- Sao không làm luôn việc đó?
- Vì điều đó sẽ khơi lại vụ phản bội của bà cháu. Ta muốn chúng ta không đi tới nước cờ đó thì hơn. Nhưng nếu phải lựa chọn giữa một sự cố ngoại giao cũng hết sức nghiêm trọng, và mạng sống của cháu, ta sẽ không mất nhiều thời gian suy nghĩ đâu.
Suzie quay sang nhìn Knopf và đối diện với ánh mắt ông, lần đầu tiên từ khi bắt đầu cuộc trò chuyện.
- Vậy thì, bà tôi thực sự là thủ phạm à?
- Đó là chuyện quan điểm thôi. Bà ấy là thủ phạm trong mắt của những người cầm quyền nước ta, và rồi mười lăm năm sau đó, thế giới rốt cuộc lại thấy bà ấy nói đúng, chúng ta đã ký hiệp ước giải giáp vũ khí. Từ năm 1993 đến nay, hàng trăm pháo đài B-52 huyền thoại đã han gỉ trơ khung dưới cái nắng của sa mạc Arizona, ngay cả khi sự ruồng bỏ ấy chỉ là một màn kịch hoành tráng vì chúng ta đã hoàn toàn thay thế bằng tên lửa.
- Tại sao ông không kể cho tôi tất cả những chuyện này sớm hơn, Knopf?
- Liệu cháu có đồng ý nghe ta nói không? Ta đã cố nhưng bà cháu quan trọng với cháu biết bao. Mathilde chỉ là bóng ma của một người mẹ và cháu đã biến Liliane thành thần tượng của mình. Làm sao có thể ấn mạnh thêm mũi đao đã đâm sâu vào da thịt của vết thương thời thơ ấu?
Suzie nhìn quanh công viên. Mùa đông đã lột bỏ hết sắc màu của nó. Vài người dạo bộ đang bước nhanh trên các lối đi, tay đút túi áo, đầu cúi gằm.
- Tôi đã leo lên một ngọn núi, gây ra cái chết cho ba người đàn ông, một người còn chưa tới hai mươi tuổi, tất cả những điều ấy là để chứng minh cho sự vô tội của bà tôi, và bây giờ tôi phải tiếp tục cái việc điên rồ ấy, như ông vẫn bảo thế, đi tìm bằng chứng cho tội trạng của bà. Mỉa mai làm sao?
- Ta e rằng câu chuyện về gia đình cháu còn là một điều mỉa mai hơn. Anh bạn phóng viên của cháu đang ở đâu vậy?
- Anh ta về giải trình với tổng biên tập.
- Ta biết chuyện này không liên quan đến mình, nhưng giờ cháu với anh ta có gì không?
- Không, chuyện đó không liên quan đến ông. Là người biết rất rõ Liliane, ông có từng nghe nói đến nơi mà đôi khi bà trốn chồng đưa Mathilde tới không?
Knopf gãi cằm.
- Bà cháu có nhiều bí mật quá. Chuyến thăm hòn đảo kia hẳn đã khiến cháu tin điều đó.
- Ông tôi lừa dối bà với ai?
- Cháu xem, lúc nào cháu cũng bảo vệ bà ấy! Mà quay lại câu hỏi trước của cháu đã, trong đầu ta chỉ nghĩ tới một nơi, Liliane là người mê nhạc jazz, chồng bà ấy thì chỉ thích nhạc kịch và những tác phẩm thuộc thể loại cổ điển. Nhạc jazz với ông ấy chỉ là một chuỗi những nghịch âm quê mùa. Khi bà cháu chơi dương cầm, ông ấy bắt bà cháu phải đóng chặt các cửa phòng chơi nhạc và hạ bớt âm thanh. Tháng nào Edward cũng cần tới Washington, và Liliane tranh thủ thời gian này để thỏa mãn niềm đam mê của mình trong một câu lạc bộ nhạc jazz nổi tiếng ở Manhattan. Quán Vanguard, nếu như ta nhớ đúng, nhưng ta không nhớ bà ấy có đưa mẹ cháu tới đó. Sao cháu lại hỏi ta chuyện này?
- Trên đảo, chúng tôi đã tìm thấy một lá thư được Liliane viết cho Mathilde. Bà có nhắc đến một nơi mà hai người thường tới cùng nhau.
- Thế bà ấy còn nói gì trong lá thư đó?
- Không còn gì khác ngoài lời yêu thương của một người mẹ gửi cho con gái. Bà tự biết mình đang trong vòng nguy hiểm, tôi đọc chẳng thấy khác gì di thư.
- Ta rất muốn có thể đọc lá thư đó, nếu cháu không thấy phiền.
- Lần sau tôi sẽ mang cho ông xem, Suzie hứa hẹn. Cảm ơn ông, Arnold.
- Vì chuyện gì? Ta đã làm được gì đâu.
- Vì lúc nào cũng ở đây cì tôi, vì là người đúng như ông vốn là, người mà tôi luôn luôn có thể tin tưởng.
Cô đứng dậy và hôn lên má Knopf, một cử chỉ dịu dàng khiến ông gần như đỏ mặt.
- Về chuyện kia, ông vừa đứng dậy vừa nói, trước khi chết, cậu Colman đó có nhắn gì cho bọn cháu không?
Suzie nhìn xoáy vào Knopf, và chần chừ trước khi trả lời.
- Không, chúng tôi đã đến quá trễ.
Cô bước đi xa dần trên lối đi dạo và ngoảnh lại để gửi lời chào sau cuối tới người đỡ đầu.
*
Andrew đang chờ cô tại quán bar khách sạn. Một cốc rượu đã vơi một nửa trước mặt anh.
- Đây là cốc đầu tiên mà tôi thậm chí còn chưa uống hết, anh nói.
- Ai khảo mà anh xưng. Suzie vừa đáp vừa ngồi lên chiếc ghế cao.
Cô cầm cốc lên và nhấp môi.
- Sao mà cô uống được cái thứ đắng ngắt như thế nhỉ?
- Là chuyện gu.
- Cuộc gặp ngắn ngủi của cô bổ ích chứ?
- Là chuyện quan điểm! Bà tôi có tội, Suzie buông lời. Không phải vì tội mà họ cáo buộc bà, nhưng dù sao bà cũng định phản bội đất nước.
- Thế thiên thần hộ mệnh của cô phản ứng ra sao?
- Tốt, nhưng tôi nghĩ ông ấy nói dối tôi.
- Cô gái đáng thương, cô đang đi từ giấc mộng tan vỡ này đến giấc mộng tan vỡ khác.
Suzie quay sang tát anh một cái. Cô lại cầm cốc rượu lên và uống một hơi cạn sạch rồi đặt cốc lên quầy.
- Anh cũng thế, anh cũng là một kẻ dối trá, hai mắt anh long lên còn người anh thì sặc mùi rượu. Anh uống mấy cốc rồi?
- Ba, nhân viên quầy bar vừa lau quầy vừa nói. Tôi rót thứ gì nhé, quý cô? Là quán mời.
- Một bloody mary, Suzie đáp.
Andrew xoa xoa má, vẻ hoài nghi.
- Knopf đã hỏi tôi xem Colman có nhắn gì với chúng ta không, Suzie nói tiếp, tôi chưa hề cho ông ấy biết tên
