ắn, tay trước xuống
khóa quần hai người kéo xuống, chủ động đem vật nóng bỏng kia đặt vào
nơi tư mật, bắt đầu nhịp nhàng lên xuống.
Hơi thở Chấn Phi bắt
đầu hỗn loạn, mắt hắn không dời mắt Tuyết Du, nhìn cô say đắm, hắn biết
đây là lần cuối bọn họ ở bên nhau nên rất trân trọng, vì trân trọng nên
không mạnh mẽ ép buột cô, thế nhưng đàn ông có bản chất nguyên thủy, vì
thế chỉ vài cái nhấp, hắn đã nhịn không nổi.
Đột ngột xoay người áp cô xuống giường, động tác cuồng dã, mỗi lần đi vào bên trong cô, đi
rất sâu, như muốn cô nhớ rõ người đang cùng cô triền miên là ai, muốn cô mãi không được quên hắn, cũng như hắn, khắc ghi hình bóng cô tận sâu
vào trong tim mình.
Cuộc triền miên cũng có lúc phải kết thúc,
bất chợt người đàn ông gầm nhẹ, còn cô gái cũng thét lên, chúng tỏ hai
người đã lên đến đỉnh điểm dục vọng. Sau khi ôm chặt lấy nhau cùng hòa
chung một dòng nước ấm, hai người thở hổn hển đối mặt nhau, nở nụ cười
chua xót.
Tuyết Du đứng dậy chỉnh lại quần áo, Chấn Phi vẫn nằm
đó, mắt không rời cô, khi cô quay lại nhìn hắn nở nụ cười, giọng nói
mang vẻ nghẹn ngào làm hắn đau lòng.
“Em yêu anh … bảo trọng.”
Vừa muốn rời đi, tay bị kéo lại, cả người rơi vào vòm ngực rắn rỏi,
cùng mùi hương quen thuộc, lòng cô nhói đau. Chấn Phi từ phía sau ôm
Tuyết Du, rất lâu, rất lâu sau mới nặng nề thốt ra lời tận đáy lòng.
“Anh yêu em … Tuyết Du, lần sau gặp lại, không phải địch … vẫn là yêu.”
Một dòng nước ấm chảy vào tim, xua đi chua xót trong tim nhưng lại vấy
lên đau đớn trong lòng, Tuyết Du không nhịn được rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống cánh tay rắn chắc đang ôm mình.
Chấn Phi không làm gì khác, hắn ôm chặt Tuyết Du, cố hít lấy hương thơm trên người cô, để nó in sâu trong não.
Ngoài trời vẫn một màu tối tâm, đan xen là những đám mây đen dầy đặc và rồi từng hạt mưa rơi xuống từng nhánh cây, từng ngọn cỏ, từng con
đường, cơn mưa rơi xuống như muốn thương thay những cuộc tình éo le, hay trút xuống chỉ vì muốn xóa đi những nỗi đau mà nhân thế đang gánh chịu. Mấy Ngày Sau.
Như mọi khi, cứ sáng sớm là Chấn Phi đến xem tình trạng của Man Cảnh Ân nhưng hôm nay khi hắn vừa bước vào cửa đã sững sờ.
Người đang lý phải nằm trên giường bị hàng đống thiết bị gắn chi chích
trên người, nay lại ăn mặc nghiêm chỉnh đứng xoay mặt về phía cửa sổ,
xem ra đã bình phục hoàn toàn, giờ có lẽ đợi hắn đến để bàn bạc đại sự.
“Lão đại.” – Chấn Phi cung kính gọi.
Man Cảnh Ân bất động đứng đó, không biết đang suy nghĩ việc gì, Chấn
Phi có chút nóng lòng nhưng không manh động, hắn biết Man Cảnh Ân dù
tỉnh lại cũng cần thời gian chấp nhận mọi việc, nên chỉ có thể chờ đợi.
Thời gian trôi qua hơn nữa tiếng, Man Cảnh Ân chợt xoay người đi ra cửa phòng, có thể vì mới tỉnh nên vẻ mặt có chút tái nhợt cùng mệt mỏi, hắn giọng khàn khàn lạnh nhạt nói.
“Về Dạ Thự.”
“Sao ?” – Chấn Phi không nghĩ ngợi lên tiếng hỏi.
Hắn cho là mình nghe nhầm, sự việc thành ra thế này, đáng lý lão đại
nên kéo toàn bang đi tìm Kiến Ngụy báo thù mới đúng, giờ bảo về Dạ Thự,
đây đâu phải tác phong làm việc của lão đại.
Man Cảnh Ân dừng bước, mặt lạnh lẽo nhìn Chấn Phi, giọng phát ra lạnh đến cực độ. – “Tôi không thích nói hai lần.”
Chấn Phi toát mồ hôi lạnh, tuy không ít lần thấy vẻ mặt này của Man
Cảnh Ân nhưng đây là lần đầu hắn cảm thấy sợ hãi, hình như lão đại có
chút thay đổi, nhưng thay đổi ở điểm nào hắn lại không rõ, chỉ biết là
không phải dấu hiệu tốt.
Rời khỏi bệnh viện, dọc đường về Dạ
thự, Man Cảnh Ân một bên nhắm mắt dưỡng thần, một bên nghe Chấn Phi báo
cáo tình hình xảy ra mấy ngày nay, còn về tin tức của Kiến Ngụy cùng Kha Nhi, Chấn Phi không dối gạt, biết bọn họ ở Tam giác vàng nhưng thật sự
không biết vị trí ở chỗ nào.
“Lão đại, kế tiếp chúng ta nên làm gì ?” – Chấn Phi dò hỏi.
Man Cảnh Ân không mở mắt, nhàn nhạt nói. – “Nghỉ ngơi, dưỡng sức … những việc còn lại, để sau đi.”
“Hiện tại thế lực bên kia không ổn định, ngài có thể cho sát thủ truy sát bọn họ.”
Bây giờ hắn là thuộc hạ của Man Cảnh Ân, tâm tư đương nhiên nghiêng về
Man Cảnh Ân, còn bên Kha Nhi, hắn tin chủ nhân có cách tự giải quyết.
“Bên kia không ổn định, cậu nghĩ bên ta tốt hơn sao ?”
Man Cảnh Ân mở mắt, hờ hững liếc Chấn Phi, lời ít ý nhiều, sau đó nhắm mắt tiếp tục dưỡng thần, giọng đều đều.
“Cho người báo với Hàn cùng Vỹ cẩn thận một chút, kẻ tiếp theo tên kia muốn
đối phó có thể là bọn họ, hiện tại tuy tên kia đã trở về Tam giác vàng
nhưng không có nghĩa hắn ta không cho tai mắt bên này nhàn hạ.”
“Thuộc hạ đã biết.”
Man Cảnh Ân nói đúng, tên kia chuyên huấn luyện sát thủ, tai mắt đương
nhiên nhiều hơn kẻ khác. Lại chợt nhớ đến Kha Nhi, hai người này chắc có tâm linh tương thông nên một câu, hai câu nói ra y chang nhau, mặc dù
giọng điệu một bên là quan tâm lo lắng, bên còn lại là vô tình lạnh
nhạt.
Thấy Chấn Phi không nói gì nữa, Man Cảnh Ân yên tâm ngủ
một chút, hiện tại hắn mới bình phục, tuy thể lực tốt nhưng vị trí gần
tim gây tổn thương không ít, hắn cần thời gian khá dài để khôi phục, từ
thể chất đến thế lực.
