Insane
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326524

Bình chọn: 9.5.00/10/652 lượt.

à nội, bà bảo con làm thế này mẹ có thích không?” Hoan bảo bối tay cầm một

chiếc túi nhỏ, bên trong đựng một hộp quà tặng xinh xắn, đi theo mẹ Diêm lo

lắng hỏi.

“Nhất định mẹ sẽ thích, Hoan bảo bối thật giỏi, còn nhỏ đã học được cách nặn

tượng đất, còn làm đẹp như vậy, mẹ nhất định sẽ cảm động. Mẹ Diêm khích lệ Hoan

bảo bối, vốn chỉ định đưa hai bảo bối đi chơi, không ngờ Hoan bảo bối lại có

hứng thú với việc nặn tượng như vậy, hơn nữa còn làm rất đẹp.

“Tốt quá, con mong nhanh được gặp mẹ, vui quá.” Hoan bảo bối vui vẻ cười nói,

ai thấy khuôn mặt đáng yêu này cũng không nhịn được cười theo.

“Đình bảo bối, con định tặng quà gì cho mẹ, cho bà nội xem một chút được

không?” Mẹ Diêm nhìn Hoan bảo bối hưng phấn như vậy, xoay đầu lại hỏi Đình bảo

bối đang đi cùng chồng mình, cậu bé này vẫn ở trong phòng thậm thụt làm gì

không cho bà biết, khiến mẹ Diêm càng thêm tò mò.

“Chờ con đưa cho mẹ bà sẽ biết ngay mà. Bây giờ biết rồi còn gì ngạc nhiên nữa,

con muốn mẹ nhìn thấy quà tặng đầu tiên.” Đình bảo bối trông vẫn bình tĩnh,

nhưng ánh mắt vụt sáng, nhìn cũng biết cậu cũng đang hưng phấn không kém gì

Hoan bảo bối.

“Quỷ hẹp hòi này, cho bà xem một chút cũng không được sao?” Lần này mẹ Diêm

cũng mất hứng, chu mỏ như trẻ con hậm hực nhìn Đình bảo bối, ai không biết lại

tưởng mẹ Diêm bị Đình bảo bối bắt nạt.

“Bà này, đừng bực bội với Đình bảo bối nữa, cháu muốn cho con dâu biết trước là

việc tốt mà.” Diêm Lịch đứng bên này nhìn thấy vợ nghịch ngợm bĩu môi, cũng

biết là chiêu đối phó với Đình bảo bối, cho nên ông cao thượng ôm hông vợ, cưng

chiều nói với mẹ Diêm.

“Rốt cuộc ai mới là vợ ông a, sao ông lại bênh Đình bảo bối, đồ phản bội này,

tôi chỉ cần Hoan bảo bối là được rồi, hai người đàn ông các người tránh ra.” Mẹ

Diêm thấy chồng không giúp mình thỏa mãn trí tò mò, mất hứng không cần chồng,

quay về hướng Hoan bảo bối.

“Bà này, đừng như vậy, tài xế tới rồi, chúng ta lên xe trước đã” Diêm Lịch nhìn

thấy tài xế đã đỗ xe ở cửa chính sân bay đang chờ, kêu bà vợ vẫn còn đang giận

dỗi.

“Hạo, cậu có nhìn thấy không, chính là hai đứa nhỏ kia.” Linh dừng xe không xa

xe của tài xế Diêm Lịch, chỉ vào hai đứa trẻ đang đi đằng sau cho Hạo Nhìn.

“Ừ, hành động đi”. Hạo liếc mắt nhìn, tỉnh táo nói với Linh.

“Ha ha, vậy phải xem bản lĩnh của cậu có bị rơi dọc đường không đã.” Linh nói

xong liền tăng tốc, quay tay lái một cái điêu luyện khiến mọi người đều kinh sợ

lùi lại cho an toàn.

“Á, bà nội” Hoan bảo bối cùng Đình bảo bối còn không kịp nói thêm câu gì đã bị

Hạo nhanh chóng tóm vào trong xe, Hạo mỗi tay ôm một đứa dễ dàng đem hai đứa

trẻ đi.

Diêm Lịch nghe tiếng kêu của Hoan bảo bối toan giơ tay ra túm lại nhưng lại bị

một chiếc phi tiêu phóng tới làm ông bất đắc dĩ rụt tay trở về, trơ mắt nhìn

hai tiểu bảo bối bị đưa đi ngay trước mặt, tức giận hai tay nắm chặt quả đấm.

“Ông xã, làm sao bây giờ, hai bảo bối bị đưa đi rồi, huhu” Mẹ Diêm sợ quá, tựa

vào ngực Diêm Lịch, khóc thảm thiết.

“Tiên sinh, cái này hình như là giấy do bọn cướp để lại.” Tài xế còn chưa hoàn

hồn chỉ chiếc phi tiêu còn đang cắm trên xe cho Diêm Lịch nhìn, bắt cóc kiểu

này ông chưa thấy bao giờ.

Dù sao, đối với những nhà có tiền, bọn cướp sẽ nhắm mục tiêu vào những đứa trẻ

không có khả năng kháng cự, nhưng chuyện này cũng kỳ quái, tại sao bọn cướp lại

dùng một chiếc xe chói mắt như vậy, rõ ràng là muốn nói cho bọn họ biết ai là

người bắt cóc.

“Lấy xuống cho tôi xem nào”. Diêm Lịch vừa dịu dàng an ủi vợ, vừa đưa tay cầm

tờ giấy tài xế đưa cho. Lúc đọc xong, trong mắt ông không còn lo lắng, ôm vợ,

bảo tài xế đưa về nhà.

“Anh, huhu em sợ quá”. Hai bảo bối ngồi ngay gần cần số, sóc nảy lên, nhìn

khuôn mặt lạnh lùng không chút biến đổi, Hoan bảo bối sợ hãi ôm ngực anh, muốn

tìm một chút cảm giác yên tâm.

“Đừng sợ, đừng sợ, có anh đây”. Đình bảo bối rất ra dáng anh trai, mặc dù trong

lòng cũng sợ nhưng vẫn ra vẻ tỉnh táo an ủi Hoan bảo bối, nếu mình cũng sợ sệt

chẳng phải không bảo vệ được Hoan bảo bối hay sao?

Ngồi ở ghê trước, Hạo rất thích thú với biểu hiện của Đình bảo bối nhưng không

biểu hiện ra mặt, thuận tay cầm khăn giấy đặt ở đằng trước định đưa cho Hoan

bảo bối đang sợ hãi, không nghĩ rằng động tác đó của mình lại khiến Hoan bảo

bối tưởng sắp bị đánh, càng khóc to hơn.

“Oa, ông không được đánh tôi, anh ơi” Hoan bảo

bối vừa nhìn thấy động tác của Hạo, càng sợ khóc toáng lên, theo bản năng sà

vào ngực Đình bảo bối, tìm nơi an toàn.

“Ngoan nào, anh ở đây, không phải sợ, này, ông quay đầu đi chỗ khác đi, gương

mặt lạnh lùng của ông dọa Hoan bảo bối của tôi rồi.” Đình bảo bối không khách

sáo nói với Hạo, mặc dù trong lòng cũng sợ khuôn mặt như băng đó nhưng lúc này

Hoan bảo bối đang sợ, thân là anh trai phải bảo vệ em gái.

“Ha ha Hạo, không nghĩ được lại có đứa bé nhìn mặt cậu mà không khóc, ha ha”

Linh đang lái xe nghe được những lời không chút sợ sệt của Đình bảo bối vui vẻ

phá lên cười.

“Im đi”. Hạo bị Đình bảo bối nói như vậy, so với trời đông đầy tuyết còn lạnh

hơn, chỉ có điều thằn