Polaroid
Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328705

Bình chọn: 9.00/10/870 lượt.

xua tan hình ảnh trong đầu. Thôi rồi, nhất định là vì một tháng qua cùng anh ta sớm

chiều ở chung, sự kiên nhẫn, ôn hòa của anh ta đã khiến cô nảy sinh một

dạng tâm lý ỷ lại.

Liên Liên nhìn ra vẻ thất thần của cô, thăm dò hỏi: “Cậu không chơi màn tình yêu thầy trò đấy chứ?”

“Nói chuyện yêu đương với anh ta, cậu thà giết tớ đi còn hơn.”

“Tớ không bảo các cậu nói chuyện yêu đương.” Liên Liên lại nhích người vào

trong góc, nhỏ giọng nói: “Ý tớ là, cậu không thầm mến anh ta đấy chứ?”

“Cậu sẽ yêu nổi kẻ mình căm ghét sao?”

“Không yêu sao?”

“Yêu được à?”

Liên Liên thở dài, bắt chước lời Phật Tổ Như Lai trong “Tân Tân Dy Ký” nói:

“Hây dà! Nếu có một ngày ngươi phát hiện ngươi yêu phải kẻ mình ghét bỏ, tình cảm đó mới gọi là chết người.”



Lăng Lăng hít sâu

một hơi, nhìn ra cây anh đào ngoài cửa sổ, những cánh hoa tung bay trong gió, tỏa sáng trong phút chốc, chỉ giữ được vẻ đẹp tan biến trong nháy

mắt. Một hồi lâu sau, cô mới nói: “Yêu phải người mình căm ghét chưa có

gì nguy hiểm, yêu phải loại đàn ông như Dương Lam Hàng mới là chết

người.” Cô nhất định nhất định phải giữ khoảng cách với anh ta!



Thời gian như nước chảy, năm tháng như thoi đưa. Cuộc sống nghiên cứu sinh

của Lăng Lăng, không nhắc tới thì thôi, nhắc tới là cả một hồi lịch sử

đau thương thấm đẫm máu và nước mắt.

Dương Lam Hàng không hiểu

nổi khùng cái gì mà vào hôm gặp mặt giáo viên hướng dẫn, Lăng Lăng khó

khăn lắm mới chen vào được giữa cả đám nữ sinh, đem đơn của mình nộp cho Dương Lam Hàng, nhưng anh ta lại làm như không nhìn thấy cô, nhận lấy

đơn của một sinh viên khác, ký cái roẹt. Bạn học kia phấn khích không

thôi.

Tình huống này khiến Lăng Lăng chẳng hiểu ra sao cả. Một

thầy giáo tóc bạc trắng đi tới, lớn tiếng hỏi: “Em nào là Bạch Lăng

Lăng?”

“Em ạ!” Lăng Lăng mờ mịt đáp lời.

“Đưa đơn cho tôi.”

Vừa thấy người ta mặt mũi hiền lành, Lăng Lăng nhất thời cực kỳ phấn khích, vội vàng đem đơn nộp cho thầy kia. Nhìn người ta ký tên vào ô giáo viên hướng dẫn, Lăng Lặng lặng lẽ nhìn qua Dương Lam Hàng, vừa mừng thầm vừa cảm thấy có chút mất mát.

“Bạch Lăng Lăng…” Giáo viên hướng dẫn mới của cô nói: “Thầy sắp về

hưu, không còn sức dẫn dắt học trò, những chuyện liên quan đến đề tài em cứ trực tiếp liên hệ với tiểu Dương nhé.”

Ý của thầy kia là, tuy trên danh nghĩa không phải Dương Lam Hàng, nhưng hướng dẫn đề tài cho

cô vẫn là Dương Lam Hàng. Đây rõ ràng là bình mới rượu cũ nha!

Đối với Lăng Lăng mà nói thì thực ra cũng chẳng có gì khác nhau, nhưng đối

với Dương Lam Hàng, người muốn cùng cô tiến triển thêm một bước, mà nói, việc có hay không danh hiệu “giáo viên hướng dẫn” này vô cùng quan

trọng!



Sau khai giảng, Lăng Lăng mỗi ngày ngoài chương

trình học nặng nề còn phải theo Dương Lam Hàng học Ansys, giúp anh ta

làm một vài phép toán nhức đầu, chỉ cần tính sai vài micrômét đều phải

tính lại ba lần.

Học kỳ một kết thúc, cô tự thấy thành tích cũng

không đến nỗi nào. Trừ môn Phân tích số được mọi người công nhận là “môn học dành cho Thần thánh” cô được hơn sáu mươi điểm, các môn còn lại đều trên bảy mươi. Ai dè Dương Lam Hàng vừa nhìn thấy kết quả của cô liền

mặt lạnh muốn đóng băng luôn. Tuy rằng không nói câu nào nhưng ánh mắt

của anh ta rõ ràng đang phê bình cô: Thành tích tệ như vậy, đầu óc em

làm bằng gạch hả?

Cô xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, kiên trì nói: “Em xin lỗi, thầy Dương. Học kỳ sau em nhất định sẽ cố gắng.”

Sắc mặt anh ta rốt cuộc mới dịu đi một chút: “Ừm!”

Học kỳ hai, trong khi bạn học khác ngồi chơi game trên QQ thì Lăng Lăng lao tâm khổ tứ với Ansys; trong lúc các nữ sinh khác xem phim thần tượng

Hàn Quốc thì cô đã quen thuộc với các chủ đề trong tài liệu tham khảo

bằng tiếng Anh khó như quỷ; khi người khác đang say sưa mộng đẹp trong

giấc ngủ thì cô ngồi trong phòng tự học chậm chạp lết qua đêm dài; người ta chiều chiều thong thả tản bộ với bạn trai, ngọt ngọt ngào ngào, còn

cô thì ngay cả lên mạng chat với “Vĩnh viễn có xa không” chút xíu cũng

phải vội vội vàng vàng chạy qua chạy lại…

Có thể hình dung, khi

Lăng Lăng cầm bảng điểm với điểm trung bình 89 đặt trước mặt Dương Lam

Hàng, thấy lông mày hắn nhíu lại, có vẻ hơi thất vọng, cô hận đến ngứa

răng cỡ nào. Vì thế mỗi lần các bạn nữ trong lớp nhìn cô với ánh mắt

ghen tị, nói cô “may mắn”, cô đều không nhịn được mà sửa lại một chút:

“Nếu trời xanh cho tớ cơ hội lựa chọn lần nữa, tớ có chết cũng không

theo hắn ta học nghiên cứu sinh!”

Đương nhiên mọi người đều dùng ánh mắt “đã sướng còn tinh tướng” trừng mắt với cô!

Cô lại xác nhận lần nữa: “Anh ta thật sự là có vấn đề về tâm lý! Anh ta mà không tra tấn tớ đến chết thì trong lòng bứt rứt…”

Mọi người càng khinh bỉ cô.

Lên nghiên cứu sinh năm hai, Lăng Lăng chịu đựng ngược đãi nguyên một năm

vốn tưởng có thể thoát khỏi nanh vuốt quỹ dữ, thuận lợi tốt nghiệp,

nhưng chẳng may một bước sai lầm ôm hận nghìn thu.

Hôm đó, Lăng

Lăng đến văn phòng của Dương Lam Hàng tìm anh ta nhờ ký vào thư giới

thiệu cùng giấy xác nhận bảo vệ tốt nghiệp. Thấy anh ta không có tron