trang màu đen kia… Sau khi cùng giáo sư Smith nói chuyện xong đến sáng tinh mơ hôm sau, phu nhân Smith đã đem
tới hơn chục bộ quần áo cho học sinh, nói là của con gái bà mặc trước
kia khi còn học ở đại họcPalermo, còn bây giờ cô ấy đã đi lấy chồng rồi…
Ông lão Smith thì cứ đứng nhìn cô đến kì lạ, thấy cô
mặc quần áo của con gái bảo bối chỉ yên lặng nhìn cô hơn nửa ngày rồi
đột nhiên vỗ tay, ha ha cười rộ lên, đến nỗi thớ thịt trên mặt cũng rung rung, “Ann, thế này mới phù hợp với em! Nếu em có thể hứa sẽ mặc những
bộ quần áo này vào giờ lên lớp của thầy thì lần này trốn khỏi kí túc xá
này thì sẽ giả vờ như không biết ~” còn cười xấu xa, dáng vẻ đó thật
giống như một cậu bé nghịch ngợm.
Nhưng trong lòng Lâm Cẩm Sắt hiểu rất rõ , ông lão này đang nhớ con gái. Tuy là cùng sống ở
Italia, nhưng dù sao con gái ông ũng đã có gia đình riêng, tất nhiên
không thể ở chung với vợ chồng giáo sư Smith được…ông nhất định là rất
cô đơn.
Nhận thức như vậy khiến cô có chút thẫn thờ,
nhưng lại hâm mộ cảnh tượng trước mắt. Vợ chồng giáo sư Smith và cô con
gái của họ, thật là hạnh phúc. Lúc trước cô cũng từng bảo bối trong tay
cha mẹ, nhưng cho đến sau này tất cả những cái đó đều chỉ là một quãng
thời gian đẹp trong tiềm thức mà thôi.
Có lẽ là do cô
quá ích kỉ, quá mong muốn, cho nên cô hy vọng tình cảm của hai vợ chồng
giáo sư Smith giành cho con gái, có thể nhiều ít chuyển lên người cô.
Cho nên theo bản năng cô bắt đầu thay đổi phong cách ăn mặc… rất tầm
thường, nhưng cô lại rất vui.
Đường đại thiếu gia hắn có tư cách gì cười nhạo cô.
Không ngờ, vừa nghĩ như vậy, sự tức giận lại nổi lên trong lòng cô, lại không có chỗ nào có thể phát tiết. làm sao để phát tiết đây?
… Mở to hai mắt, ồn ào lườm đại thiếu gia hắn “Tôi không phải là cô bé! Ngài mới là như thế, cả nhà ngài mới là như thế!” ? Lâm Cẩm Sắt nhìn hắn rất lâu, trong lòng có một loại tư vị không biết
phải diễn tả thế nào, là một loại cảm giác buồn vui khó tả.
Làm sao có thể cười mãi đến phong đạm vân thanh như vậy, giống như tất
cả những chuyện xảy ra đều không liên quan gì tới cô, dường như cô chỉ
là một nhân vật phụ trong bộ phim. Nhưng hắn muốn biết, một câu nói đó
của hắn đã dập nát bao nhiêu kiêu ngạo của cô?
“Suy
nghĩ gì vậy?” Lúc này họ đã đi đến trước cửa nhà hàng, một chiếc Maybach tao nhã hình giọt nước đang kiêu ngạo đỗ ở đó, thu hút không ít ánh mắt của người khác.
“Nghĩ xem ngài đang nghĩ cái gì.” Cô nói ra, tuyệt đối không có vòng vo.
Đường Lưu Nhan cúi người phủ lên môi cô, cười nói, “Cô bé ngốc, còn phải nghĩ sao? Trái tim đều là của em.”
Lâm Cẩm Sắt trong phút chút hô hấp ngừng trệ, lời này có ý gì? Trái tim? Trái tim của ai?
Của cô? Hay là của hắn ?
Lúc này cửa xe Maybach đột nhiên mở ra, Trình Mi toàn thân phong cách
anh tuấn theo kiểu kị sĩ chui ra ngoài từ vị trí ghế điều khiển, khẽ
cười nói, “Thanh thiên bạch nhật, Nhan công tử làm cái gì đó? Cẩn thận
nha…” Cố ý dừng lại, không nói tiếp.
Đường Lưu Nhan buông bàn tay đang đặt trên vai Lâm Cẩm Sắt ra, cũng mỉm cười, “A May, em luôn quản nhiều chuyện quá đấy.”
Trình Mi nghe xong lông mi anh tuấn lại cong lên, “Họ Đường , anh đừng
có mà không biết phân biệt. Nếu không phải em, lão già anh bây giờ không biết còn sống hay đã chết rồi ấy…”
“Oh?”
“oh cái shit, giả vờ…”
Trong lúc bọn họ nói chuyện đó, có một người thừa ra không thể nói chen vào một câu nào. Rốt cục cô cũng chỉ là một người ngoài cuộc, nghe
không hiểu. Lâm Cẩm Sắt bĩu môi, kiềm chế cảm giác không thoải mái không ngừng dâng lên trong lòng… cô đem lí giải loại cảm giác này là vì cô
không biết gì chứ không phải là đang hờn giận.
Chờ đến khi vào xe, Lâm Cẩm Sắt mới phát hiện thì ra trong xe còn có những người khác nữa.
Người kia ngồi trên ghế phó, khuôn mặt nghiêng đi, mỉm cười với cô, nếp nhăn trên khóe mắt khi cười nhẹ nhàng hằn rõ hơn, nhưng vẫn mang vẻ ôn
nhuận như nước.
Cô rất nhanh nhớ ra, người đàn ông đó
ngày ấy ở trong phòng cấp cứu, cô gặp khi đưa Đường Lưu Nhan tới bệnh
viện. Ấn tượng không hẳn là rất sâu sắc, nhưng khi gặp mặt thì lại không có cảm giác bất ngờ.
Cô vẫn như trước nhớ rõ ánh mắt
của anh ta lúc đó, cực kỳ giống một ai đó nhiều năm trước, nhu hòa như
vậy, kiên nhẫn cô bé nhỏ tuổi là cô.
Là một người đàn ông ôn nhu, bình lặng nhưng lại cực kì có cảm giác tồn tại.
Lâm Cẩm Sắt trong lòng hạ lời bình.
Người đó kéo cửa kính xe xuống, mỉm cười nói với cô, “Lâm tiểu thư, lại gặp nhau, tôi là Trình Mị, đêm không thể mị mị(mị = ngủ).”
Lâm Cẩm Sắt theo trực giác mở miệng, “Anh là Trình Mi …”
“Anh trai.” Người đàn ông mỉm cười tiếp lời. (ở tiếng trung, anh trai
sẽ nói sau từ Trình Mi, cho nên tác giả dùng từ tiếp lời, thực ra nối cả hai câu của anh chị thì sẽ là “Anh là anh trai của Trình Mi, giống với
tiếng anh ấy, Trình Mi’s brother)
“Vậy…” Đang định nói gì đó, vai lại bị một ban tày tay ấm áp đặt lên, hơi thở ấm nóng tràn
vào tai cô, “Ngừoi này không quan trọng, sao lại muốn tìm hiểu kỹ thế?”
Vừa nói vừa mở cửa sau xe ra, cứ như vậy
