rong văn của Chu Tự Thanh, nhưng tư thế của Phương Ca lại khiến cô đột nhiên cảm thấy kéo đàn violon là
hành động đẹp nhất trên đời. (Trong bài “Ánh trăng trong hồ sen” của Chu Tự Thanh đã dùng Phạm A Linh để thay thế đàn violon, trong bài có câu:
“Nhưng ánh sáng và hình ảnh đều có giai điệu hài hòa của nó, như Phạm A
Linh tấu lên một danh khúc”. Phạm A Linh là dịch âm tiếng anh của đàn
violon)
Tiếng luyện thanh xa xa kia đã biến mất, thứ còn lại trong
hành lang cũ kĩ, trong thế giới trắng trong của tuyết chỉ là cô và người thanh niên đang chăm chú diễn tấu violon trước mắt cô. Gió thổi những
bông tuyết phiên diêu bay đến, đọng lại trên mặt đàn violon trơn bóng,
anh kẹp đàn trên vai, đôi lông mi khép hờ… Bất chợt mọi thứ đều biến
đổi, đột nhiên trong khoảnh khắc này, mùa đông xơ xác biến thành dòng
nước êm ả.
Âm điệu của khúc nhạc đó thực ra rất quen thuộc, những nốt trầm như chiếc râu khẽ rung lên của loài bướm, những nốt cao như bước
chân ngập ngừng của những đứa trẻ, phút chốc đã kéo Tô Ái Ái vào trong
giấc mộng mờ ảo, hành lang trong mộng, tuyết trắng, chàng thanh niên trẻ tuổi…
Sau này, Tô Ái Ái cũng tìm được tên của bài hát đó… là “Khúc ảo mộng” của Thư Mạn.
Kết thúc đoạn nhạc, Phương Ca nhún nhún vai, cầm Accse để gần vào đông hồ đeo tay trên tay Tô Ái Ái: “Cậu sắp muộn rồi!”
Tô Ái Ái lúc này mới như hoàn hồn tỉnh mộng, nhảy dựng lên chạy về phía
phòng thi. Những gì nên nói khi phỏng vấn cũng quên sạch sẽ. Tuy là kết
quả không tốt lắm, tạm thời ôm chân phật cũng chẳng có kết quả gì, nhưng tâm trạng của cô vẫn rất vui vẻ, vừa thi xong đã chạy nhanh đến khúc
hành lang kia, đứng ở dưới lầu học viện Âm nhạc, giậm giậm chân, xoa xoa bàn tay tạo nhiệt, chờ bóng hình mặc áo bành-tô màu vàng cháy xuất hiện trên hành lang, cô cố gắng vẫy vẫy tay, bắc tay thành hình cái loa, lớn tiếng gọi một câu: “Cảm ơn, cố gắng lên!”
Chẳng kịp chờ Phương Ca phất tay, đã nhanh chân chạy mất…
Tô Ái Ái vào một ngày của rất lâu sau đó vẫn có thể nhớ kỹ ngày mùa đông
kia, cô chạy trong sân trường cổ kính hàng trăm năm tuổi, tâm trạng vui
vẻ, hoa tuyết đọng lại trên khuôn mặt đỏ ửng của cô… Cô thích người
thiếu niên từng đứng trước mặt cô, khuôn mặt thanh tú hơn cúi xuống đàn
cho cô nghe khúc Ảo mộng. Khúc nhạc đó chẳng bao giờ phai nhạt vì năm
tháng, giống như là nụ cười của cậu thiếu niên đó, nghĩ tới trong lòng
sẽ cảm thấy ấm áp…
Liệt Tình, cậu nói năm đó chúng ta có dũng cảm
không? Đơn thuần yêu thích một người, không cần biết anh ấy có bao nhiêu tiền, cha mẹ anh ấy làm nghề gì, đi xe gì, ở phòng to hay bé, học có
giỏi không? Chỉ đơn giản là thích, đơn thuần là cảm thấy thích người
này! Sau đó, trong tuyết trắng tình yêu mới gắng sức nở bung ra! Còn
chúng ta hiện tại, vì sao lại không thể như vậy?
- By Ái Ái.
Chương 8: Sống như hoa mùa hè
Nữ sinh trong lớp đột nhiên bắt đầu thịnh hành trào lưu đọc tiểu thuyết
ngôn tình, lúc đó vẫn chưa có vấn đề về bản quyền như bây giờ, truyện
đều là sách lậu được in ở Đài Loan, được đám học sinh thuê ở cửa hàng
cho thuê sách truyện nhỏ gần trường, cỡ chữ rất lớn, trang bìa là hình
ảnh được máy tính xử lý qua loa, trông rất mờ và lòe loẹt. Các cô gái
nếu không giấu truyện vào sách giáo khoa thì chính là đặt sách lên đùi
mà đọc trộm.
Tô Ái Ái mượn một quyển của Lý Manh Manh, trong giờ ngữ
văn lấy ra đặt vào giữa khe hở của cặp sách và ngăn bàn lén lút đọc
trộm. Thạch Liệt Tình đột nhiên thấp giọng hô: “Thầy giáo tới!”
Tô Ái Ái lại càng sợ hãi, nhanh chóng đẩy quyển truyện vào trong ngăn bàn,
“cộp” một tiếng vang lên, làm cho Trang Nam ngồi phía trước sờ sờ lỗ
tai, quay lại liếc nhìn.
Tô Ái Ái ngẩng đầu nhìn, thầy giáo tới đâu? Thầy giáo vẫn đang yên vị trên bục giảng cơ mà!
Thạch Liệt Tình cười đến úp cả mặt xuống bàn, nói: “Tô Ái Ái, xong đời cậu
rồi, cậu tư xuân rồi!” (tư xuân: ý chỉ đã muốn yêu người khác phái)
Tô Ái Ái đỏ mặt, nhéo Thạch Liệt Tình: “Tư cái đầu cậu, đừng nói linh tinh!”
Lần đầu tiên thích một người sẽ có tâm trạng thế nào nhỉ?
Tô Ái Ái không biết. Nhưng cô không cảm thấy tình cảm với Phương Ca giống
như trong tiểu thuyết miêu tả, không có cái vẻ mạnh mẽ sôi nổi như vậy.
Cô chỉ là càng ngày càng chú ý nhiều hơn đến Phương Ca, đến cuối cùng,
việc chú ý tới anh đã trở thành một thói quen.
Lúc nghe tên anh thì
cảm giác như nghe tên của chính mình, bỗng chốc cảm thấy căng thẳng; bất giác nhìn anh, lại sợ bị anh phát hiện bản thân đang nhìn anh;nói một
câu với anh cũng phải tập đi tập lại trong lòng rất nhiều lần, vậy mà
lúc mở miệng tim vẫn đập rất nhanh…
Chính là như thế, cẩn thận dè dặt, rồi lại gật gù đắc chí.
Thế nhưng, nếu thích một người đã có bạn gái rồi thì sao?
Tô Ái Ái biết Phương Ca đã có bạn gái rồi, Lý Manh Manh đã từng nói qua,
chỉ là cô không ngờ nhanh như vậy đã gặp được người thật.
Tô Ái Ái cùng Lý Manh Manh đứng trong quầy bán quà vặt mua nước uống, năm hào một chai Coca-Cola thủy tinh.
Lý Manh Manh chọc vào tay Tô Ái Ái, nhỏ giọng nói: “Nhìn kìa, Phương Ca và Tống Tiểu Kiều lớp 12/7 đấy!”
Tô Á