XtGem Forum catalog
Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328570

Bình chọn: 10.00/10/857 lượt.

một bên.”

———-

Bởi vì hàng ngũ chưa tập hợp đủ, cũng muốn chờ đợi đại quân của Chu Phưởng, thế là chúng ta tiếp tục ở lại trấn nhỏ này mấy ngày. Nhưng mà thúc cháu Lưu Quang và Lưu Khác lại muốn rời khỏi đây.

Ngày từ biệt, ta lại có chút luyến tiếc tiểu tử Lưu Khác kia. Hắn ở chỗ này mấy ngày nay, khiến cho cuộc sống của ta tăng thêm không ít niềm vui! Hắn luôn luôn trưng ra bộ dạng tức giận, sau đó lại mù mờ bị ta sai gì làm ấy.

Ta đối với Lưu Quang cảm giác cũng không tệ. Dù sao cũng là thời điểm nguy cấp, hắn ra tay trượng nghĩa. Chúng ta nợ hắn một phần nhân tình rất lớn, hắn lại không nói có chuyện gì muốn nhờ, cũng không cường ép chúng ta cùng hắn trở về Liêu Đông. Nhưng thật ra lại khiến người lo sợ bất an – ân tình, nhất định phải trả, người hành tẩu giang hồ có ai không hiểu đạo lý ấy?

Lâm Phóng vẫn chưa thể xuống giường, sư phụ dẫn chúng ta tới đưa tiễn. Nhìn hàng ngũ của bọn hắn dần dần đi xa, Tiểu Lưu Khác rất có lương tâm quay đầu nhiều lần, trong lòng ta cũng có chút cảm động.

“Chiến tỷ tỷ, nhất định phải đến Liêu Đông thăm ta!” Tiểu tử kia xa xa thét to.

Ta ngẩn ngơ. Ta cưỡng bức dụ dỗ nhiều ngày như vậy, Lưu Khác cũng không chịu gọi ta một tiếng tỷ tỷ. Hôm nay rời khỏi, lại đột ngột gọi ta như thế.

“Tốt! Ta nhất định tới! Sau này gặp lại!” Ta quát lớn. Xa xa, ta đoán trên mặt Lưu Khác nhất định lộ ra tươi cười.

—————-

Đêm đó, ta lại bưng canh gà cực phẩm, như thường lệ chạy đến gian phòng của Lâm Phóng.

Tinh thần của hắn ngày một tốt hơn, nỗ lực cũng có thể xuống giường đi lại, ta thật vui mừng. Hắn dường như không bị chuyện lần này ảnh hưởng chút nào, ngược lại trên mặt thường xuyên hiện ra nụ cười cao thâm khó lường, thấy rõ tinh thần của minh chủ đại nhân quả nhiên mạnh mẽ dị thường.

Theo thường lệ, hắn uống canh gà hết hơn phân nửa, còn ta sẽ uống chỗ tinh hoa còn thừa lại. Uống xong, hắn sẽ lại theo thường lệ cầm sách bắt đầu xem, còn ta sẽ ở một bên đọc tiểu thuyết truyền kỳ.

Lúc Lưu Khác chưa rời đi, ta và hắn thường đấu khẩu qua lại, hắn nói ta không nên mỗi đêm cùng minh chủ chung sống một buồng. Thực là thô bỉ! Ta cùng minh chủ trong sáng hơn nhật nguyệt! Ta rất thích ở bên cạnh minh chủ, trên người hắn giống như có hơi thở đặc thù, khiến cho người khác cảm thấy yên lòng.

Đạo lý này, Lưu Khác tự nhiên không hiểu, còn kéo tình cảm nam nữ vào. Chiến Thanh Hoằng ta chẳng lẽ lại là nữ nhân dễ dàng thay đổi như thế sao?

Nhìn nhìn, rồi lại có chút nhớ nhung Ôn Hựu. Nhớ lúc hai chúng ta cùng một chỗ thân mật, nhớ đến chuyện ấy lại khiến ta động tâm.

Sách xem cũng không hiểu gì, mặt cũng có chút nóng. Ta tốt hơn nên ra ngoài một chút! Để sách xuống, lại bắt gặp một đôi con ngươi đen láy của Lâm Phóng đang chăm chú nhìn ta.

Ách…… Biểu hiện khác thường của ta rõ ràng như vậy sao? Thật xấu mặt.

“Thần sắc của ngươi thật sự tốt.” Lâm Phóng nói.

“A a –” Ta đứng lên: “Ta trở về phòng!”

“Đợi đã –” Lâm Phóng nói: “Ngươi…… Có chuyện gì sao? Thời gian vẫn còn sớm mà.”

Ta mỗi ngày đều trong phòng Lâm Phóng, hai canh giờ mới đi. Hôm nay mới ngồi thời gian không đến một nén nhang, khó trách hắn lạ.

Ta nhìn khuôn mặt nhu hoà của Lâm Phóng, trong lòng khẽ động.

Có lẽ nên nói cho hắn nghe?

“Cái kia…… A Phóng, ngươi cảm thấy, Tử Tô là…… Ừ…… Là người chung tình sao?” Ta hỏi. Minh chủ thông minh tuyệt đỉnh như vậy, ánh mắt nhìn người nhất định rất chuẩn! Nghĩ đến điều này, ta mong đợi nhìn hắn.

Hắn để sách xuống, nhìn ta, chậm rãi cười.

“Vấn đề này, rất khó trả lời.”

A? Ta ngạc nhiên nói: “Ngươi không phải rất biết nhìn người sao? Ngươi đều nhìn không ra, còn có thể trông cậy vào ai?”

“Cái gì gọi là chung tình?” Ánh mắt hắn sáng quắc: “Nam nhi trên đời, ràng buộc bởi rất nhiều chuyện. Ở cấp độ nào, mới được gọi là chung tình? Một người kiên định phải chăng là chung tình, ta lại muốn hỏi Hoằng Nhi –”

Hắn nhìn gần ta: “Ngươi cảm thấy Lâm Phóng ta là người chung tình?”

Ách…… Vấn đề này rất khó trả lời. Nhưng, nhân vật lật tay làm mây, úp tay làm mưa* như minh chủ, đối với nữ tử mình yêu thích, nhất định sẽ cực kỳ thương tiếc đi? Hắn đối với thuộc hạ cũng là bảo vệ đến thế, huống hồ là đối với người trong lòng?

*Lật tay làm mây úp tay làm mưa: chỉ những người thay đổi như chong chóng, gian xảo.

“Ta cảm thấy A Phóng ngươi là người chung tình.” Ta nói một cách khẳng định: “Sự chung tình của ngươi nhất định không thua kém Ôn Hựu. Cô nương nào là người trong lòng của ngươi nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc.”

Hắn ngẩn người, bỗng nhiên cười, cười thật sự vui vẻ.

“Vẫn là Hoằng Nhi hiểu rõ ta.” Hắn nhìn ta, gằn từng chữ một: “Hoằng Nhi, ngươi nhớ kỹ. Nếu ta nhìn trúng ai, nhất định sẽ khiến nàng, một đời một kiếp cam tâm tình nguyện ở bên cạnh ta.”

Không giống với vẻ lạnh lung ôn hòa, nội liễm thâm trầm như xưa, Lâm Phóng lúc này, lại có một chút tùy ý bừa bãi. Phảng phất như một bức tranh thủy mặc, bỗng nhiên hiển hiện một nét mực đậm màu.

Ta ngơ ngẩn gật đầu, tuy rằng biết minh chủ chỉ là cùng ta tán gẫu, nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, mặt ta mặt lại bừng lên khí nóng hừng hực,