Old school Easter eggs.
Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329162

Bình chọn: 8.5.00/10/916 lượt.

ở.

Nếu có thể, mùa hè năm đó, cô không muốn bị gửi vào nhà cô mình.

Nếu có thể, chuyến về nước lần này, cô không nên hiếu kỳ, tham gia vào

chuyện rối rắm của gia đình nhà người khác, cuối cùng lại chịu thiệt về

mình.

Cô và Trần Dực Dương quen biết nhau đã lâu, nếu có thể bị

“điện giật” thì đã sớm “cháy thành tro” rồi, chứ đợi đến bây giờ làm gì?

Nhưng, vì cha cô tóc mai ngày một bạc dần, cô đành phải cha mẹ đặt đâu thì ngồi đó.

Cô biết, đây là cơ hội duy nhất để thể hiện lòng “hiếu thảo” của mình.

Cha cô đích thân chọn cho cô người chồng này, cực “tốt”.

Tướng mạo thanh thoát, vô cùng thông minh, hết sức tham vọng, quan trọng là mấy năm nay mọi người đều biết tiếng anh.

Cô không có cảm tình của Trần Dực Dương, mãi đến hôm chụp hình cưới, cô có hỏi một câu.

Vì sao anh đồng ý kết hôn?

Anh chỉ nói một câu, vô cùng thực tế.

Anh nói, hôn nhân đối với anh chỉ là một món hàng.

Một câu nói vô cùng giống.

Có người cũng nói như thế, cho nên, anh chấp nhận sự theo đuổi của cô, gật đầu trở thành bạn trai cô.

Thế là, lần này, đến lượt cô thỏa hiệp.

Dù sao, cô đã “sống” đến tuổi này rồi, không sinh con nữa thì sẽ quá tuổi, đã coi như là một món hàng, đàn ông đều có hai cái chân, chẳng có gì để phải so sánh cả.

Đêm tân hôn.

Đã quyết định lợi ích của

hôn nhân là sinh người thừa kế cho Hạ thị, thế thì những “động tác”, có

những “đụng chạm” không thể tránh khỏi.

Chỉ là đêm tân hôn, vẫn xảy ra chút “sự cố”.

Di động của anh không ngừng reo, anh nhận điện thoại, quyết sách của công ty gây tranh cãi, cần anh ra mặt giải quyết.

Cô tưởng anh sẽ tháo thân.

Suy cho cùng, cô chẳng chờ đợi, mơ mộng gì ở cuộc hôn nhân này, mà đây là cơ hội để anh thể hiện “giá trị”.

Nhưng, rất bất ngờ, anh đợi đến trời sáng mới ra khỏi nhà, tối qua, trong suốt cả quá trình, anh không hề làm cho có lệ, trả bài cho xong mà sự cuồng

nhiệt và kích thích của hai cơ thể rất rõ ràng.

Tối hôm đó, lần đầu tiên cô kinh ngạc phát hiện ra, chồng cô không giống anh.

Hứa Ngạn Thâm là người việc có lớn thế nào cũng không quan trọng bằng công

việc, anh sẽ vì đột xuất nhớ ra một dự án nào đấy mà kiếm cớ bỏ đi, nhốt mình trong phòng làm việc, quên ăn quên ngủ đến mức cả người đang đợi

anh trong phòng cũng quên luôn, thậm chí cả đêm không xuất hiện trong

phòng ngủ thêm một lần nào nữa.

Người như Hứa Ngạn Thâm ấy mà, tình dục mãi mãi không chế ngự được lý trí.

Nhưng, lúc khẳng định chuyện này, trong lòng cô luôn có một tiếng phản bác khe khẽ.

Không phải như vậy, chỉ là vì không đúng người mà thôi.

Rất xui xẻo, cô lại chính là cái người “không đúng” đó.

Thật ra, có được là “bất ngờ”, bỏ đi là “tất nhiên”, chỉ là cô vẫn không chấp nhận nổi sự lựa chọn “tàn nhẫn” đó của anh.

Anh chọn dời lại hôn lễ một năm, chọn chăm sóc người vợ cũ đang mang thai.

Anh nói, đó là trách nhiệm, sức khỏe của Chức Tâm là vì anh nên mới ra nông nỗi như thế.

Nhưng cô hiểu rõ, đó chỉ là cái cớ, là cái cớ để thuyết phục bản thân mình mà thôi.

Một người đàn ông có thể sẵn lòng chăm sóc “mối đe dọa” của hôn nhân, thế

thì, cô còn hy vọng thắng không? Không! Cho dù có buồn thế nào đi chăng

nữa, cô cũng hiểu, mình không thể không rút lui.

Hứa Ngạn Thâm là người rất trọng chữ tín, còn cô lại không muốn làm khó anh.

Có lẽ nên nói, không muốn làm khó mình mới đúng.

“Phụ nữ một tháng chỉ có một lần cơ hội, bình thường không cần phải lãng phí thời gian, tháng sau thời gian này chúng ta sẽ lại giao ban, để xem anh bay sang hay là em bay về.” Để lại một mảnh giấy nhỏ, cô thu dọn hành

lý, rồi bay thẳng sang Pháp.

Cô rất thích nước Pháp! Nhìn sự lãng mạn của các đôi trai gái, trái tim đau buồn của cô cũng từ từ nguôi ngoai.

Mỗi người có cuộc sống của riêng mình, mỗi tháng đến kỳ “gieo hạt” lại gặp nhau, Trần Dực Dương chắc cũng không để tâm đâu nhỉ.

Tháng đó, cô không “trúng số”, quả nhiên phụ nữ tuổi tác càng lớn, cơ hội “trúng số” càng ít đi.

Nhưng, không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

Đến tháng thứ hai của kỳ rụng trứng, là Trần Dực Dương bay sang Pháp.

Đêm đó, họ “quấn quít” nhau cả đêm, cô thật sự muốn nhắc nhở anh, thật ra

mật độ quá dày sẽ không đảm bảo “chất lượng” nhưng, anh mất kiểm soát,

giày vò cô chết đi sống lại, kịch liệt đến độ như thể bao nhiêu bức xúc

dồn nén trong cả tháng qua phát ra hết.

Sáng sớm hôm sau, cô tỉnh dậy, phát hiện trên gối bên cạnh có một mảnh giấy.

Tháng sau, đến lượt em về nước.

Và lần này, là anh bỏ đi trước.

Đột nhiên, cô bỗng cảm thấy rất buồn cười, thì ra, anh đang tức giận.

Lần đầu tiên phát hiện, CEO của Hạ thị thì ra không phải là một người lạnh lùng, mà là người có cảm xúc.

Cũng không biết xuất phát từ tâm trạng gì, cô chụp được vài tấm du lịch trăng mật, đăng lên QQ.

Đi giết người đây, đi giết người đây!

Từ khi bị hủy hôn đến bây giờ, lần đầu tiên cô mới có tâm trạng hành hạ người khác.

Nhưng không ngờ, “con cá” mà cô đợi để “giết” chưa xuất hiện thì người đầu tiên nhìn thấy hỏi thăm cô lại là Chức Tâm.

Chức Tâm, thật ra, cô thật sự rất thích Chức Tâm.

Nếu không có Hứa Ngạn Thâm, bọn cô chắc chắn đã c