lắc đầu.
Bình ẩu ngẩn ra, gọi: “Nữ lang?”
Trần Dung rũ hai mắt, nói: “Ẩu, ta chỉ muốn như thế này…… Thầm nghĩ cứ thế
canh giữ nơi núi non chim ca này, im lặng vượt qua cuộc đời này!”
Những lời này trảm đinh tiệt thiết!
Vừa dứt câu, Bình ẩu vội kêu lên: “Nữ lang?” Bình ẩu kêu to, làm người bên ngoài chậm rãi đi đến dừng chân.
Trần Dung nhìn Bình ẩu, trong ánh mắt có ý cười, cũng có sự an ủi bà. Nàng
nói: “Ẩu, chuyện của ta, về sau ngươi đừng nóng vội thay, cũng đừng quản làm gì. Hết thảy ta đều có chủ trương.”
Nàng dừng một chút, lại cất giọng lanh lảnh: “Không sai, Thất lang rất tốt với ta, chiếu cố đủ
đường. Với chuyện Kiến Khang vương, nếu không phải có chàng tương trợ,
nói không chừng trên đời này đã không còn ta nữa rồi.”
Trần Dung đứng lên, đi đến màn lụa mỏng bên cửa sổ, nàng nhìn cảnh xuân sắc xanh
đậm nhạt đan xen bên ngoài, nói với vẻ trầm ngâm: “Chàng đối tốt với ta, ta nhớ rõ…… Lần đó khi ta và Thượng tẩu bị người ta lừa ra bờ sông
ngoài thành, suýt nữa rơi vào kẻ xấu tay, đó là Thất lang có tâm, nửa
đêm còn ra ngoài tìm ta, cứu ta.”
Nàng ôn nhu thở dài một tiếng
rồi nói: “Cả đời này của ta còn chưa từng được một nam nhân coi trọng,
yêu quý như vậy. Cho tới bây giờ, đều là ta đem hết tâm tư …… Chưa từng
có một người, vì ta nửa đêm chạy ra khỏi thành, tìm kiếm nơi hoang sơn
dã lĩnh. Lúc ấy ta thật sự là say trong hạnh phúc. Huống chi, chàng còn
là Lang Gia Vương thị Thất lang cao quý bất phàm như vậy.”
Trần Dung nói tới đây, thì lại cười nói: “Chàng đối tốt với ta, ta vẫn nhớ rõ, vẫn đều nhớ rõ.”
Dừng một chút, tươi cười của Trần Dung nhạt dần: “Nhưng mà nhất mã quy nhất
mã (một ngựa trả một ngựa, ý nói nợ cái gì trả cái đó, không muốn nợ
nần)!” Nàng quyết đoán nói: “Ta nhận tình của chàng, nhưng ta và chàng
từ nay về sau chỉ có thể coi nhau như bằng hữu. Ẩu, ngươi quên chàng đi, cả đời này của nữ lang nhà ngươi, chắc chắn chỉ làm nữ quan thôi. Qua
một thời gian nữa, chờ Thất lang cưới thê tử, hoặc là có niềm vui mới,
chờ tộc trưởng Lang Gia Vương thị lên tiếng, rút đám đạo cô, quản sự, hạ nhân này về, ta nghĩ khi đó, quý tộc trong thành Kiến Khang cũng sẽ
không còn cảm thấy hứng thú với một phụ nhân nho nhỏ như ta nữa đâu.”
Nàng nói tới đây lại có chút thoải mái: “Ẩu, tới lúc đó, chúng ta không cần
cái gì cả, lặng lẽ rời khỏi nơi này, tìm một tòa nhà ở nơi yên tĩnh. Sau đó, chúng ta lại cách xa Kiến Khang một chút, sẽ không để các quý tộc
cảm thấy hứng thú, sẽ không bị xâm chiếm chỗ ở mà đặt mua chút điền sản. Khi đó tuổi của ta cũng đã lớn, diện mạo này cũng không còn gì đáng chú ý, chúng ta hẳn là có thể sống vui vẻ qua ngày.”
Nàng nói với
vẻ hưng trí bừng bừng: “Ẩu, ta ngẫm nghĩ lại rồi, lần này ta nhất định
có thể được như ý nguyện.” Vừa nói, đôi mắt nàng sáng trong lưu chuyển,
lúm đồng tiền như hoa quay đầu nhìn về phía Bình ẩu.
Nàng khoái hoạt quay đầu lại.
Tươi cười của nàng còn giữ trên gương mặt, rạng rỡ như thế.
Sau đó, nàng đối mặt với Bình ẩu, trông thấy nam nhân đang dựa vào cánh
cửa, áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, đang lẳng lặng nhìn nàng.
Trần Dung ngẩn ngơ.
Nàng trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, chậm rãi, tươi cười trên mặt nàng cứng đờ lại.
Nàng khẽ hé miệng nhỏ nhắn, ngạc nhiên nhìn mĩ thiếu niên dựa cửa nhìn mình. Nhìn ngắm, môi nàng khẽ mấp máy, thì thào nói: “Ta không biết chàng đã
đến rồi.”
Một câu vừa mới thốt ra, Trần Dung suýt nữa tát cho
mình một bạt tai: Thật là, không nghĩ cách cứu vãn, ngược lại còn nói ra như vậy!
Đứng cạnh, Bình ẩu nhìn bên này, lại nhìn bên kia, rồi bà cúi đầu, lén lút đi ra ngoài.
Bà mới rời khỏi, nam nhân được nắng sớm vờn quanh thản nhiên tươi cười,
chàng cong khóe môi, khẽ vung ống tay áo, từ từ đi về phía Trần Dung.
Nhìn thấy chàng đến gần, Trần Dung không tự chủ được lui về phía sau một
bước, vừa lui, sau lưng đã chạm vào màn cửa sổ bằng lụa mỏng.
Không làm sao hơn, Trần Dung chỉ có thể cúi đầu xuống.
Mùi thơm ngát ập đến, nam nhân đi đến trước mặt nàng.
Ôn nhu nhìn nàng, giọng của chàng thanh nhuận thư hoãn, êm tai vô cùng: “Ảo não sao?”
Trần Dung gật đầu.
Chàng vươn tay thon dài nhẹ nhàng mơn trớn bả vai Trần Dung, ngón tay kia như chuồn chuồn lướt nước, chỉ sượt qua vai, rồi đặt lên bậu cửa sổ.
Trong lúc lơ đãng, chàng phủ bóng lên người nàng.
Chàng cúi đầu nhìn nàng.
Theo động tác của chàng, một lọn tóc đen rơi xuống, ôn nhu chạm vào hai má Trần Dung, giống như gần giống như xa.
“Khanh khanh.” Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng khoan khoái của chàng thổi vào trên mặt nàng, dưới ánh mặt trời, khiến gáy nàng ngứa ngáy.
Vương Hoằng
thở dài một tiếng, nói với giọng vô cùng ôn nhu: “Suy nghĩ này của khanh khanh đã có từ lâu rồi, hiện giờ bị ta nghe thấy, phải làm sao bây
giờ?”
Chàng cúi đầu xuống, chóp mũi khẽ chạm vào trán nàng, nói
với vẻ an ủi: “Có phải khanh khanh lại đang nghĩ cách khác không?” Chàng mím môi, có chút bất đắc dĩ giải thích: “Khanh khanh đã biết con người
của ta …… Việc này ta không biết cũng đành thôi, nhưng một khi đã biết,
sẽ nhịn không được muốn nhúng tay, s