kia cũng trí mạng,
nhưng trước đó, Tây Li Dạ đã nhìn ra, tiểu thiếu gia sớm nguy hiểm rồi.
Sau khi nó hộc máu, Tây Li Dạ không biết là mình nhạy cảm, hay là nó đã biết tất cả sự thật.
Nó nhìn hắn rất lâu, nhưng lại thản nhiên nở nụ cười.
Cả đại trạch Bắc Cung đều vô cùng hỗn loạn, tất cả mọi người đều độ cao khẩn trương, Bắc Cung Tiểu Từ nằm trong phòng, lại truyền ra tiếng gầm gừ và tiếng
rống giận dữ.
Biểu hiện này là cơn tức giận trong lòng chủ nhân!
Nhiều hơn là, bất lực!
Từng bác sỹ
lại ra khỏi phòng, đi qua Bắc Cung Mộ Duệ nói: “Bắc Cung tiên sinh, tôi
đã làm hết sức rồi. Vết thương đó không phải chỗ trí mạng. Quan trọng
là, trên người vị thiếu gia này này như có một loại độc xâm nhập, loại
này độc cực kỳ mạnh, hơn nữa cho đến bây giờ chưa từng thấy qua, chúng
tôi chỉ là bác sỹ bình thường, đối với chuyện giải loại độc này, chúng
tôi đều không hiểu. Vừa rồi băng bó vết thương trên người tiểu thiếu gia xong, còn mổ lấy đầu đạn ra. Những thứ khác, chỉ có thể mặc cho số phận …… “
“Đáng chết!!!” Bác sỹ còn chưa nói xong, Bắc Cung Mộ Duệ đã như một con rồng phun lửa đập bàn đứng lên.
“Cút! Cút hết cho ta!!“
Sau khi gầm
lên giận dữ, tất cả bác sỹ đều sợ tới mức run sợ trong lòng đi ra khỏi
phòng, như là thấy được chuyện đáng sợ nhất thế gian, chạy trối chết.
“Chủ nhân
đừng giận, bây giờ tiểu thiếu gia sống chết chưa biết. Chủ nhân nên giữ
bình tĩnh, tìm người đến cứu tiểu thiếu gia!” Mình Tây Li Dạ ở lại một
bên, cúi đầu cung kính khuyên can nói.
“Độc…… Bọn
họ nói nó bị trúng một loại độc kỳ quái…… “ Phòng bỗng yên tĩnh kỳ dị,
thật lâu sau, Bắc Cung Mộ Duệ bỗng trầm giọng bình tĩnh nói.
“Đúng, chủ nhân. “ Tây Li Dạ cảm thấy trong lời này của hắn có chút gượng gạo.
Ngay cả chính hắn cũng cảm thấy mình lo lắng như thế nào cũng không đủ.
Bắc Cung Mộ
Duệ bỗng quay đầu lại, ánh mắt như rắn độc bắn về phía Tây Li Dạ, lạnh
lùng nói: “Về chuyện độc, nghi trượng của tôi không có chuyện muốn nói
với tôi sao?“
“Chủ nhân, tôi…… “ Tây Li Dạ đang định giải thích.
Bắc Cung Mộ Duệ lại lạnh lùng ngắt lời nói: “ Tây Li Dạ, đừng ép tôi tự tay giết cậu!“
Tây Li Dạ cả kinh, thì ra, chủ nhân đã biết tất cả!
Tây Li Dạ bỗng quỳ xuống, run giọng nói: “Chủ nhân, Dạ biết sai rồi. Xin chủ nhân trách phạt. “
Bắc Cung Mộ
Duệ đứng dậy, nhìn xuống Tây Li Dạ quỳ trên mặt đất, giọng thản nhiên,
ánh mắt lãnh huyết nói: “Tiểu Từ còn giống, thì tôi giữ lai cái mạng chó của cậu. Nếu Tiểu Từ không sống được, vậy thì, cậu cùng chết với nó đi. “
Tiểu Từ
sống, cậu sống. Tiểu Từ chết, cậu cũng chết! Tây Li Dạ chấn động cả
người, môi khẽ trở trắng ra, nhưng lại không có nửa điểm oán hận!
Chỉ thấy trên trán Bắc Cung Mộ Duệ nổi lên gân xanh quỷ dị, giãy dụa
thống khổ, làm cho người ta cảm thấy vô cùng kinh khủng và dữ tợn.
Tựa như có ngọn lửa bắt đầu cháy lên trên người hắn, còn có sự mờ mịt kia, làm cả người hắn nhìn qua có chút mộng ảo. Ngay sau đó, đồng tử
của hắn cũng bắt đầu có biến hóa, ngẩng đầu lên, không còn là đôi mắt
đen như mực trầm ổn ngày thường, mà là đỏ đậm như máu! Dưới ánh trăng
vàng chiếu xuống, đồng tử như chứa hai ngọn lửa thiêu đốt, nhìn qua vô
cùng quỷ mị khiếp người.
Khi hắn ngẩng đầu lên lộ ra răng nanh, trên mặt cũng bắt đầu xuất
hiện biến hóa lớn, một gân mạch xanh màu đen bắt đầu xuất hiện trên
khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, làm cả người hắn nhìn qua thật khủng khiếp!
Như một loại dã thú, hoàn toàn mất đi nhân tính, bày ra dáng vẻ thú tính kia!
Lúc đầu Bắc Cung Tiểu Từ trợn mắt há mồm, lúc này đây lại cảm thấy bình tĩnh hơn.
Bắc Cung Mộ Duệ cúi đầu, gắt gao cắn môi dưới, nắm chặt hai đấm, không để mình hoàn toàn biến thành người khác.
Tây Li Dạ nhìn dáng vẻ thống khổ nhẫn nại của hắn, lo lắng nói: “Chủ nhân. Ngài thế nào?”
Bắc Cung Mộ Duệ cố nén mồ hôi lạnh đầy người và dục vọng dã thú kia, thấp giọng nói: “Mau lên, đưa ta về phòng, trói ta lại!”
Trong mắt Tây Li Dạ hiện lên một tia không đành lòng, nhưng hắn biết
chuyện này nghiêm trọng thế nào, vội vàng đi lại gần đưa hắn ra bên
ngoài.
Trong mắt Bắc Cung Tiểu Từ hiện lên chút lo âu, Blair phía sau đã
không khách khí đá một cước thẳng lên mông nàng, đá nàng về lại thân
thể.
Từ trong mơ Bắc Cung Tiểu Từ luôn cố gắng để mình tỉnh lại, nhưng cả
người cau mày, bị hành hạ đến đẫm mồ hôi chảy lệ, lại không thể hoàn
toàn tỉnh táo lại. Nhưng Bắc Cung Tiểu Từ không từ bỏ, vừa rồi nàng nhìn thấy Bắc Cung Mộ Duệ biến hóa, biết cảnh kinh khủng lần đầu nhìn thấy ở nhà cổ Bắc Cung lại tái diễn, hơn nữa nàng cũng biết muốn vượt qua thú
tính, không chỉ có sự kiềm chế của bản thân, còn phải uống máu huyết nô
mới được.
Nơi này không phải nhà cổ Bắc Cung, tự nhiên không chu toàn như nơi
đó. Trong lòng Bắc Cung Tiểu Từ có chút oán giận, vì sao đang yên đang
lành lại đến Đan Mạch chứ!
Bắc Cung Tiểu Từ làm sao mà biết mâu thuẫn và thống khổ trong lòng
Bắc Cung Mộ Duệ, mang theo một loại tâm lý cam chịu mà trả thù, mới có
thể cố ý đưa nàng đến đây, thấy nàng bị tổn thương từng chút.
Trúng độc quá nặng, dù phát hiện thân th