cũng tiện, con chỉ muốn giúp đệ đệ muội muội của con nấu xong ba bữa là được rồi. Tứ nương, người không cần lo lắng, con sẽ không chạm đến chút thức ăn nào trong Vương phủ đâu, mỗi tháng con sẽ góp thêm chút ít tiền củi lửa.”
Tứ Nương đột nhiên thần thần bí bí tiến tới bên cạnh nàng nói: "Nha đầu ngốc, Vương gia đối với chuyện ăn uống cũng không keo kiệt, cho nên có thể du di một chút, chỉ riêng chuyện thức ăn nuôi sống cả nhà lớn nhỏ hơn hai mươi miệng ăn cũng là chuyện bình thường, tuy nhiên cũng nên kín đáo một chút mới được.”
"Có thể như thế được không?"
"Dĩ nhiên có thể. Con chỉ cần nhớ kỹ một điểm, coi như là Tứ Nương nhờ con."
"Điểm nào?"
"Đối với Vương gia dễ dàng tha thứ một chút, thông cảm nhiều một chút."
"Tại sao? Hắn muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, còn chưa đủ tốt số sao?"
"Thật ra thì, về vật chất ngài ấy không phải thiếu, nhưng về tinh thần thì......"
"Tinh thần? Hắn có vấn đề gì sao?" Thì ra là phương diện tinh thần có bệnh sao?
Song Hỷ biết loại bệnh đó, tiểu Vân hàng xóm của nàng trước đây, bởi vì người yêu có mới nới cũ, bị hắn vứt bỏ sau đó liền nổi điên, có một ngày người ta phát hiện nàng treo cổ tự sát trên xà ngang nhà mình.
Song Hỷ khi đó thương tâm thật lâu, cho đến khi dời đến kinh thành, mới không nhớ tới chuyện thương tâm đó nữa.
Không nghĩ tới hắn bề ngoài thoạt nhìn xinh đẹp và hoa lệ, dáng vẻ giống như một con Phượng Hoàng xinh đẹp, nội tâm cũng không trọn vẹn như vậy, ừm...... Nàng sẽ đối tốt với hắn một chút vậy!
"Con đã nấu xong cháo và thức ăn, để con mang đến cho ngài ấy.”
"Tốt quá, nhưng cho dù giờ con có nấu độc dược, Vương gia hiện tại nhất định cũng sẽ ăn vui vẻ.”
"Làm sao có thể? Hắn cũng đâu có ngu ngốc!" Hơn nữa nàng cũng không phải ngu ngốc, có ai sai lầm một lần lại tái phạm lần nữa đâu!
Tứ Nương nhìn gương mặt khả ái của Song Hỷ, còn có ánh mắt chuyên chú, trong lòng bà nghĩ, nàng thật là một cô nương tốt, hơn nữa còn là một cô gái xinh đẹp hiếu thuận, bà tin rằng Vương gia nhất định cũng đã chú ý tới mới có thể yêu cầu Song Hỷ phục vụ hắn.
Là gặp đúng người rồi sao? Hắn biết mình đã gặp được người mà lão thiên gia chỉ định sao? Hay là thân thể của hắn, tim của hắn đều đã cảm nhận được, nhưng ánh mắt vẫn còn bị che phủ?
Tứ Nương hi vọng Song Hỷ là người có thể mang đến hạnh phúc cho Vương gia, cũng hi vọng hai bên trước khi phát hiện ra chân tâm của nhau sẽ không bị quá nhiều tổn thương. "Vương gia, ăn cơm ạ."
Bận rộn đến tối trời tối đất, nam nhân nghe bên tai truyền đến thanh âm sợ hãi, không nhịn được phất tay một cái, "Cút."
Những lời như thế tuyệt không ngoài dự tính của Song Hỷ, trước kia nghe không quen, hiện tại phát hiện chỉ cần không nghiêm túc nghe là được.
Hắn từ sau khi đùa giỡn với nàng buổi sáng, dường như vẫn ngồi ở trước bàn đọc sách cho đến bây giờ, không hề nhúc nhích.
Phụ thân nói người sử dụng trí óc là cực khổ nhất, bởi vì thể lực thì có thể bổ sung rất dễ dàng, nhưng đầu óc mà bị suy nhược thì cần phải có một thời gian rất lâu mới có thể khôi phục.
Nàng quyết định nhất định phải làm cho hắn ăn đủ no, bởi ăn no rồi mới có thể tiếp tục công việc.
Song Hỷ cầm món cháo hải sản nấu tỉ mỉ trong tay, lẳng lặng tiêu sái đến bên cạnh Mai Đan Thanh, sau đó dùng thìa múc một miếng, thổi cho nguội.
Lúc này, hắn ngay cả đầu cũng không hề ngẩng lên, hoàn toàn xem nàng như không khí.
Như vậy tốt hơn.
"Tới đây nào, ngươi cứ tiếp tục bận rộn, mở miệng ra là được rồi." Nàng dùng ngữ điệu dụ dỗ muội muội không thích ăn cơm của mình, ôn nhu nói.
Hắn giống như đang rất chuyên tâm suy tư điều gì đó, ngẩng đầu lên liếc nàng một cái, liền há mồm ra, để cho nàng đút từng miếng từng miếng cháo vào.
Bút trong tay chưa hề dừng lại, thìa đưa lên miệng cũng không hề dừng lại.
Vốn định đi vào, Tứ Nương vừa nhìn thấy, lập tức dừng bước, khiến cho bọn nha hoàn đi theo sau bà thiếu chút nữa té bổ nhào vào người bà.
"Tứ Nương, sao vậy?" Tiểu Quang vội vàng bảo vệ cái mâm trong tay, tránh cho thức ăn nghiêng ngả.
"Suỵt! Chúng ta đi ra ngoài trước đi!"
"Dạ?"
Mọi người vẫn chưa hiểu tình huống ra sao, Tứ Nương đã đem các nàng đẩy tới bên cửa sổ, lập tức, bên cửa sổ bổng dưng thêm sáu đôi mắt len lén nhìn tình cảnh bên trong, ánh mắt mọi người không khỏi cũng mở thật to.
Không thể nào? Mấy ngày nay Vương gia không thích ăn bất cứ gì, nay chẳng những ăn, mà hơn nữa còn giống như một tiểu hài tử, để cho nha hoàn mới tới đút.
Nhất là tiểu Quang, nàng rất cảm tạ Song Hỷ, bởi vì ban đầu chính là Song Hỷ giúp nàng trần tình, nàng mới không bị xử phạt theo gia quy, đã vậy tỷ ấy còn bị nàng liên lụy phải bưng nước rửa chân cho Vương gia mỗi ngày.
Đối với Song Hỷ vô hạn cảm kích, còn có một người khác.
Song Hỷ ngoan, quả nhiên không uổng công Tứ Nương thương con, hiện tại cũng đã có thể hảo hảo chiếu cố Vương gia, sau này bà không cần lo lắng nữa.
"Các ngươi đến phía trước làm việc đi! Nơi này giao cho Song Hỷ là được rồi."
Từ đó về sau, chỉ cần chuyện có liên quan đến Mai Đan Thanh, tất cả mọi người sẽ nói: giao cho Song Hỷ là được rồi.
Cứ