là một chuyện phải làm, như là khi đói bụng lại bày ra đồ ăn mình không thích, nhưng vẫn sẽ ăn, không liên quan đến thích hay không
thích, chỉ vì để ăn no mà thôi. Không có ý nghĩa, cũng không có tình
cảm.
Bắc Cung Mộ Duệ làm sao có thể biết, trong gia tộc Andrew, người phụ nữ chân chính còn có một người khác!
Đi nhầm một bước, khoảng cách giữa hai người cũng ngày càng xa, cho đến khi không thể quay lại điểm gốc.
Sắc mặt Tây Li Dạ hơi đổi, “Chủ nhân, sắc mặt tiểu thiếu gia hình như không tốt.”
Tây Li Dạ
gắt gao nhìn chằm chằm biểu tình của chủ tử, không bỏ qua một cử động
nhỏ, quả nhiên, khi nghe Tây Li Dạ nói đến Tiểu Từ, trong đôi mắt hắn
hiện lên một chút phức tạp, tuy rất nhanh đã tan mất, nhưng làm sao có
thể thoát được Tây Li Dạ luôn hiểu rõ hắn đây.
Tại một khắc kia, Tây Li Dạ hiểu được, thì ra Huyên nói đúng.
Bắc Cung Mộ
Duệ xả ra một nụ cười lạnh lùng, thản nhiên nói: “Nói đến nó, yến hội đã đến giờ rồi, Dạ, đi mời Tiểu Từ chuẩn bị ra ngoài.”
Tây Li Dạ cúi đầu cung kính nói: “Đã biết, chủ nhân. Tôi đi trước.”
Ở lầu hai có vẻ yên lặng, trong phòng gần biển, Tiểu Từ tóc bạch kim, đôi mắt xanh
biếc đang thay áo phông quần bò ngày thường thành âu phục của tiểu vương tử đúng mực.
Thành một mĩ thiếu niên tuấn mỹ như mộng.
“Tiểu thiếu gia, đến giờ rồi.” Vừa mới mặc xong, chợt nghe thấy tiếng Tây Li Dạ ở ngoài cửa.
Tiểu Từ đi
đến chiếc gương lớn trước mặt, nhìn trang phục trẻ con tinh xảo bên
trong, cười nhẹ, nếu mệnh đã định Bắc Cung Mộ Duệ đưa nàng đến đó, vậy
thì chi bằng đến trước thời gian đi.
Trước khi
Tiểu Từ ra ngoài, xuất di động ra, bấm dãy số quen thuộc kia, khóe miệng từ từ gợi lên một nụ cười, Tiểu Từ nhìn mình trong gương rất nhanh nối
được điện thoại nói: “Đạm Thủy, tôi ở Đan Mạch, làm kế hoạch lúc trước
đi, vất vả rồi.”
Tiểu Từ tiêu sái đóng di động lại, rồi mới bình tĩnh mở cửa ra, cười ấm áp với Tây
Li Dạ đang đợi nói: “Tây nghi trượng, để ngài đợi lâu. Chúng ta đi thôi, cha chắc chắn chờ đến sốt ruột rồi.”
Tây Li Dạ nhìn nàng, cười ấm áp, cầm chén trà trong tay đưa cho nàng, “Tiểu thiếu gia, uống chén trà thông giọng trước khi đi.”
Tiểu Từ sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh lại mỉm cười rực rỡ nói: “Được. Cám ơn
ngài nhé Tây nghi trượng, ngài nghĩ thật chu đáo.”
Nói xong
liền cầm lấy chén sứ xinh đẹp kia ngửa đầu uống vài hớp, sau khi thông
cổ xong, mới hài lòng buông ra “Tây nghi trượng, trà do ngài pha uống
ngon thật. Cũng giống như một người bạn tôi quen ~~”
Tiểu Từ đáng yêu cười, trên gương mặt lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ mê người, như
là trên mặt hồ tĩnh lặng có một con chuồn chuồn nhỏ lướt qua mà để lại
gợn sóng.
Tây Li Dạ cúi đầu nâng khay trà tinh xảo cười cười, đưa nàng đi vào phòng khách.
Tiểu Từ vừa
đến cầu thang, từ xa đã nhìn thấy một chàng trai tuấn mỹ mang theo khí
chất tà mị đứng thẳng trong phòng khách, chỉ thấy Bắc Cung Mộ Duệ mặc âu phục Armani cao quý thanh lịch, khóe miệng mang theo nụ cười ác ma, đôi mắt phượng dài hẹp lóe lên đủ loại màu sắc, hai tay miễn cưỡng cho vào
túi quần, đầu khẽ nâng lên nhìn Tiểu Từ chuẩn bị đi xuống cầu thang.
Tiểu Từ mặc
áo sơmi trắng, áo vest đen nhỏ, quần âu, mũ lịch lãm, cổ có thêm một cái nơ bướm đáng yêu, lông mi chớp, làn da trắng hồng, hai mắt nước mở to,
sáng lấp lánh.
Cả người như món đồ chơi hoàn mỹ trong cửa hàng, không có tỳ vết nào, thậm chí vì
nhìn qua quá hoàn mỹ, làm người ta có cảm giác không thật, không có sinh mệnh.
Bắc Cung Mộ
Duệ mỉm cười, Tiểu Từ xuống lầu ngoan ngoãn đi đến bên cạnh hắn, Bắc
Cung Mộ Duệ hài lòng nắm bàn tay non mềm của nàng, đưa nàng ra ngoài.
Bưng khay
trà, Tây Li Dạ nhìn hai người ăn ý lại có cảm giác xứng đôi kỳ quái, Tây Li Dạ nhìn cốc trà vẫn còn tỏa hơi bóng trong tay, thì thào lẩm bẩm:
“Huyên, hy vọng lúc này đây, chúng ta quyết định không sai.”
Vừa rồi hắn
để tiểu thiếu gia uống trà này, là một loại kịch độc không màu không
sắc, dù là loại người nào, chỉ cần uống xong, thân thể sẽ càng ngày càng yếu, càng ngày càng chết mòn, càng ngày càng không nghe sai khiến, cho
đến khi tuyệt đối không thấy được ánh mặt trời ngày hôm sau!
Đây là hắn
và Phương Đông Huyên thương lượng lừa Bắc Cung Mộ Duệ mà tự quyết định,
chủ tử của bọn họ, không nên để một đứa trẻ quấy rầy!
Tối nay là
trăng tròn mười lăm, Tây Li Dạ lại không ngờ, thời điểm này, chủ tử
không sống ở nhà cổ Bắc Cung, lại cố ý đến Đan Mạch đính hôn gì đó!
Trong đầu chủ tử cuối cùng nghĩ gì?!
Hắn và Phương Đông Huyên đều hoàn toàn không nhìn thấu.
Đêm nay…… đừng nên xảy ra chuyện gì mới tốt!
Di động bỗng rung lên, Tây Li Dạ nhận máy, thản nhiên nói: “Huyên, chuyện ông muốn tôi làm, đã làm rồi.”
Đối diện truyền đến giọng lạnh giá của Phương Đông Huyên, “Ừm…… để cho nó, chết vì độc của mình đi. Đây coi như là thanh toàn.”
Lam cung. Trong hoàng thất Đan Mạch, nhìn từ xa, tựa như một tòa thành nguy nga trong thế giới cổ tích rộng lớn.
Yến hội do
vua Đan Mạch cử hành, tất nhiên là xa hoa truỵ lạc, phồn hoa như gấm,
thảm đỏ dài trả từ cửa thành đến cửa yến hội. Tất cả
