ng hán liếc mắt nhìn Trần Vi một cái, lại chuyển sang Trần Dung, hắn thở dài một tiếng, rồi lại thở dài một tiếng.
Trong vẻ mặt cảm khái của hắn, Trần Dung rũ mắt, nghiêm túc nói: “Vị tráng sĩ này, xin mang theo tướng quân nhà ngươi rời khỏi Kiến Khang đi.” Dừng
một chút, nàng từ từ nói: “Kiến Khang có vẻ như phồn hoa, kì thực từng
bước hung hiểm, tướng quân có chí hướng rộng lớn, đừng để bị chôn chân
trong con thuyền nhỏ này.”
Dứt lời, nàng vung ống tay áo, xoay người bước đi.
Lời nói này của nàng dường như đang cảnh cáo, tráng hán rùng mình, mặt nhăn mày rậm trầm tư. Sau khi Trần Dung đi được vài chục bước, nhịn không được quay đầu, hướng tới hai người Trần Vi nhìn lại.
Lúc này Trần Vi đã đứng lên, nàng cúi đầu lấy tay áo lau nước mắt, gầy yếu ủy khuất.
Mà tráng hán kia đang đứng tại chỗ trầm tư.
Liếc mắt một cái, Trần Dung thu hồi ánh mắt, nhanh chóng trở về.
Đêm nay trôi qua hoàn toàn bình lặng.
Sáng sớm ngày hôm sau bắt đầu bằng sự ồn ào náo động, nghe động tĩnh bên ngoài, dường như là các quý tộc đến đây từng đám một.
May mắn, việc này đã có người Vương phủ xử lý.
Trần Dung rửa mặt chải đầu xong, hơi mệt mỏi, cũng vì ngày hôm qua cảm xúc
phập phồng, nên nàng nằm trên tháp, nhắm mắt dưỡng thần.
Chỉ chốc lát, một loạt tiếng bước chân truyền đến. Bước chân nhẹ nhàng mà mau mắn, là Bình ẩu.
Tiếng bước chân đi đến bên cạnh Trần Dung, sau khi bận rộn xong, Bình ẩu cười nói: “Nữ lang, lại có một công chúa tới nữa.” Bà vui vẻ nói: “Công chúa này thật đúng là vừa xinh đẹp lại cao quý, hạ phó của nàng ta cung kính hỏi lễ, rất khách khí. Lão nô trước kia đều không nghĩ tới, có một ngày có thể gặp được công chúa hay quý nhân, bọn họ còn có thể đối với ta có lễ như vậy.”
Nói tới đây, bà nói thầm: “Đây đều là nhờ Thất lang chiếu cố.”
Thấy Trần Dung không để ý tới, Bình ẩu chần chờ một hồi, bà bước tới gần
Trần Dung, nhẹ nhàng hỏi: “Nữ lang?” Lời vừa thốt ra, bên ngoài lại trở
nên ồn ào. Bình ẩu vội vàng chạy ra ngoài cửa xem xét.
Chỉ một
khắc, bà chạy về, cười nói với Trần Dung: “Là một tiểu thái giám, chậc
chậc, nữ lang khẳng định chưa từng gặp qua mĩ thiếu niên như vậy, nhìn
diện mạo kia của hắn, chỉ sợ toàn bộ Kiến Khang cũng không có mấy nữ
lang có thể so sánh được với hắn. Hắn đi cùng với công chúa, công chúa
đối với hắn cũng là cung kính khách khí có lễ.”
Nghe Bình ẩu bên người líu ríu nói chuyện, Trần Dung đột nhiên ngẩng đầu nhìn bà, hỏi:
“Hôm nay tâm tình của ẩu rất tốt. Đã xảy ra chuyện vui gì sao?”
Bình ẩu vội vàng lắc đầu đáp: “Không đâu, không đâu.”
Trần Dung cười, không nhìn bà nữa.
Thấy Trần Dung nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài cửa sổ mà ngẩn người, Bình ẩu
lại bận rộn một lúc rồi ngồi xuống phía sau nàng: “Nữ lang?”
Ngữ khí của bà ngập ngừng như có lời muốn nói.
Trần Dung khẽ lên tiếng: “Nói đi.”
Bình ẩu do dự một hồi rồi lên tiếng: “Lão nô vừa rồi ở bên ngoài, nghe thấy
đám quý nhân nói, Thất lang vì người lại xông vào Ứng vương phủ, bọn họ
còn nói, hôm qua Cửu công chúa ngăn lại xe ngựa của Thất lang, trước mặt mọi người chất vấn Thất lang, người là gì của ngài ấy.”
Bình ẩu nói tới đây, Trần Dung chậm rãi quay đầu lắng nghe.
Bình ẩu cười rất thoải mái, bà khoái trá nói: “Đám quý nhân nói, Thất lang
bật cười, chỉ nói một câu, trong lòng ngài ấy người là người đẹp nhất.
Ngay lập tức đã khiến Cửu công chúa tức giận mà rơi lệ.”
Bình ẩu nở nụ cười hai tiếng, nhìn thấy vẻ mặt Trần Dung trầm tĩnh, không nhận
ra hỉ giận, thì không khỏi kinh ngạc hỏi: “Nữ lang, Thất lang tán thưởng người như thế, người còn không cao hứng sao?”
Trần Dung cười, thấp giọng nói: “Không, ta cao hứng.”
Nói là cao hứng, trên mặt nàng chỉ là tươi cười thản nhiên.
Bình ẩu thấy dường như nàng không có hứng thú lắm, có chút kinh ngạc cũng có chút thất vọng, bà lại than thở: “Nữ lang được Thất lang ngưỡng mộ như
thế, thật sự có phúc…… Lão nô còn ngóng trông, có một ngày bệ hạ sẽ cho
phép nữ lang hoàn tục. Chờ hoàn tục rồi, nữ lang có thể vào phủ của Thất lang.”
Trần Dung nghe đến đó lại chỉ cười, tươi cười này vẫn rất đạm mạc, dường dù thế nào cũng không cảm thấy hứng thú.
Bình ẩu thấy thế, thở dài một tiếng.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Hai người cũng không để ý tới.
Bình ẩu còn đang nhìn Trần Dung, bà rầu rĩ nói: “Lần đó ở Ứng vương phủ, nếu không phải Thất lang tiến đến cứu giúp, hậu quả thật sự là không dám
nghĩ tới. Lão nô còn tưởng rằng, nữ lang tiếp nhận người Vương phủ tới
quản lý đạo quan, đó là đã đáp ứng tình cảm của Thất lang.”
Bình ẩu lúng ta lúng túng nói: “Vừa rồi đám quý tộc cũng nói, nữ lang là
ngoại thất mà Vương Thất phong lưu nuôi dưỡng ở đạo quan…… Lão nô nghĩ
rằng, làm ngoại thất tuy rằng so ra kém quý thiếp, nhưng thắng ở tự tại. Hơn nữa chỉ cần Thất lang có tâm, cho phép nữ lang vì ngài ấy sinh một
ra một nhi tử thuộc về dòng họ Lang Gia Vương thị, cả đời này của nữ
lang cũng sẽ không sống uổng phí.”
Bình ẩu nói tới đây, vẻ mặt chờ mong nhìn Trần Dung, chờ nàng trả lời.
Trần Dung liếc nhìn bà một cái, cười cười, quay đầu đi, rồi khẽ