lời lấy anh rồi, nên dù thế nào đi nữa cũng không được nuốt lời". Tiểu
Tiệp nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, nhưng mọi người có đồng ý không?
"Hơn nữa, em đã bị anh ăn sạch sẽ rồi, em cũng không thể có suy nghĩ nào
khác được." Tấn Tuyên cười khẽ, hôn lên môi cô, tay cũng bắt đầu nghịch
ngợm, ôm Tiểu Tiệp gần như không một mảnh vải che thân thì bảo anh không động
đậy tay chân kiểu gì?
"Tấn Tuyên, đừng, em không có tâm trạng." Vu Tiệp quay mặt đi, cô
đang rối bời mà anh còn thế thì cô sẽ càng rối hơn.
Tấn Tuyên không bỏ cuộc, xoay mặt cô lại nhìn thẳng vào mắt cô "Chính vì
sợ em nghĩ lung tung nên mới giúp em tìm thú vui để em mệt đến mức chỉ muốn
ngủ, như thế em sẽ không nghĩ nhiều nữa". Nói xong, anh hôn lên môi cô, đè
cô ngã xuống giường.
Vu Tiệp cự nự "Em đói, hết sức rồi". Làm ơn đi, đêm qua vẫn chưa đủ
hay sao mà sáng sớm đã hành hạ nhau?
Tấn Tuyên cắn môi cô, thì thào "Đừng lo, lát nữa chúng ta gọi thịt bò, hồi
phục rất nhanh".
Vu Tiệp thật chỉ muốn đập đầu vào tường, đừng nhắc thịt bò với cô, đều do nó mà
ra. Tại nó mà anh mới mạnh mẽ đến thế, cô đã bị anh ăn tươi nuốt sống, cuối
cùng còn chùi mép bảo ăn chưa no! Thịt bò chết tiệt, ta hận ngươi!
Quả nhiên chỉ lát sau, Tấn Tuyên đã khiến cô quên sạch mọi phiền não, mệt mỏi
ngủ vùi.
Đến khi Vu Tiệp tỉnh lại đã là trưa rồi, ngửi thấy mùi thức ăn quyến rũ xộc vào
mũi, Vu Tiệp đói quá tỉnh giấc.
Oái, Tấn Tuy