Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mây Gió Đổi Thay

Mây Gió Đổi Thay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322470

Bình chọn: 9.5.00/10/247 lượt.

y lại, lùi từng bước một, và đột nhiên hắn quay đầu

chạy mất. Nhìn thấy tôi cười, mặt đầy nước mắt, chẳng khác nào quỷ hiện giữa

đêm khuya, chắc gã không dám quay lại nhìn.

Và tôi lại hiểu thêm một điều:

đối diện với cái ác trước mắt, đừng bao giờ sợ hãi, có vậy mới chiến thắng

được.

Chỉ trong có ba ngày mà tôi đã hiểu biết được biết bao điều mà nửa đời qua tôi

không biết đến.

Trời vừa sáng. Tôi lững thững vào phố và gọi xe đến khách sạn gần đó.

Tôi vất đồ đạc trong phòng ngủ, đoạn ngồi trước gương tự nhủ:

– Đoàn Uất Văn, hiện tại ngươi có hai cách để chọn lựa, một là vào phòng tắm,

mở nước đầy bồn, vào ngâm mình trong nước, sau đó đập bể miếng kính cắt vào

khủy tay. Thực là đơn giản, chẳng có gì khó khăn! Thậm chí sau đó cũng chẳng

biết đau đớn. Còn cách nữa là ngủ một giấc cho đã, khi tỉnh dậy thì đổi thay

nếp sống, trở thành một con người mới!

Chỉ có hai con đường, chẳng còn cách gì khác. Phải nhanh chóng giải quyết.

Cuối cùng tôi đứng lên đi vào phòng tắm.

Vất quần áo sang bên, tôi lấy tay xoa mặt, vai, bụng ... một dòng máu nóng chạy

mạnh trong da thịt, tôi muốn thay xương đổi cốt, làm một người đầu thai trở lại

cõi đời này.

Tôi mở vòi nước cho đầy bồn tắm, đoạn ngâm mình trong nước, tôi nhắm mắt lại để

cho mình thư giãn, hoàn toàn thư giãn. Mọi quá khứ đã trở thành quá khứ.

Thật rất lâu ...

Tôi ra khỏi phòng tắm, thay y phục và lăn ra phòng ngủ.

Chẳng còn mộng mị.

Sự khởi đầu tốt đẹp là được nửa thành công rồi.

Đời người cũng chẳng nên mộng mị.

Tôi ngủ đến mặt trời lên đến ba sào mới tỉnh dậy ...

Tôi gọi điện đến quầy phục vụ khách sạn, đặt một bộ âu phục màu ngà đúng theo

tuổi tác, thước tấc.

Tôi ăn sáng tại phòng, sau đó thay y phục, ra hỏi khách sạn.

Xe đưa tôi đến ngân hàng Hằng Mậu, tôi đến phòng tổng giám đốc Trần Nghiệp

Quảng. Ông ta hơi lạ lùng nhìn tôi.

– Xin lỗi ông, vì thời gian gấp quá nên tôi không hẹn ông trước, tôi không định

là ông sẽ tiếp tôi! Tôi nghĩ mình có thể đợi đến lúc ông rảnh!

– Không, không, đừng khách sáo quá. Tôi biết tâm trạng của bà, sự tình nếu giải

quyết càng sớm thì càng tốt.

– Đúng vậy. Tôi hớp một ngụm trà.

– Bà Vương, hôm nay tinh thần bà phấn khởi lắm.

– Thưa ông Trần, số tiền 200 vạn tôi không thể trả ngay được, chỉ cần ông cho

tôi thời hạn hai tháng thì đại khái tôi mới lo liệu được.

– Hai tháng?

– Vâng, tôi có thể trả dứt phân nửa. Ở Vancouver tôi có căn hộ một lầu, năm rồi

tôi mua với giá mười bảy vạn đồng Canada, nay đã lên ba mươi phần trăm.

Theo tính toán của tôi, nếu được giá, tôi sẽ bán nó đi và trả hết cho ngân

hàng, còn giá thấp thì ... - Tôi khẽ thở dài - phải đợi tôi làm thủ tục ly hôn,

chia tài sản xong mới trả được.

Trần Nghiệp Quảng ra vẻ do dự.

– Thưa ông Trần, tất cả tôi chỉ có vậy, thủ tục ly hôn ắt phải mất thời gian,

tôi muốn nhờ luật sư làm việc với chồng tôi để biết giá trị tài sản và quy ra

tiền đưa cho tôi, tôi sẽ bù vào cho đủ số.

Ông Trần nhìn tôi:

– Bà Vương, bà chỉ là nội trợ trong gia đình à?

– Trước kia là vậy.

– Cũng may là ngân hàng Hằng Mậu không phải là ngân hàng mua bán nên việc xử lý

nghiệp vụ khá thoáng. Được, tôi sẽ báo lại ban giám đốc.

– Cảm ơn ông đã giúp. – Tôi nói rõ. - Thực ra là cùng giúp hai bên, còn như bắt

tôi vào tù, đúng như ông nói, điều đó chẳng lợi cho ai cả.

Từ nay trở đi, tôi phải ghi nhớ rõ:

chẳng hết lòng cảm kích, chẳng bố thí ân huệ. Trên quan hệ phải sòng phẳng để

chẳng ai nợ ai!

– Ông Trần, tôi cần một luật sư, ông có thể giới thiệu cho tôi một vị nào quen

biết được không?

– Được. Luật sư Thang là cố vấn pháp luật cho ngân hàng chúng tôi, ông ấy có

người em mở văn phòng luật, đấy là một người có tài, đáng tin cậy được.

Tôi từ biệt Trần Nghiệp Quảng, đi ngay đến luật sư Thang Cung Khiêm.

Thang Cung Khiêm là người đứng tuổi, cẩn thận. Tôi giao ông việc trả nợ ngân

hàng và ly hôn.

– Bà Vương, giấy tờ nhà ở Vancouver, bà có mang theo không?

Tôi gật đầu.

– Nếu như bà nhượng lại với giá đã mua thì chúng tôi rất hoan nghênh. – Thang

Cung Khiêm nói với vẻ hồ hởi.

– Ai mua cũng vậy thôi, chỉ mong càng sớm càng tốt.

– Không thành vấn đề. Tôi có bạn cùng nghề ở Vancouver, họ sẽ lo các giấy tờ,

tôi sẽ báo ngay cho bà.

– Thưa luật sư, xin cho hỏi, ông mua nhà để làm gì?

– Bỏ ra đầu tư, tạm thời là cho thuê.

– Tôi có thể thuê lại không?

– Bà muốn về lại Canada?

– Phải về gấp.

– Chuyện cho thuê ...

– Ông cứ điều tra giá cả thị trường, sau đó cho tôi biết, hạn thuê từng năm.

– Bà Vương, bà không giống người nội trợ trong gia đình đâu.

– Tại sao?

– Bà làm việc rất nhanh, đấy là phong cách chức nghiệp.

– Kích thích quá tất lộ ra đấy!

Tôi nói thật, trước luật sư Thang tôi chẳng cần che giấu điều gì, ông ấy có thể

chẳng tin tôi vì tính hài hước của tôi, trước những đổi thay chẳng nao lòng lo

sợ.

– Luật sư, tôi rất nóng lòng về nhà, chẳng biết Hằng Mậu có buông tôi không?

– Tôi tin là được, chỉ cần nội trong hai ba ngày giao cho họ 17 vạn đồng

Canada, số còn lại sẽ làm giấy trả sau, có thể họ sẽ vì tình cảm mà rút lại đơn

tố cáo.