toát trước mặt.
Môi có cảm giác ươn ướt, không thể làm ngơ, cô cúi đầu xuống.
“Cám ơn.” Cô khẽ giọng nói cảm ơn, định cầm lấy quả anh đào anh đưa thì phát hiện cánh tay mình đang được truyền dịch, còn cánh tay kia thì không có chút sức lực nào.
“Há miệng ra là được rồi.” Anh nhắc cô.
Ngẩn người ra một lát, cô vẫn há miệng ra, từ từ ngậm lấy quả anh đào trong tay anh.
Từ hôm qua đến giờ, anh luôn tự mình chăm sóc chuyện ăn uống cho cô, không ép cô ăn quá nhiều, nhưng ăn làm nhiều bữa, mỗi bữa ăn một ít.
Có lẽ do bị bệnh nên tâm trạng của cô rất sa sút.
Cô vừa mới ăn xong quả ảnh đào đó, đang khó xử vì không biết có nên nuốt luôn hột hay không thì anh đã xoè tay ra, nhẹ nhàng nói, “Nhả hột vào tay anh là được rồi.” Cô trước nay không thích nuốt luôn hột.
Do dự một lát, cô vẫn nghe theo lời anh.
Cô trước đây thường rất hay như thế, cô xem ti vi, anh ngồi một bên vừa đọc sách vừa xem tài liệu, bàn tay của anh có thể dùng làm thùng rác cho cô.
Nhưng, bây giờ, những cử chỉ như thế khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã cách quá xa nhau.
Hôm qua, cô không lắc đầu cũng không gật đầu, câu trả lời có nên bắt đầu lại hay không, cô vẫn chưa thể quyết định được.
Một tay vẫn còn cầm hột, tay còn lại của anh đã lấy một quả anh đào nữa đút vào miệng cô.
Mới ăn được một chút xíu trái cây, dạ dày cô đã bắt đầu khó chịu.
Nhìn cô khẽ nhíu mày, “Ráng ăn một quả nữa thôi, trước khi ăn tối, anh sẽ không ép em nữa.” Yêu cầu của anh rất đơn giản, cứ cách hai tiếng lại ăn một ít trái cây, sẽ giúp cho việc hồi phục.
Biết anh là muốn tốt cho cô, cho dù, cảm giác buồn nôn đã trào lên cuống họng nhưng cô vẫn gật đầu, nghe theo lời anh ăn thêm một quả nữa.
Rồi lại tiếp tục nhả hột vào tay anh.
Anh quả nhiên rất giữ chữ tín, cô nhả hột xong, anh đứng dậy rửa tay, không ép cô ăn nữa.
Cô nhíu mày suy nghĩ rồi lặng lẽ nhìn theo bóng anh.
“Anh không phải đi làm sao?” Tính ra hình như đã trọn hai ngày rồi.
Hai ngày nay không phải là cuối tuần, chắc công việc của anh rất bận rộn.
Anh khựng lại, “Lúc em ngủ, anh đã bảo Tâm Ngữ mang tài liệu đến.” Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, cha sẽ từ từ chia sẻ những việc quan trọng cho anh, rất nhiều việc nhất thời không thể để sang một bên được.
Nếu có thể, anh cũng muốn yên tĩnh ở bên cô.
Nhưng thực tế thì mỗi lần cô ngủ anh lại điều hành công việc thông qua điện thoại.
Cô biết anh có năng lực này, chỉ là...
“Thật ra, anh không cần phải như vậy, để hộ lý chăm sóc em là được rồi. Anh còn rất nhiều việc phải làm, không cần phải lãng phí thời gian vì em đâu.” Một lúc nói nhiều như vậy, cô có hơi đuối sức, cô tựa vào thành giường đợi cơn chóng mặt qua đi.
Anh trầm ngâm.
Một lát sau, cô phát hiện cuộc nói chuyện giữa hai người không thể tiếp tục được nữa.
Sự thân mật giữa họ đã lặng lẽ biến mất từ lâu.
Xung quanh rơi vào yên lặng.
Thật ra, cô không có ý này, nhưng thốt ra khỏi miệng, lời nói lại biến thành như vậy.
Ngượng ngùng, cô đành tìm chuyện để nói, “Bác sĩ có nói em phải nằm viện bao lâu không?”
Anh khẽ nhếch môi, một nỗi buồn thoáng qua, “Chắc là một tháng.” Còn chính xác phải nằm viện bao lâu thì phải xem tình hình hồi phục của cô thế nào.
Một tháng.
Công việc của cô phải làm thế nào đây?
Công việc... sau khi xảy ra chuyện này, cô còn có thể quay lại toà soạn nữa không? Không, nếu cô không quay lại, không phải đồng nghĩa với việc cô thừa nhận những lời vu khống của người khác là đúng sao? Cho dù phải rời khỏi đó thì cô cũng phải được minh oan trước khi rời khỏi!
Cô vào được toà soạn là nhờ vào quan hệ, nhưng cô không dựa vào chuyện mờ ám nơi công sở để duy trì công việc của mình!
“Đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa, dưỡng bệnh là quan trọng nhất.” Anh cắt ngang suy nghĩ của cô.
Tình hình sức khoẻ hiện giờ của cô, nếu phải chạy đi lấy tin thì chắc chắn sẽ ngất ngay tại chỗ và chờ người khiêng về mà thôi.
Chỉ là, bây giờ mối quan hệ của họ trở nên vô cùng thận trọng và nhạy cảm như thế, có rất nhiều việc anh không thể thô bạo can thiệp vào.
Cho dù, anh rất sốt ruột, lo lắng.
“Đây là thuốc bác sĩ Lữ kê đơn, em bắt đầu uống từ hôm nay nhé. Rất tốt cho quá trình hồi phục sức khoẻ của em.” Anh rót cốc nước, che giấu tâm trạng bất an của mình.
Cô nhìn thấy, nhưng lại không nói gì.
“Ừm.” Anh kề thuốc vào miệng cô, cô không hỏi bất cứ điều gì, há miệng ngậm lấy.
Đây là thuốc trị chứng trầm cảm, lúc trước cô đã từng uống.
Cảm giác ươn ướt, lạnh lạnh từ môi cô khẽ chạm vào tay anh.
Anh không cầm lòng được ấp tay lên má cô, nhìn chằm chằm vào môi cô.
Sự đụng chạm ngắn ngủi này làm anh rất muốn rất muốn ôm cô vào lòng, rất muốn rất muốn hôn lên môi cô.
Rất muốn rất muốn ép buộc cô cho anh một câu trả lời chắc chắn.
Chúng ta mỗi người nhường một bước có được không? Chúng ta bắt đầu lại có được không?
Rõ ràng là biết cô cần có thời gian suy nghĩ nhưng anh thật sự rất muốn rất muốn...
Tính áp đặt đã ăn sâu bén rễ trong người anh, không thể nói sửa là sửa được ngay.
Cô không được tự nhiên quay mặt đi, tay anh hụt hẫng.
Anh cũng